Snack's 1967
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Cơm của má - BlogRadio.Yn.Lt
Cơm của má

Cơm của má

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 379

Cơm của má

15:55 - 09/09/2015

Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn nhiên không hề nhận thấy đó là giây phút giản dị mà hạnh phúc biết bao...


***


Trưa hè nắng cháy. Cái nắng như thiêu đốt con người dù chỉ mới non trưa. Từ nhà nhìn ra cảm tưởng như mới có một trận cháy rừng xảy ra gần đây lắm bởi hơi nóng hừng hực liếm láp khắp đầu làng ngõ xóm. Quê tôi là thế, nắng thì như cháy, mưa thì ngập lụt, đó là cái đặc trưng của miền Trung không thể nhầm lẫn ở bất kỳ nơi đâu được.


Mặc kệ cái bầu trời xanh trong veo cao ngút ngần kia hay thấp thoáng bóng dáng xiu vẹo của những con người hối hả trốn nắng để kịp buổi cơm trưa từ đồng về, hai anh em chúng tôi đang chí chóe nhau như nổ tung mái nhà, đơn giản vì chúng tôi đang nạnh nhau việc...ai sẽ dọn bữa cơm trưa. Anh ba và tôi hợp tuổi lắm nhưng lúc nào cũng như lửa với nước, trước bữa ăn luôn phải diễn tạp màn hát chèo ấy mới chịu và người thua luôn là tôi, đơn giản vì tôi là út lại là con gái tất nhiên phải làm hết miễn ý kiến. Đó là câu nói bất hủ của anh ba luôn nói với tôi mà mãi cho đến sau này khi nghĩ về nó tôi vẫn luôn bật cười một mình.


Cơm của má


Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn nhiên không hề nhận thấy đó là giây phút giản dị mà hạnh phúc biết bao, vì tôi luôn nghĩ gia đình nào cũng thế và sẽ luôn theo mình cả đời mà. Và tôi rất "kén ăn".


- Cá móm xương lắm mà má cứ mua hoài.


- Lâu lắm má mới nấu lại món này, ngon vậy mà mày còn chê à – anh ba đấu khẩu lại với tôi.


Tôi chu miệng không thèm nói lại, cứ dùng đũa trộn chén cơm lên xoáy tròn, vì tôi gét ăn cá lắm, chỉ thích thịt là chủ yếu. Nhưng tôi non nớt đâu biết rằng có cơm trắng, cá kho đã là khó lắm rồi huống chi bữa thịt no nê dành cho anh em chúng tôi. Có lúc mâm cơm chỉ có bốn mẹ con quay quần với những món rau luộc sau vườn vì ba đã xa nhà mênh mông tận biển khơi để nuôi sống cả nhà và ba anh em ăn học, đó là nghề của ba, cái nghề của hầu hết những con người vùng biển này. Có khi ba đi cả mấy tháng mới về một lần, tôi còn nhớ như in những khoảng khắc đón ba ở đầu ngõ sau mỗi chuyến đi khơi lâu ngày về, thấp thoáng tôi thấy ba gầy và đen nhiều quá hay là do ba đã mang cái hơi biển mặn chát, cái nắng lâu ngày của biển bám vào người ba không buông về với chúng tôi. Ba an hem cười toe toét vì ba về sẽ không quên mua bánh ngon, trái cây lạ về cho ba anh em, còn riêng tôi thì vui hết thẩy với ý nghĩ trẻ thơ ngây ngô "tối nay cả nhà sum vầy bên bữa cơm và thể nào cũng sẽ có thịt bởi má mua bồi bổ cho ba".


Theo năm tháng chúng tôi lớn lên với tuổi thơ đúng nghĩa của những đứa trẻ miền quê nghèo. Tôi bỗng giật mình nhận ra bữa cơm cũng vắng dần đi những thành viên trong gia đình. Hai anh cũng phải đi học xa nha, ba vẫn phải xa nhà bám biển nuôi các con ăn học trọn ven, ở nhà chỉ còn hai má con tôi. Không còn ai chí chóe cãi nhau, không ai tranh giành từng món quà vặt má mua mỗi khi chợ về, tôi thấy trống vắng vô cùng.


