Chuyên gia đun nước
Bình chọn: 230
Bình chọn: 230
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó.
***
Không ai còn nhớ tên thật của nó nữa. Mọi người đều gọi nó là: "Chuyên gia đun nước". Kể cũng đúng thôi vì nó có biệt tài đun nước.
Nó là con trai chừng 18 tuổi, nhỏ bé, ngờ nghệch, nói ngọng líu, mặt mũi khó coi, không biết chữ, không biết làm gì ngoài việc đun nước. Nghe nói, cha nó đã từng là bộ đội chống Mỹ, có thể nó bị nhiễm chất độc màu da cam chăng? Nhưng, mấy đứa em nó đều có ngoại hình và trí tuệ bình thường...
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó. Nhà ai có đám cưới hỏi, tang ma, liên hoan...là nó có mặt ngay. Phải nói là nó đun nước rất khéo, từ việc nhóm lửa, bắc nồi, đun sôi rồi rót vào phích.
Nó làm rất chuyên nghiệp, như một người được đào tạo bài bản vậy. Nó làm rất tự nguyện, không đòi hỏi gì hết, chỉ cần cho nó ăn và gói thuốc lá là xong. Có lẽ vì vậy mà mỗi khi trong vùng có đám ma, đám cưới hay công việc gì đó, người ta chẳng cần ai phân công người đun nước cả...
Một hôm, nó tới đun nước cho một đám cưới ở làng bên. Đám cưới rất to, hoành tráng. Người ta kê gạch thành mấy cái bếp ở một chỗ khuất để nó đun nước. Một mình nó loay hoay đun mấy nồi nước một lúc. Tới giờ dự tiệc, người ta mang cho nó một suất thức ăn để nó vừa đun nước vừa ăn...
Tiệc tan, vì trời đang mưa nên mọi người ngồi lại uống nước, trò chuyện, chúc tụng nhau rôm rả. Nhưng hết nước uống, mấy "nhân viên tiếp tân" vội vàng đi tìm nó. Họ thất kinh khi thấy nó nằm sóng soài dưới đất, cái nồi đã lật nghiêng trên bếp. Nó bị bỏng rất nặng, vài người vội vàng đưa nó đi cấp cứu bằng xe máy, mặc dù tại đám cưới này có rất nhiều xe hơi.
Nó nằm viện mà chẳng có ai đến thăm viếng ngoài người nhà nó. Vài ngày sau nó qua đời vì bị bỏng quá nặng và nhiễm trùng.
P/S: Viết từ môt câu chuyện có thật.

Tuy tôi diễn xuất vô số, nhưng tôi phải nói, màn kịch hay nhất của tôi, là vào năm bảy tuổi... Năm đó cha mẹ ly dị, tôi mới bảy tuổi. Tôi và chị gái Châu Văn Cơ, em gái Châu Tinh Hà cùng[…]
Truyện ngắn

Ngay cả hai đứa con của cô cũng thấy hận mẹ, nhưng anh nói: "Cứ để cho mẹ con chơi, mẹ con đang phiền muộn đấy mà." Cô nghe rồi, quay mặt đi, khóe mắt cô bỗng dưng ươn ướt. Cô hiểu người đàn[…]
Truyện ngắn

Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác. Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt[…]
Truyện ngắn
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm
"Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ?Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đoá hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể đư[…]
Truyện ngắn
Vì cậu là Nắng, còn cô ấy là Cây
Với tôi, cô bạn ấy là Nắng. Nắng rực rỡ, lung linh, Nắng chứa chan bao niềm hạnh phúc, Nắng làm cho cuộc sống của tôi sôi động hơn bội phần. Và tôi thích Nắng. Thích những lúc Nắng cười, Nắn[…]
Truyện ngắn

Anh ấy có ôm em sau khi làm tình?
Thành phố đang trầm mình trong cái nóng khô hạn làm mệt lả những dòng người phải tất tả mưu sinh ngoài đường dưới cái nắng như thiêu như đốt , chợt nhiên ngập chìm trong một cơn mưa bất chợt[…]
Truyện Blog
Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những khoảng trời như thế, nó không mất đi, chỉ là tạm thời ta lãng quên mà thôi. Sau cơn mưa chuyển mùa đêm qua, sáng[…]
Truyện ngắn

Những khoảng trống không phải để lấp đầy
Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc. Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn[…]
Truyện Blog