Chông chênh cùng game online
Bình chọn: 310
Bình chọn: 310
Ngày chông chênh, tối lại chông chênh. Ấy vậy đã thấp thoáng nửa năm, tôi sống bằng đồng lương ít ỏi trong công việc phụ bàn quán nhậu.
***
Chia tay cánh cổng Đại học Công Nghệ Thông Tin, tôi bỡ ngỡ trong sắc vóc của người trưởng thành, bao phủ với danh nghĩa của một cử nhân ngành tin học ứng dụng - quản trị mạng. Hàng ngày, tôi giết từng giờ trong 24 tiếng đồng hồ trên máy tính. Trước để tìm việc, sau để mài dũa kỹ năng chuyên ngành đã học.
Sống giữa lòng chảo Sài Thành mang tên Quận 1, thì nhu cầu giải trí luôn ép sát căng thẳng của những ngày chông chênh với tiết học, với cuộc sống bon chen ở đây. Chơi game Online là lựa chọn hợp lý vào tình cảnh này, tình cảnh trong cảnh ngộ của thằng sinh viên vừa mới ra trường, như tôi.
Sáng rồi trưa, trưa ngả chiều, chiều lại chạng vạng gần nửa đêm, đó là một ngày trong chuỗi ngày lao đao với kiếm tiền tìm việc. Buồn lắm, một cử nhân lại thất nghiệp sau khi rời cánh cửa Đại Học danh giá kia. Thế là tôi tìm đến game Online, như để giải sầu vơi bớt nỗi buồn sau ngần ấy thời gian chông chênh tìm việc.
Đứa con trai nào chẳng thích hiếu động, thằng đàn ông nào chẳng mê thể thao. Cái thú được lăn lộn cùng trái bóng nhựa trong cơn mưa dằm với ba bốn thằng bạn nhà quê, đã làm cho tôi sóng sánh nỗi nhớ. Nhớ quê, nhớ tuổi thơ, nhớ mấy thằng bạn thuở còn con nít.
Âu đó cũng là lý do nuôi dưỡng suy nghĩ tìm về niềm vui chơi bóng của tôi, như một liều thuốc tinh thần cần thiết để vơi bớt nỗi nhớ cố hương. Sự hạnh ngộ giữa tôi và FIFA Online 2 đã tạo ra kỳ duyên mới, với nhiều trải nghiệm, đáng để tôi chiêm bái cho cuộc đời mình.
Đời học sinh gắn bó với những buổi tối học thơ, chép bài, đọc sách, rồi tranh thủ ngủ sớm để kịp giờ vào học cho ngày mai. Còn với sinh viên mới ra trường như tôi, thì buổi tối giữa khuya là khoảng thời gian êm đềm cho việc chơi game, đá FIFA Online 2.
Ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh đã ngã màu trắng bạc, dim mắt vào khung hình máy tính 17 inch, gí đôi bàn tay vào nút S, nháy phím D, khi thì tỳ phím E, ..., để đá FIFA Online 2. Hình ảnh quen thuộc ấy luôn tái tạo hàng đêm trong từng ngày của cuốn lịch. Ngần ấy thời gian, nhiêu đó hình ảnh, cùng vô vàng cảm xúc hỗn độn luôn xoáy tôi vào những trận cầu ảo, trong FIFA Online 2.
Hãy nghĩ để tưởng tượng ra xem, cảm giác được thoả chí đam mê với bóng đá thông qua FIFA Online 2 luôn làm người ta yếu mềm... đến lạ. Lạ khi ta khó dừng lại, lạ khi tôi không biết mình là ai? . Khi mà tuổi trẻ là thời điểm tôn vinh cho những giá trị cảm xúc cao trào. Cứ thế, tôi đã ăn và ngủ cùng FIFA Online 2... rất nhiều.
Chông chênh:
Bà bán ve chai phải gỡ đầu đội nắng lênh đênh mỗi ngày trong các con hẻm ngõ phố, để lượm tìm lon nước, cọng kẽm, miếng đồng... thứ của thừa mà xã hội thải ra. Hay ông hủ tiếu gõ, phải đập lát cắt len ken vào từng đêm, với niềm tin tìm ra những cái bụng đói giữa khuya.
Người thì sáng, kẻ thì tối, cứ thể dòng mưu sinh của đất Sài Gòn quay tròn rồi cuốn họ đi, những con người tứ xứ. Mà trong đó cũng lấm tấm thấy dáng bà bán ve chai, liu riu hình ảnh ông hủ tiếu gõ, ... và có cả một thằng cử nhân đang thất nghiệp, như tôi.
Cảnh ngộ đến khổ hạnh đã tìm đến tôi, trong hoàn cảnh này. Hàng ngày phải bám víu từng đồng để sống, đôi lúc tôi lẩm bẩm có ai đến cứu vớt đời mình? Bao nhiêu tự lực, bấy nhiêu bản lĩnh của 4 năm chinh chiến thời sinh viên bỗng chợt tan biến.
Cái khổ, nỗi buồn, niềm đau trong lòng tự ái của người cử nhân Đại Học đang kêu gào trong cơn co thắt dữ dội mang tên "thất nghiệp". Trong những tháng ngày tuyệt vọng này, tôi chiếm bái những điều mình đang phải đối mặt, nó chẳng xuất hiện trong những giáo án mà tôi từng học để ứng phó, cũng không thể hiện giá trị qua những tấm bằng tốt nghiệp. Giờ mới ngộ, tôi nhận ra rằng, không tắm bằng nào bằng việc bằng lòng, khi xin việc.
***
Bao nhiêu tuyệt vọng, là bấy nhiêu tình yêu tôi dành trọn cho FIFA Online 2. Sự cô đơn khi không có người yêu, sự tịch liêu khi không có tri kỷ đã càng làm tôi kết thân với FIFA Online 2. Chiếc máy tính chỉ đủ "mạnh", đường chuyền internet đủ "tốt" để đá với COM (máy). Nhiêu đó thôi, cũng đủ lai rai như uống cóc rượu gừng vượt qua cơn sốt, trong cái bệnh mà trò đời đã đưa đẩy cho tôi.
Tôi không như nhiều game thủ khác, họ may mắn được thi đấu thường xuyên với nhiều người, trong chế độ thi đấu Word Tour, Word Cup, cá cược Lp, ... , hay thi đấu các giải Offline. Đi sao được với chiếc xe cọc cạch rã máy, thi đấu PvsP sao nỗi khi chiếc máy tính kia cùng đường truyền mạng ấy không đủ mạnh. Nghèo lại gặp eo, khó lại kết cực, nhưng còn chút gì đó niềm vui sót lại, đó là chiếc máy tính cùng những trận đấu ngoại hạng (COM) trong FIFA Online 2. Để giảm đi nỗi tuyệt vọng, nhưng mượn câu ca lời hát để thay thế tiếng đàn bản nhạc. Game thủ là đây, nhạc sĩ cũng thế, tôi như được sóng trong vùng ký ức của tôi

Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng chị đã không nghĩ tới, ranh giới đó cũng tồn tại giữa chị và má, và bà con họ hàng quê xứ. Đưa má ra bến xe,[…]
Truyện ngắn

Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối. Khi còn nhỏ, tôi và em trai rất hay cãi lộn. Mỗi lần như vậy mẹ tôi thường bảo: "Con lớn hơn thì phải nhường em". Đương nhiên với một […]
Truyện ngắn

" Khi cha mẹ cho con cái thứ gì đó, con cái cười. Khi con cái cho cha mẹ thứ gì đó, cha mẹ khóc!" Khi tôi lên giường đi ngủ là 11 giờ đêm, bên ngoài cửa sổ những bông tuyết nhỏ đang rơi. […]
Truyện ngắn
Gia đình - nơi nương náu bình yên nhất
Chuyện kể rằng ở một khu rừng nọ, dưới gốc sồi già có gia đình nhà Sóc nâu sống rất vui vẻ. Ngày ngày bố mẹ Sóc cần mẫn kiếm ăn, Sóc nâu ở nhà trông nhà. Mỗi tối gia đình Sóc luôn rộn ràng […]
Truyện ngắn

Nguyễn Duy An là người Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới. Tôi rất ngạc nhiên khi bà thư ký dẫn vị sĩ quan[…]
Truyện ngắn

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]
Truyện ngắn

Audio Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: "Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?". Mấy người bạn Nhân xì xào: "Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đ[…]
Truyện ngắn

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ả[…]
Truyện ngắn