Học cấp ba, phải đi xa nhà hơn, phải đạp xe cả tiếng đồng hồ mới tới trường. Thế mà sáng nào ngủ dậy tôi cũng đã có bữa sáng má chuẩn bị sẵn mà không phải đụng tay chân vào việc gì, ấy thế mà nhiều lúc tôi còn hờn lẫy vớ má vì ngủ dậy trễ không thèm ăn.uống và bỏ đi học luôn. Học xong về tới nhà đã phải hơn 12 giờ trưa. Vừa thấy bóng về, má đã nhanh chóng dọn cơm chờ tôi. Nhiều hôm trưa nắng làm tôi thấy mệt mỏi và nổi cáu vô cớ, tôi ghét khi bữa cơm có món canh chua lá giang với những miếng cá theo tôi là nhạt nhẽo không mùi vị, dù là cá kho mặn tôi vẫn không thích hay đơn giản lấy lí do cá này có mùi hôi, món khác lại dở mặc dù má rất kỹ trong việc nấu món ăn vì biết tôi khó ăn, nhưng tôi đâu có biết ở cái miền quê ven biển này có cái gì tươi ngon và thân thuộc hơn cá đâu chứ. Tôi vẫn không thay đổi, hờn dỗi bực mình không thèm đụng vào, chỉ lùa chén cơm không rồi vội vàng dứng dậy không thèm nói lời nào. Đó là cách tôi chiến tranh hờn lẫy với má vì bữa cơm không vừa ý mình hay có hôm còn không thèm ăn luôn mặc kệ không cần biết hoàn cảnh gia đình mình thế nào, không suy nghĩ được rằng ba má không chỉ có riêng tôi, còn hai anh đang học xa tằn tiện từng bữa cơm sinh viên nghèo nàn thế nào.


Thỉnh thoảng hai anh hay về thăm nhà, nhưng anh hai về thì không có anh ba, hay ba về thì không có hai ông anh trai. Tôi đã đủ lớn để biết rằng sao khó như ngày xưa thế, ngày cả gia đình cùng ngồi trong bữa cơm canh rau đạm bạc nhưng không thiếu hơi ấm, không thiếu tiếng cười rộn ràng trong hạnh phúc. Và khó lắm rồi cái ngày sum họp ấy.


Bây giờ khi các anh em đã ổn định công việc cũng là lúc ngôi nhà chốn thôn quê càng vắng bóng người. Thương má đứt ruột khi lặng lẽ một mình lên xuống ngôi nhà nhiều gian nhưng vắng bóng người hiu quạnh, ba thì vẫn thế, vẫn những chuyến ra khơi dài ngày, nếu về cũng chỉ đôi ba ngày lại đi. Hai anh tuy làm gần nhà nhưng cuộc sống bộn bề lo toan hay các mối quan hệ xã hội bên n

[1]2
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]

Truyện ngắn

Cho đi và nhận lại

Cho đi và nhận lại

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ô[…]

Truyện ngắn

Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang

Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang

Tôi đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ rồi chầm chậm đẩy nó ra, cánh cửa kêu cót cét rồi từ từ dịch chuyển...Có một cái gì đó vụt qua, sàn nhà như bị rung chuyển mạnh... Câu chuyện bắt đầu từ chú[…]

Truyện ngắn

Thư gửi mẹ

Thư gửi mẹ

Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]

Tâm Sự

Nước mắt chảy vào trong

Nước mắt chảy vào trong

Vậy mà, một hôm theo lời cha tôi, mẹ dắt cả đám con của mình cùng chồng lên thành phố chơi, thăm người quen của cha. Ở đó, ngay ngày đầu tiên, mẹ tôi đã phải chứng kiến một sự việc hết sức b[…]

Truyện ngắn

Ba ơi, mình đi đâu? -  Jean – Louis Fournier

Ba ơi, mình đi đâu? - Jean – Louis Fournier

Tự truyện của nhà văn nổi tiếng người Pháp Jean – Louis Fournier mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của những nỗi đau, của tật nguyền, của những day dứt, thất vọng,... Nhưng đ[…]

Sách Hay

Cho quá khứ một cơ hội

Cho quá khứ một cơ hội

Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi? […]

Truyện Blog

Gửi em

Gửi em

Gửi em, Trong mắt chị, em xinh đẹp và dịu dàng nhiều lắm. Mỗi cô gái đều được hạnh phúc, và em hơn cả xứng đáng để có được điều đó. Em hãy luôn nhớ rằng, em sinh ra là để yêu thương. Vậy nên[…]

Tâm Sự

Thời đại số

Thời đại số

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!" "Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!" Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông. "Nghe không!" Miễn cưỡn[…]

Truyện ngắn

Cắn rứt nhẹ nhàng

Cắn rứt nhẹ nhàng

Nếu bạn hỏi một người đàn ông rằng: "Anh từng có lỗi với phụ nữ chưa?"Câu trả lời của anh ta thường sẽ là khẳng định. Đàn ông thường có một bản danh sách "phạm lỗi", trong danh sách có thể […]

Truyện Blog

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất