Cô hàng xóm
Bình chọn: 335
Bình chọn: 335
***
Khi mới chuyển tới tôi đã có một cơn hú vía cũng vì cái giọng thánh thót của cô. Đang nấu ăn trong bếp thì nghe tiếng khóc la bên nhà kế bên " Anh ơi! Tỉnh dậy đi... ". Tôi cứ nghỉ nhà hàng xóm có chuyện gì nên vội chạy qua. Nào ngờ đâu đó chỉ là cô đang diễn lại đoạn phim hàn quốc nào đó mà mẹ cô bỏ dở.
Trong nhà cô lúc nào cũng ồn ào tiếng cười nói, mà nhân vật chính là tiếng cô hàng xóm. Có những hôm đến tận 11 h đêm tiếng nói ấy vẫn còn lanh lãnh. Không hiểu sao nhà hàng xóm này nhiều chuyện để nói thế không biết?. Hay tại tôi ở một mình nên thấy ghanh tỵ không khí gia đình của người ta. Không biết vì cái gì nhưng tóm lại tôi thấy mình nên tìm một ngôi nhà trọ khác yên tĩnh hơn.
Công việc của tôi đi từ sáng tới tối đầy những áp lực nặng nè. Nên tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để lấy lại cân bẳng cuộc sống. Thế mà khi về tới nhà lại không được yên ổn với cô hàng xóm có tiếng lảnh lót hơn cả chim sơn ca thế này.
Ôi! Hôm nay chủ nhật rồi.
Mình phải tranh thủ tận hưởng những điều tuyệt vời nhất thôi!
Tôi lên 1 list danh sách trong đầu nào là đi chợ, nấu ăn, mua một số vật dụng trang trí lại nhà. Phải rồi mình cần mua mấy chậu lan treo trước hiên cửa thì tuyệt vời.
Tôi nhanh chóng bắt tay vào thực hiện ý tưởng. Đi dạo hết 3 nơi bán cây cảnh mà chưa có chậu nào ưng ý mà vô tình tôi thấy một chậu cúc nhỏ màu vàng đang lung lây đón nắng. Tôi mua luôn 3 chậu mà không cần suy nghĩ về những chậu lan người bán vừa đem ra.
Cuối cùng thì tôi cũng về đến nhà với những lĩnh kỉnh đồ trên xe. Đang lay hoay lấy đồ xuống vào nhà thì thấy cô đứng ngoài cửa.
- Anh mới đi chợ về đó àh! – giọng nói nhẹ nhàng đến lạ
- Vâng. Sao cô không vào nhà mà lại đứng đây?
- Lúc sáng em đi vội nên quên cầm chìa khóa nhà. Giờ phải chờ mẹ về.
- Thế thì cô vào nhà tôi chơi, rồi chờ Bác gái về. Chứ đứng ngoài nắng lắm.
- Vâng! Cảm ơn anh. Mẹ tôi cũng về gấn tới rồi.
Sau cuộc nói chuyện tôi chưa hết sửng sốt, mọi ngày tiếng nói cô thánh thót lắm cơ mà. Hay cô này là chị em sinh đôi với cô kia nhỉ?. Những dòng suy nghĩ về chuyện cô hàng xóm trôi qua nhanh để giành chổ cho việc treo 3 chậu cúc này chổ nào đây?. Chen ngang dòng suy nghĩ của tôi là cuộc trò chuyện của cô
- Mẹ định cho con trở thành châu phi luôn hả?
- Ai bảo đi có chìa khóa nhà cũng không nhớ. Giờ lại trách mẹ là sao?
-.....
Sao kỳ vậy, cũng một con người này mới 5 phút trước nói chuyện với mình nhẹ nhàng lắm mà. Chỉ 5 phút sau giọng lại thánh thót đến thế?. Phải chăng giọng nói nhẹ nhàng khi nảy chỉ dùng khi nói với người ngoài như tôi, còn bản chất thật là khi nói chuyện với người nhà nhỉ?.
Ôi! thật là khó hiểu quá đi.
Ring – ring – ring
- Chiều nay qua đón tôi đi với nha
- Đi đâu?
- Đi đám cưới thằng Huy chứ đi đâu nửa
- Hôm nay 25 rồi àh
- Lam quên thật đó hả?
- Uh, tui quen mất. May mà Phượng gọi cho tôi chứ không thì...
- Thế 6h qua rước tôi nha
- Uh
Hôm nay đám cưới thằng Huy mà mình cũng quên. Đầu óc mình dạo này quên trước, quên sau hết. Chết thật!!!!!!!!!!!!!
Thôi cố làm cho xong mấy cái này đã. Lỡ mua về rồi bỏ lung tung chật nhà. Cuối cùng thì cũng xong, ngôi nhà của tôi đẹp lên hẳn nào là hoa cúc treo trước nhà, một cái bếp gọn gàng, thêm giấy dán tường mới. Tuy là nhà thuê nhưng tôi muốn gắn bó lâu dài nghẹt nổi là cô hàng xóm quá ồn ào. Lúc này cái dạ dày của tôi biểu tình kịch liệt mà tôi chưa nấu gì cả?. Thôi hôm nay đành ăn quán vậy. Hay mình điện phượng đi ăn rồi qua đám cưới vì tới đó mà chưa ăn gì hết thì có nước chết với cái bọn " bợm nhậu " lớp mình thôi. Tôi tìm cái điện thoại gọi cho Phượng
- Gì thế Lam? Lam đến nhà Phương rồi ah
- Không. Chỉ hỏi Phượng ăn gì chưa. Lam ghé chở đi ăn trước
- Phương đang đi trang điểm rồi, đi ăn nữa trôi hết son phấn ông ơi
- Thôi Lam ghé đâu ăn rồi hãy qua chở Phượng
- Uh, thế thì Lam đi ăn một mình.
Vậy là tôi đi ăn xong qua đón Phượng, sau 1 thời gian dài chen chúc ngoài đường thì tôi với Phượng cũng đến được lễ cưới. Trong sảnh đã bắt đầu làm lễ, chưa biết phải ngồi đâu thì thằng Minh cùng lớp vẫy tay. Thế là tôi và phương bon chen chung bàn với nhóm luôn. Vì tôi vào sau nên bị mấy thằng tranh thủ phạt tôi uống 100%. Lại thêm một ly chung vui cùng cô dâu chú rể khi kết thúc nghi lễ nữa. Ôi! tôi choáng váng luôn. Mặt bắt đầu nóng lên và

