Chuyện gì rồi cũng sẽ qua
Bình chọn: 289
Bình chọn: 289
Sâu trong lòng mẹ và chị, ai cũng có một cái kết rõ ràng. Chỉ là cố gắng chấp nhận và làm cho nó dễ dàng hơn thôi. Ai cũng đau, nhưng ai cũng sợ nói ra làm người kia đau gấp bội. Hạnh phúc hình tròn đang cố găng bao bọc nỗi đau đớn không tên bên trong. Chị lo sợ từng phút giây khi nghĩ về việc mẹ không còn bên chị nữa. Nỗi mất mát đó chị không thể chia sẻ cùng ai, chỉ cố gắng chôn nó thật sâu vào lòng rồi che đậy bằng nụ cười dửng dưng.
Rồi mẹ chị cũng ra đi trong một chiều mưa tầm tã. Tôi và một vài người bạn đến viếng mẹ chị. Đứng trước di ảnh nghi ngút khói hương, tôi thấy chị nhỏ bé lặng yên bên góc chiếu. Như một phản xạ , tôi cười – từ bé, mỗi khi thấy ai quen tôi đều cười trước khi kịp nghĩ mình đang ở đâu, hoàn cảnh nào – Chị lặng yên đưa mắt nhìn tôi.
Ra phía bàn tiếp nước ngồi theo đúng lễ, tôi thấy cái vóc be bé gầy gầy của chị len lỏi qua khung cửa, len qua đụn khói dày, len qua bao lớp người đang dự lễ chạy đến bên tôi. Dăm ba câu chuyện bâng quơ, tôi cố gắng không nhắc gì đến mẹ chị bởi lẽ tôi sợ. Sợ gì thì tôi cũng không rõ, chắc sợ chạm vào nỗi đau còn rướm máu chưa lành, hay sợ chị tủi thân, hay sợ câu nói của tôi làm chị quay về phía mẹ rồi khói nhang làm chị hoe mắt? Anh đi cùng cười xuề xòa như chuyện rất đỗi bình thường "Bác đi rồi mà em nhỉ, để bác nhẹ lòng mà đi thôi" – Chị cười.
Tôi vẫn thế, lặng lẽ đi về mà chẳng nói được lời nào an ủi chị. Sau đám tang, chị lại xuống chốn thành phố xô bồ, vẫn đi làm ngày hai buổi, vẫn cà phê, tụ tập. Đôi lần gặp chị, vẫn nụ cười thường trực trên môi.
Ừ ! Chuyện gì rồi sẽ chẳng qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời. Có người né tránh sợ hãi, có người thẳng thắn chấp nhận, có người mỉm cười dửng dưng che dấu sóng cuộn trong lòng. Nhưng mà hãy để tất cả là một kỷ niệm ấm áp thay vì gặm nhấm mãi nỗi đau. Phải không?

Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ. Đưa má ra bến xe,[…]
Truyện ngắn

Bài này là ghi chép của bà Long Ứng Đài về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi. Ngày đó mẹ hỏi con: "Tương lai con muốn làm nghề gì?" Mẹ đã để ý thấy con rất xem thư[…]
Truyện ngắn

Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?" Lúc mới sinh ra, George Campbell đã bị mù. Khi George lên 6, một việc đã xảy r[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương đầu với những khó khăn, không khóc lóc, không yếu đuối trong bất cứ hoàn cảnh nào,luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mắt […]
Truyện ngắn

Có một vùng kí ức tuổi thơ trong tôi
1. Cánh bèo trôi nổi đưa tôi trôi dạt nhiều nơi, khắp chốn rồi neo lại ở một góc nhỏ của thị trấn miền biển cuối trời tổ quốc. Nhiều lúc tôi cứ chạnh lòng, tủi thân vu vơ khi nhìn đám nhỏ ch[…]
Truyện ngắn
" Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?" Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng […]
Truyện ngắn
Tao run bắn cả người lên, vội thụt vào trong, hấp tấp lôi ra những tờ giấy mà tao đã giãi hộ đề thi dùm cô gái hôm qua thì, trời ơi, trên tay tao chỉ là những chiếc lá khô trên đó chi chít n[…]
Truyện ngắn

Góc phố nhỏ ướt át, cơn mưa lấp lánh những giọt vàng. Phố đêm vẫn ồn, vẫn tráng lệ lắm, đường về đông nghịt người mà cái lạnh chẳng chịu rời ai. Nơi xứ xa, nó bắt gặp giọng miền Trung quê nh[…]
Truyện ngắn