Chuyện nhỏ như con thỏ
Bình chọn: 223
Bình chọn: 223
Điều mà bạn cảm nhận phụ thuộc chủ yếu bằng cách bạn nhìn nhận cuộc đời. Vậy tại sao chúng ta không xem tất cả những buồn phiền không đáng có là chuyện nhỏ như con thỏ đang gặm cỏ...
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho tới lúc đặt chân xuống châu âu thì trời đổ mưa. Đi chơi gặp đúng trời mưa đã mất vui, lại thêm chồng cứ than thở là tại tôi không chọn giờ tốt khởi hành nên mới xui xẻo thế. Đâu đã hết, chồng còn phó mặc cho vợ tự xoay xở mọi thứ nhưng lại rất nhiệt tình phê bình, góp ý. Chả nhẽ cãi nhau giữa xứ người? Tôi đành ôm cục tức trong lòng.
Đã vậy, chồng còn là một chàng công tử chính hiệu, có mỗi một cái va li nhưng lại rên rỉ với vợ bắt xách dùm cho dù thấy tôi quá vất vả với cả đống hành lý cồng kềnh chủ yếu là hàng giảm giá tôi tranh thủ mua, tất nhiên là tôi nhất quyết không xách thêm hành lý hộ chồng. Mỗi khi nào đến nơi có cảnh đẹp, khi còn yêu nhau thì chồng bắt vợ chụp hàng chục tấm ảnh đủ các kiểu mà chồng còn chưa chịu hài lòng. Nhưng bây giờ cưới rồi thì ngược lại, cứ hễ vợ nhờ chồng chụp hộ vài kiểu ảnh thì y như rằng chồng chỉ chụp đúng một kiểu mà thôi. Vợ cũng tiết kiệm lắm mới để giành được một khoảng tiền kha khá để đi chuyến du lịch này với tự nhủ sẽ ăn bánh mỳ là chính. Vậy nhưng chồng chỉ thích ăn trong nhà hàng sang trọng với lý do " Đã bỏ tiền sang tận đây thì phải cho anh thưởng thức chứ ". Báo hại tôi cứ lo sốt vó vì kinh phí thâm hụt nặng. Chuyến du lịch tuần trăng mật cả đời mới có một lần của tôi bỗng biến thành một chuyến du lịch nhớ đời.
Chưa hết, về tới nhà khi kiểm tra lại ảnh thì thấy toàn hình mất đầu, mất chân hoặc bị nhòe. Báo hại tôi không biết đường nào mà giải thích khi mọi người muốn xem ảnh. Thấy tôi từ chối khéo, mọi người lại nghi ngờ tôi bịa chuyện hưởng tuần trăng mật mãi tận châu âu. Dù sao thì tất cả những chuyện này đều có thể bỏ qua được nhưng chuyện tôi lo lắng nhất bây giờ là làm sao tôi có thể sống suốt cả một cuộc đời bên một người chồng như thế. Trước khi cưới, tôi có yêu cầu cao ở chồng lắm cơ đấy, nào là nhất vợ nhì trời, phải nâng như trứng, hứng như hoa, vậy là tôi đã sớm vỡ mộng ngay trong tuần trăng mật mới khiếp chứ. Thời gian sau đó thì khỏi phải nói, hết chiến tranh đấu khẩu lại đến chiến tranh lạnh...chén, dĩa làm phi tiêu phóng vèo vèo, thậm chí tôi còn tâm sự với cô bạn thân về việc ly hôn để giải thoát cho nhau. Cô bạn nhìn tôi cười rồi nói: " Bạn chỉ nên ly hôn với điều kiện rằng: Sau này sẽ không bao giờ lấy chồng nữa, nếu không thì tránh vỏ dưa thì sẽ gặp vỏ dừa mà thôi. Bạn biết tại sao hôn nhân của mình vẫn tồn tại đến bây giờ không, vì quan điểm sống của mình là tất cả mọi chuyện to lớn cỡ mấy đều nhỏ như con thỏ đang gặm cỏ.
Người ta nói, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu quả không sai chút nào. Anh như biến thành một con người hoàn toàn khác kể từ giây phút được lên chức chồng. Cũng có thể anh vẫn vậy, nhưng trước đây qua lăng kính hồng ngọt của tình yêu tôi đã không nhận ra điều ấy. Vậy bây giờ người cần thay đổi chắc chắn là tôi rồi. Thế là hôm sinh nhật tôi sau đó chồng cũng không hề nhớ, nếu như trước đây là to chuyện rồi nhưng bây giờ lại nhỏ thành con thỏ đang gặm cỏ, thay vì giận dỗi như trước đây thì bây giờ tôi đòi chồng phải đền bù gấp đôi, tất nhiên là chồng ok ngay, như vậy đi cho đời nó thanh thản...
Một thời gian dài mất liên lạc thì bỗng nhiên cô bạn thân nhắn tin trên facebook của tôi: " Mình thấy trên facebook của bạn toàn hình ảnh cười rất duyên, thấy bạn hài lòng về mọi thứ, cuộc sống hạnh phúc quá rồi còn gì!...". Tôi bỗng nhớ lại những lời than vãn với bạn trước đây mà cười ngất. Bạn ơi! Chẳng lẽ mỗi khi có chuyện gì không vui là rên rỉ, than vãn trên facebook hay sao. Tôi cũng như hầu hết mọi phụ nữ khác, tôi cũng có những bực bội, khó chịu, trăn trở lo âu. Cô bạn tôi chắc cũng không thể ngờ buổi sáng tôi post lên facebook những hình ảnh hạnh phúc nhưng tối về lại nằm khóc một mình. Trước đây tôi vốn bi quan, không tự tin vào bản thân, hay than thở cho số phận nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi tôi biết biến những chuyện buồn thành những chuyện nhỏ như con thỏ đang gặm cỏ. Tôi nâng niu từng niềm vui nho nhỏ ví như vừa gặp lại một người bạn cũ, ý thức được giá trị của bản thân mình. Cuộc sống luôn mang đến cho ta nhiều cung bậc cuộc sống. Điều mà bạn cảm nhận phụ thuộc chủ yếu bằng cách bạn nhìn nhận cuộc đ

