Có một người thầy...
Bình chọn: 234
Bình chọn: 234
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên")
Thấy thầy vui vẻ, rạng rỡ, chúng tôi nhìn nhau cười và cảm thấy hạnh phúc lây. Ấm áp làm sao!
***
Thầy rất thích vẽ ( hiển nhiên, vì là giáo viên dạy vẽ mà!). Chúng tôi rất thích xem thầy vẽ. Những hình ảnh đẹp lạ lùng, kì diệu hiện ra dưới đôi tay " phép thuật" của thầy.
Tranh thầy vẽ rạng rỡ, đầy màu sắc tươi sáng, trái ngược với cuộc đời đầy những mảng tối bất hạnh của mình. Vợ con thầy mất đã lâu trong một vụ tai nạn. Thầy vẫn sống thui thủi, cô quạnh trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ, khuất sâu trong hẻm nhỏ cuối đường. Thầy đã ngoài 40, tóc điểm bạc.Thầy thường đến lớp với một chiếc cặp nâu sờn vài, giá vẽ và hộp màu đã vơi phân nửa.
Thầy hiền lắm, chẳng bao giờ la rầy đánh mắng học trò cả. Vậy mà có lần tôi - đứa ngỗ nghịch nhất lớp đã bày trò chơi khăm. Chả là hôm đó, sau khi bị nhắc nhở bằng một cái vỗ lưng nhẹ nhàng ( tôi đang nằm ườn ra trên bàn mà không chịu làm gì cả), tôi có ý nghĩ trả thù. Ngay hôm sau, kiếm được mấy quả chuối xanh, tôi cùng mấy thằng "quỉ con" lén bôi nhựa chuối vào tựa lưng ghế thầy. Thầy bước vào lớp cười thật tươi. Lúc kéo ghế ngồi. Thầy nhìn sững , nhíu mày nhưng lại cười ngay. Cả một tiết, thầy đứng dạy mà không hề tỏ thái độ gì, như chưa hề có gì xảy ra. Chúng tôi cứ lấm lét nhìn thầy, chờ " sấm sét" (!)
Bỗng nhiên, tôi thấy hối hận quá! Lúc ra về, chúng tôi kéo nhau đến xin lỗi thầy. Thầy vẫn cười cười, xoa đầu chúng tôi rồi xoay sang hỏi han chuyện nhà từng đứa. Cả bọn cúi gằm mặt, muốn tìm một cái lỗ trên nền nhà để chui xuống!
Một hôm, thầy bỗng khác mọi ngày. Thầy vào lớp, giọng run run xúc động, thầy mời chúng tôi tới dự buổi triển lãm tranh ở Nhà Văn Hóa Huyện ( À thì ra trong đó có tranh thầy!)
Bước vô gian phòng rộng lớn, dày đặc những tranh, những tượng của những họa sĩ tên tuổi, sau một hồi tìm kiếm, chúng tôi mới bắt gặp nơi cuối phòng có một bức tranh treo khiêm tốn, như nép vào góc khuất – bức tranh của thầy tôi! Chả thấy ai ngó ngàng đến khu vực ấy, đến bức tranh "Cánh đồng quê" ấy! Ôi, tội nghiệp thầy!
Chợt nhớ đến cuốn sổ ghi cảm tưởng của khách, tôi cùng đám bạn hí hoáy ghi lại cảm nghĩ khi xem bức tranh nằm trong góc với những lời tán dương nồng nhiệt!
(còn phải giả nét chữ để thầy khỏi nhận ra!).
Hôm sau, thầy tươi cười vui vẻ nói với chúng tôi: " Bức tranh của thầy có đến mấy người thích các em ạ! Ban tổ chức có cho thầy xem nhận xét của họ". Thấy thầy vui vẻ, rạng rỡ, chúng tôi nhìn nhau cười và cảm thấy hạnh phúc lây. Ấm áp làm sao!
Giờ thầy đã đi xa, xa mãi, cũng sau một vụ tai nạn... Chắc thầy sẽ sum họp cùng vợ con, cùng gia đình. Chỉ tiếc rằng từ nay chúng tôi không còn được nghe giọng nói ấm áp của thầy, không được thấy thầy cười nữa, và nhất là... không còn được xem thầy vẽ nữa rồi! Thầy ơi!
Măng Hình

Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó". […]
Truyện ngắn
Ai rồi cũng sẽ trải qua những thời gian ẩm ương như vậy thôi. Bởi vì ngay từ đầu, vốn chẳng có ai là đơn độc cả. 1. Trắng xóa. Berne tọa lạc ở phía tây Thụy Sĩ, là một thành phố cổ kính có[…]
Truyện ngắn

"Con đâu có tính khóc mà nước mắt cứ chảy ra. Con nhớ Việt Nam quá. Con muốn làm người Việt. Ở đây mãi thành Mỹ mất!" Má ơi, má còn thức phải không? Ừ, ngủ đi con, mai còn đi học. Cho con[…]
Truyện ngắn

Sáng nào ngoại tôi cũng lom khom đi xé lịch trên tường để đếm ngày đếm tháng. Trong những ngày năm cùng tháng tận, ngoại thường nói, "sắp hết năm rồi bây ơi". Chập choạng ít hôm nữa là ăn tế[…]
Truyện ngắn

Vào một ngày mùa xuân tươi đẹp, một bông hồng đỏ nở rộ đang khoe sắc trong rừng, nhiều loại cây và thực vật cũng đâm chồi nảy nở và phát triển. Khi hoa hồng nhìn xung quanh, một cây thông g[…]
Truyện ngắn
Bắt đầu từ quá khứ..... Hồi đó Nó học lớp 5. Đó chính là lúc Nó biết yêu. Nó yêu một con nhỏ cùng lớp, và Nó cũng có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ. Năm học lớp 2, người chủ nhiệm lớp Nó là m[…]
Tâm Sự

Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm "không tên" của mình ra định nghĩa, và khẳng định: "Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị...đó là sự […]
Truyện Blog
Sự ngỡ như đó khiến em bước vào cuộc tình với anh như một điền dĩ nhiên. Và rồi thời gian trôi đi thật nhanh, mới đó mà một năm rồi anh nhỉ, có phải sự nhận ra về tình yêu của em đối với an[…]
Tâm Sự
Giá cậu cười với tớ thêm lần nữa
Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. 1. Băng tan Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như rơi mất một nhịp. Cô bạn mới ch[…]
Truyện ngắn