Chuyên gia đun nước
Bình chọn: 247
Bình chọn: 247
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó.
***
Không ai còn nhớ tên thật của nó nữa. Mọi người đều gọi nó là: "Chuyên gia đun nước". Kể cũng đúng thôi vì nó có biệt tài đun nước.
Nó là con trai chừng 18 tuổi, nhỏ bé, ngờ nghệch, nói ngọng líu, mặt mũi khó coi, không biết chữ, không biết làm gì ngoài việc đun nước. Nghe nói, cha nó đã từng là bộ đội chống Mỹ, có thể nó bị nhiễm chất độc màu da cam chăng? Nhưng, mấy đứa em nó đều có ngoại hình và trí tuệ bình thường...
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó. Nhà ai có đám cưới hỏi, tang ma, liên hoan...là nó có mặt ngay. Phải nói là nó đun nước rất khéo, từ việc nhóm lửa, bắc nồi, đun sôi rồi rót vào phích.
Nó làm rất chuyên nghiệp, như một người được đào tạo bài bản vậy. Nó làm rất tự nguyện, không đòi hỏi gì hết, chỉ cần cho nó ăn và gói thuốc lá là xong. Có lẽ vì vậy mà mỗi khi trong vùng có đám ma, đám cưới hay công việc gì đó, người ta chẳng cần ai phân công người đun nước cả...
Một hôm, nó tới đun nước cho một đám cưới ở làng bên. Đám cưới rất to, hoành tráng. Người ta kê gạch thành mấy cái bếp ở một chỗ khuất để nó đun nước. Một mình nó loay hoay đun mấy nồi nước một lúc. Tới giờ dự tiệc, người ta mang cho nó một suất thức ăn để nó vừa đun nước vừa ăn...
Tiệc tan, vì trời đang mưa nên mọi người ngồi lại uống nước, trò chuyện, chúc tụng nhau rôm rả. Nhưng hết nước uống, mấy "nhân viên tiếp tân" vội vàng đi tìm nó. Họ thất kinh khi thấy nó nằm sóng soài dưới đất, cái nồi đã lật nghiêng trên bếp. Nó bị bỏng rất nặng, vài người vội vàng đưa nó đi cấp cứu bằng xe máy, mặc dù tại đám cưới này có rất nhiều xe hơi.
Nó nằm viện mà chẳng có ai đến thăm viếng ngoài người nhà nó. Vài ngày sau nó qua đời vì bị bỏng quá nặng và nhiễm trùng.
P/S: Viết từ môt câu chuyện có thật.

Audio Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: "Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?". Mấy người bạn Nhân xì xào: "Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đ[…]
Truyện ngắn
Khi ấy tôi mới 5 tuổi, còn mẹ tôi đang ngồi lau sàn bếp. Tôi kể cho bà nghe về người bạn gái mới ở trường. Mẹ đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi và hỏi: "Hai người bạn thân nhất của con là ai?". […]
Truyện ngắn

Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim "Xe đạp Bắc Kinh", suốt ngày đi trộm giày đỏ của c[…]
Truyện ngắn

Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: "Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?" Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Một ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụn[…]
Truyện ngắn

Anh Hai kể Trung nghe chuyện nhà trong làn khói bếp nghi ngút của nồi bánh tét đêm 30. Khi xưa nhà anh nghèo, nghèo tới nỗi cái con đường lên phố huyện rộng xanh nhường thế mà anh Hai ch[…]
Truyện ngắn
Kẻ đang túm lấy đầu chiếc xe máy cà tàng của tôi và năn nỉ bằng một giọng hết sức tha thiết là Ken ngôi sao thần tượng của giới trẻ khắp cả nước! LINH Giúp anh với! Làm ơn đi, cô bé! Tôi […]
Truyện ngắn
Nó... bây giờ... không biết phải làm gì cả... bất lực... Nó, hãy cứ gọi như vậy đi vì trong hoàn cảnh này xưng hô cũng không có gì là quan trọng cả. Từ lúc có thể ý thức được mọi thứ, nó đ[…]
Tâm Sự
Cũng như rất nhiều cô gái khác, Tiến Phương có một thói xấu mà dù chết vạn lần vẫn không thể bỏ được, đó là mê trai đẹp. Dù bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hễ cứ thấy trai đẹp là[…]
Sách Hay

Nỗi đau không bao giờ là mãi mãi
Mẹ kể rằng chị vào tù khi 21 tuổi, cái tuổi xuân nồng nàn đưa đón biết bao cuộc tình chóng vánh. Chị bị lừa, mà lại bị lừa bởi người chị thương... Tôi gặp lại chị vào một ngày ít nắng, gi[…]
Truyện ngắn