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn

Tôi,đẹp trai,nhà giàu,một tương lai sáng.Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu đương với con bé học sinh dân ruộng. Tôi đã không còn nhận ra em – cô bé xinh xắn, cán bộ Lớp kiêm cán bộ Đoàn mườ[…]
Truyện ngắn

Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm thân lêu khêu như muốn trốn. Tiếng rì rào phía dưới lắng dần rồi tất cả lặng im, tưởng như có thể nghe được […]
Truyện ngắn
Bạn là một cái cây cho người khác
Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì to tát cả, không có tiền và chán nản. Một đêm, ông ta cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm và đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống[…]
Truyện ngắn

Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ
" Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác..." Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới […]
Truyện ngắn

Vậy là mấy cô con dâu khách sáo tranh nhau việc làm đan áo len cho mẹ. Cuối cùng việc này rơi vào taythímHai,thímnày thuộc dạng dẻo miệng và khôn ngoan hơn cả. Bà Nội tôi có tất cả ba người[…]
Truyện ngắn

Cảm ơn vì đã cho con là con của mẹ
Sẽ là một bài viết hòa lẫn trong trăm ngàn cây bút đang hí hoáy viết về mẹ tôi tin bằng một trái tim ngập tràn tình yêu và sự kính trọng tôi sẽ viết để thỏa mãn cơn sóng yêu thương mẹ đang c[…]
Truyện Blog

Lần đầu tiên tôi gặp K. là vào một ngày mùa hè nắng. Khi đó K. mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, miệng nở một nụ cười tươi rói. Đó là ngày đầu tiên K. chuyển đến thành phố này. Tôi chưa bao gi[…]
Truyện ngắn
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự
Tâm sự của một người mới cưới vợ
Tự dưng lại có một cô gái trẻ đẹp về ở cùng nhà. Ngủ dậy, nhìn sang thấy một người đang nắm bên cạnh, ngoan ngoãn như chú mèo con, tự dưng lòng ấm lại, ngọt ngào... Ngẫm lại thì đâu có c[…]
Tâm Sự