
Chuyện kể thành phố - Nàng và cây đàn
Bình chọn: 249
Bình chọn: 249
Tiền dành dụm không còn nhiều, nàng lên đường tìm về thành phố, trong tay có ghi địa chỉ một người bà con khác của chị. Nàng ôm chị thật chặt! Chị cho nàng ấm áp, chị cho nàng mái nhà, nàng chẳng biết đền đáp sao. Nàng tặng chị chiếc trâm cài tóc của người chồng cũ gửi từ xa xôi về cho nàng vào ngày cưới. Trâm trên tóc chị, đẹp lên nhiều. Nàng cũng nhờ chị giữ cây đàn. Nàng chẳng muốn mang theo nữa, sầu thương ư, âm nhạc ư, tự trong lòng nàng lúc nào chẳng văng vẳng một điệu nhạc. Tâm hồn nàng chẳng phải là tiếng đàn đó sao?!
" Chân bước vội, lòng còn hoang hoảiĐể lại sau lưng nửa hồn người........"................................
Nàng về thành phố, theo người quen chị buôn bán. Đó là một cô gái trẻ đầy màu sắc, tướng tá hơi thô, nhưng rất có duyên và yêu tiền. Nàng lại cười, thì ra có nhiều cách sống! Nàng yêu mến bạn mình hơn tiền, cũng thích cuộc sống không trói buộc tuy hơi vất vả ấy. Nàng chẳng bao h nhắc về chuyện cây đàn hay tuổi 16 lấy chàng. Nàng đã bỏ quên quá khứ sau lưng rồi nhỉ! Quá khứ buồn, nàng có cần bận tâm! Nàng sắp sang tuổi 19 đấy thôi!
"Liệu khúc nhạc của chàng còn ngân được mãi trong lòng thiếp?..."..................................
***
....Nàng sẽ quên chàng, hẳn là thế! Vì dù sao chàng cũng chưa kịp gặp mặt nàng. Nàng sẽ quên tiếng đàn, ngón tay sẽ không muốn tạo nên những âm thanh cao vút hay trầm sâu – điều này chỉ có lòng nàng biết. Nàng bắt đầu cuộc đời mới từ một chương buồn vô hạn, nhưng tiếng đàn xưa nay trong lòng nàng buồn hay vui, nào ai phán xét nổi, chỉ dám nói đó là sự bầu bạn!
Nàng mạnh mẽ, nàng ham sống, nàng cũng muốn được yêu thương! Nếu có thể, tôi mong sẽ được kể cho bạn nghe tiếp câu chuyện về nàng qua những âm thanh trong trẻo tươi vui, trong nhịp điệu gấp gáp của câu từ. ..
.... Bạn nàng ngân nga câu hát : 'sáng nay hai cô gái trẻ mơ về cuộc sống giàu sang!'...Nàng phá lên cười.
Liệu có ai kia đang lặng lẽ ngắm nhìn hai cô gái trẻ...
" Tiếng đàn của em, tiếng lòng em!..."
SG, 8/1/2015Tản mạn thành phố
Bình Hắc Long
Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn
Hôm nay, tôi và bạn, chúng ta ngồi đây chẳng để kể nhau nghe về chính mình như mọi khi nữa. Tôi không miên man nhảm nhí về cuộc đời mình hay những buồn vui ngớ ngẩn thường nhật với người đàn[…]
Truyện ngắn
Tôi còn nhớ hôm đó là một buổi chiều mùa đông, cái lạnh xuyên thấu da thịt. Tôi co rúm người trong chiếc áo len dày cộm đang chơi bên hiên thì tôi thấy bố mẹ bế về một bé gái khoảng bảy thá[…]
Truyện ngắn
Con về ngay, để kịp đưa bạn con một đoạn! Chiều! Hội An vẫn màu rêu phong cổ kính, bến đò phố cổ chiều thứ bảy đông đúc hơn ngày thường. Người rời bến kẻ đợi đò, áo trắng học trò lẫn màu […]
Truyện ngắn
Bốn năm trước, trong một buổi chiều mùa thu lộng gió, nó rời quê nhà để bắt đầu cuộc hành trình vào đời của một đứa con gái trưởng thành. Nó nhớ hôm đó tiết trời hơi lành lạnh, lá vàng[…]
Truyện ngắn
Tôi lẩm bẩm trong miệng, thì thầm lặp lại ba chữ ấy. "Nhà vẫn ổn" "Nhà vẫn ổn" "Nhà vẫn ổn" Đó là một ngày trời mưa lất phất, tôi leo lên xe bus như thường lệ, vẫn thế, như mọi hôm... Đườn[…]
Truyện Blog
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn