Chuyên gia đun nước
Bình chọn: 263
Bình chọn: 263
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó.
***
Không ai còn nhớ tên thật của nó nữa. Mọi người đều gọi nó là: "Chuyên gia đun nước". Kể cũng đúng thôi vì nó có biệt tài đun nước.
Nó là con trai chừng 18 tuổi, nhỏ bé, ngờ nghệch, nói ngọng líu, mặt mũi khó coi, không biết chữ, không biết làm gì ngoài việc đun nước. Nghe nói, cha nó đã từng là bộ đội chống Mỹ, có thể nó bị nhiễm chất độc màu da cam chăng? Nhưng, mấy đứa em nó đều có ngoại hình và trí tuệ bình thường...
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó. Nhà ai có đám cưới hỏi, tang ma, liên hoan...là nó có mặt ngay. Phải nói là nó đun nước rất khéo, từ việc nhóm lửa, bắc nồi, đun sôi rồi rót vào phích.
Nó làm rất chuyên nghiệp, như một người được đào tạo bài bản vậy. Nó làm rất tự nguyện, không đòi hỏi gì hết, chỉ cần cho nó ăn và gói thuốc lá là xong. Có lẽ vì vậy mà mỗi khi trong vùng có đám ma, đám cưới hay công việc gì đó, người ta chẳng cần ai phân công người đun nước cả...
Một hôm, nó tới đun nước cho một đám cưới ở làng bên. Đám cưới rất to, hoành tráng. Người ta kê gạch thành mấy cái bếp ở một chỗ khuất để nó đun nước. Một mình nó loay hoay đun mấy nồi nước một lúc. Tới giờ dự tiệc, người ta mang cho nó một suất thức ăn để nó vừa đun nước vừa ăn...
Tiệc tan, vì trời đang mưa nên mọi người ngồi lại uống nước, trò chuyện, chúc tụng nhau rôm rả. Nhưng hết nước uống, mấy "nhân viên tiếp tân" vội vàng đi tìm nó. Họ thất kinh khi thấy nó nằm sóng soài dưới đất, cái nồi đã lật nghiêng trên bếp. Nó bị bỏng rất nặng, vài người vội vàng đưa nó đi cấp cứu bằng xe máy, mặc dù tại đám cưới này có rất nhiều xe hơi.
Nó nằm viện mà chẳng có ai đến thăm viếng ngoài người nhà nó. Vài ngày sau nó qua đời vì bị bỏng quá nặng và nhiễm trùng.
P/S: Viết từ môt câu chuyện có thật.

Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút. Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồ[…]
Truyện ngắn

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp... Cách đây đú[…]
Truyện ngắn
Và khi đó, tôi nhìn thấy mình đang đi bên cạnh Duy Anh, cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi, khẽ nở một nụ cười ấp áp. Nụ cười của hơn 10 năm về trước vẫn vẹn nguyên như ngày nào! 1. Cao nguyên[…]
Truyện ngắn
Tất cả mọi thứ trên thế gian có thể thay đổi nhưng chị mãi mãi là chị của em. Càng lớn càng giống chị như đúc nhỉ! Ai cũng nói với tôi câu đó, người ta chắc như đinh đóng cột là như thế. H[…]
Tâm Sự

Chúng ta ít khi nói cho con cái mình nghe phải ứng xử sao khi bị phụ tình. Chỉ sợ có ngày nó bị thất tình và muốn tâm sự với mình thì mình lại không nghĩ ra gì mà khuyên nó. Hôm trước đứa b[…]
Truyện Blog

Zazie là một bé gái 12 tuổi, tò mò, ăn nói bỗ bã, thẳng tính và khá ngây thơ dù thường xuyên cố tỏ ra sỏi đời lắm, sống cùng mẹ là Lalochere tại một thành phố tỉnh lẻ của Pháp, SaintMontron.[…]
Sách Hay
Cô vốn là một người con gáixinh đẹp. "Vệ tinh" xung quanhcô nhiều không kể xiết, nhưngcô bỏ ngoài tai tất cả để cho anh một công nhân làm việc ởnhà máy, thu nhập còn khôngđủ cho 3 bữa ăn hàn[…]
Truyện ngắn