
Chồng của chị tôi
Bình chọn: 175
Bình chọn: 175
"Anh hai mày thanh thản trong cuộc sống đầy ắp bon chen này, lắm lúc cũng hay."
***
Ở cái tuổi 36, trong khi bạn bè đồng nghiệp đã có nhà cao, cửa rộng thì anh rể tôi vẫn trung thành với chiếc cub 50 và phải bươn trải từng ngày. Thỉnh thoảng anh rể lại chạy xì xịt đây đó thăm bạn bè cũ và ghé qua những công trình anh tham gia xây dựng.
Mẹ kể duyên nợ của giữa anh rể và chị hai tôi không hề êm ả, bởi chị hai tôi không ưng. Sở dĩ, anh rể chẳng có nghề ngỗng gì ổn định để chị hai tôi yên tâm giao tấm thân và cùng nhau gầy dựng một mái ấm nho nhỏ. Nhưng ba, mẹ tôi thì lại ưng bởi gia đình bên anh rể nổi tiếng là hiền lành và gia phong nề nếp. Bởi thế, mẹ tôi nhất định gả dù chị tôi kiên quyết không. Cuối cùng đám cưới nghèo cũng diễn ra khi chị hai tôi đang ở cái tuổi 18. Những năm mới cưới chị hai về, anh hai đưa chị hai về nương nhờ nhà tôi. Do bên gia đình anh hai ít đất đai, anh em lại đông, chia sao cũng không đặng. Anh rể thì không muốn vì chút đất đai mà mất tình anh em.
Rồi thằng cu Bin ra đời trong cảnh thiếu thốn tứ bề. Mẹ tôi lại gồng mình lo toan cho anh chị một lần nữa. Thấy vậy, ba tôi chạy đôn chạy đáo nhờ những mối quan hệ để xin một việc cho anh rể làm kiếm cơm. Rồi cuối cùng anh rể cũng được nhận vào làm cho đơn vị thầu xây dựng cầu đường. Từ khi nhận việc, anh rể rong ruổi khắp cái xứ Cà Mau. Vài ba tháng anh hai mới về thăm nhà một lần. Ngày đó, mỗi lần vừa trông thấy bóng anh hai thấp thoáng đằng xa thằng cu Bin lại lôi tay má nó chạy ra đón bằng được.
Có năm, anh rể đi biền biệt không về, chị hai thì cứ trông ngóng từng ngày. Lâu lâu chị lại nhận được lá thư của anh hai gửi về kèm theo ít tiền và vài món quà cho thằng cu Bin. Ngày qua tháng lại, dường như khoảng cách giữa vợ – chồng - con ngày càng xa cách. Cho đến khi thằng cu Bin đã thực sự lớn hẳn, lúc ấy nó đón cha nó chỉ bằng những câu chào hỏi thông thường thay cho sự reo hò khi xưa cùng mẹ nó. Thế nhưng anh rể vẫn vô tình không nhận thấy sự đổi thay lớn lao này. Mỗi lần về anh chỉ đi loanh quanh nhà hỏi bà con chòm xóm, thỉnh thoảng thì về gia đình bên anh thăm hỏi... rồi lại tiếp tục những chuỗi ngày xứ xa...
Qua bao năm rày đây mai đó gia đình nhỏ của anh hai vẫn phải bươn trải từng ngày. Với suy nghĩ và nhận thức của người trưởng thành như chị hai tôi thì sau những ngày vật lộn với vòng quay nghiệt ngã trong thời buổi "kinh tế thị trường", thì anh hai vẫn hai bàn tay trắng.
Đôi lúc, chị tôi trách sao anh hai chẳng thức thời như đám bạn đồng nghiệp. Chỉ cần viết sai vài con số khi thực hiện các công trình là họ đã xây được nhà, sắm được xe. Còn anh hai thì suốt đời vẫn cần mẫn, liêm chính bất chấp cái nghèo vẫn đeo bám.
Ít lâu sau Thanh tra sở GTVT có đợt kiểm tra công trình vừa thi công phát hiện công trình bị rút ruột và cho mở cuộc điều tra. Sau đó, hàng loạt đối tượng có liên quan phải đứng trước vành móng ngựa chờ ngày lãnh án. Tất nhiên danh sách này không có anh rể tôi. Chị hai lại cười giòn: Anh hai mày thanh thản trong cuộc sống đầy ắp bon chen này, lắm lúc cũng hay.
Nó đã nghĩ rằng sẽ chẳng có ai bước vào cuộc sống của nó và làm đảo lộn cuộc sống vốn dĩ bình yên đó. Nó đã nghĩ rằng nó sẽ chẳng bao giờ mở lòng với ai được. Nhưng cậu ta đã khiến nó có cái[…]
Truyện ngắn
Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ […]
Truyện ngắn
Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn
Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng". Phương châm sống của […]
Truyện ngắn
Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật. Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em. Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe[…]
Truyện ngắn
Phùng Tất Đắc là học trò, thường trú ở quận Hoàn Kiếm, bình sinh chuộng hư danh, hám gái đẹp, nhưng đến năm 12 tuổi vẫn chưa được gần gũi với nữ nhân. Năm 17 tuổi thi đại học ngẫu nhiên đạt […]
Truyện ngắn
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn
Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết về khái niệm buồn đau và hạnh phúc. Phải chăng vì thế mà tuổi thơ của tôi trôi qua một cách dịu dàng bên cạnh mẹ[…]
Truyện ngắn