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

Có khi nào con tim bạn muốn như vậy nhưng bỗng dưng lại hành động trái ngược với con tim. Hoặc có đôi khi cái miệng của bạn lại thốt lên những lời phản bội trái tim của mình? Lên cấp 2, […]
Truyện ngắn
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi! Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương. Đáng lẽ sau một buổi kiếm tiền mệt mỏi, ông đã có th[…]
Truyện ngắn

Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới ánh sáng ngập ngụa đó... 7 tuổi, bố Nắng bỏ nhà đi. 9 tuổi, mẹ Nắng thắt cổ tự vẫn. 10 tuổi, ông ngoại bị tai[…]
Truyện ngắn

Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất rơi, từng cơn gió thỉnh thoảng lại rít lên, vả vào mấy tàu lá chuối nghe sột soạt. Tiếng hát của người đàn bà điên vẫn văng […]
Truyện ngắn

Ngồi vội vàng tranh thủ trà đá với anh buổi trưa ở Hàn Thuyên. Ông anh này trước học cùng khóa đại học và ở cùng dãy kí túc xá, cũng lâu lắm rồi không gặp. Hơn tôi 3 tuổi, anh đi nghĩa vụ qu[…]
Truyện ngắn
Thương người ở lại, chờ chi hoài người đã rời tay! Và nếu chúng ta cứ giữ mãi thành trì vững chắc nhất trong tim rồi giam kín mình giữa bốn bề tường gạch quá khứ, thì chẳng ai dám chạm gần đ[…]
Tâm Sự

Em từng nói với anh, em không thể hiểu đàn ông họ nghĩ gì, muốn gì, sau khi nắm tay, ôm eo, hôn, chạm vào một cô gái, và đều có thể dễ dàng chia tay sao? Ừm, cho anh trả lời câu hỏi ấy sau […]
Truyện Blog