Chờ mưa gọi cầu vồng
Bình chọn: 417
Bình chọn: 417
Tối valentine, Duy gọi điện rủ tôi đi dạo, giọng cậu ấy nghe có gì đấy hạnh phúc lắm. Tôi nhảy cẫng lên, rồi tất bật kiếm một bộ váy thật đẹp, make up thật xinh trước khi ra ngoài, ba mẹ và cu Bi cứ thắc mắc sao hôm nay tôi lạ thế, rồi cả ba cùng đồng thanh: " à, valentine".
Nhìn thấy tôi, Duy chỉ cười, làm tôi thêm ngượng ngùng. Đi bên cậu ấy, tôi thấy tim mình như đập nhanh hơn một nhịp.
- Trinh này, hôm nay tớ nhận được một hộp sô cô la...
- Ngày này năm nào cậu chẳng nhận được mấy hộp, có gì lạ đâu. Tôi cố giữ vẻ thản nhiên.
- Nhưng đây là hộp sô cô la trắng, và nó...rất có ý nghĩa với tớ...
Tôi nắm chặt bàn tay, cố gắng kiềm chế sự hồi hộp, lòng thầm mong Duy mau nói nhanh điều cần nói.
- Cậu biết ai tặng nó à? Tôi giả vờ hỏi.
- Ừ...Duy ngập ngừng...là Trang đó. Duy khẽ cười - Chiều nay, sau khi nhận được nó, tớ nói với Trang rằng tớ cũng thích cậu ấy từ lâu rồi.
Chân tôi bỗng đứng sững lại, bàn tay lại run lên, chắc là tôi đã nghe nhầm điều gì đó.
- Sao cơ? Dường như tôi sắp khóc đến nơi.
- Cậu cũng bất ngờ đúng không, chỉ có cậu và Trang biết tớ thích sô cô la trắng, biết tớ thích màu xanh lam, vì vậy khi thấy món quà đó, tớ đã biết ngay là của Trang. Trang thích tớ và tớ cũng vậy. Cậu là người đầu tiên tớ nói điều này đấy vì cậu là bạn thân nhất của tớ...
Tôi quay mặt, im lặng, không dám nhìn vào Duy, mái tóc xù che đi những giọt nước mắt, đôi chân tôi dường như không còn đứng vững. Mọi thứ bỗng chốc đổ vỡ trước mặt tôi, bao yêu thương và hy vọng chợt chảy tan như cây kem sữa trên tay. Tâm trạng rối bời, tôi không thể nghe những gì Duy nói tiếp theo. Sao lại như vậy? Sao lại là Trang? Là tôi cơ mà. Sao cậu ấy không hề nghĩ đến tôi? Tiếng nấc nghẹn ngào bị tôi giữ lại trong cổ họng. "Lần cuối nhé Duy, lần cuối tớ giả vờ mạnh mẽ trước cậu, để cậu không nhìn thấy tớ khóc"...
Tôi thất vọng nhiều, hụt hẫng nhiều rồi khóc nhiều. Mọi thứ chưa kịp bắt đầu đã vội vàng kết thúc. Tôi cứ đứng sau còn Duy chẳng bao giờ ngoảnh lại, tôi hoài ngóng đợi còn cậu ấy cứ thế bước đi. Vì thế, yêu thương của chúng tôi chẳng bao giờ giao nhau trong cuộc đời.Tôi lảng tránh Duy, bỏ mặc Duy với hạnh phúc của riêng cậu ấy, cho dù Duy có cố gắng kết nối, tôi cũng chỉ làm lơ. Tôi lao đầu vào học để quên đi cảm xúc của chính mình nhưng tôi biết có một khoảng trống vô hình đã chẳng được lấp đầy. Tôi tự hỏi sao cứ mãi khờ khạo giữ hình ảnh Duy trong tim, sao không quên những cảm xúc đặc biệt ấy đi và trở về làm người bạn thân của cậu ấy? Nhiều lúc tôi cũng muốn cười, muốn nói chuyện, muốn trêu đùa giống như ngày xưa, mà sao mỗi lần thấy Duy tôi lại chẳng làm được điều đó...
* * *
Chậu hoa hướng dương Duy tặng tôi vào sinh nhật tuổi 17 đã nở bông, tiếc là tôi lại chẳng dám gọi cậu ấy sang chiêm ngưỡng. Tôi yêu hoa hướng dương mà hướng dương chỉ hướng về phía nắng. Tôi thích Duy, mà yêu thương cậu ấy chỉ dành cho một người... Chợt tôi nhận ra, tôi có thể ôm lấy hoa, ôm lấy cơn say của mình, nhưng không thể nào ôm được trái tim cậu ấy vì con người ta không thể ôm những thứ không thuộc về mình.
Ngày chia tay, nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt của từng đứa lớp tôi. Tôi cũng buồn, cũng tiếc nuối một thời áo trắng sắp chỉ còn là kỉ niệm. Trong khi tụi nó ôm nhau khóc trong lớp học, thì tôi lại ngồi khóc một mình ở cuối hành lang lầu 4, không ai thấy sẽ hay hơn, vì tôi luôn cố giả vờ mạnh mẽ như thế.
- Tớ biết ngay là cậu sẽ ở đây mà - Duy chìa tay đưa cho tôi chiếc khăn giấy. Tôi không biết cậu ấy đã đứng ở đó từ lúc nào.
- Cảm ơn cậu. Tôi lí nhí.
Duy và tôi đều im lặng một lúc lâu, không gian yên ắng chỉ có tiếng gió thổi lao xao. Đây là nơi mà tôi và Duy hay đứng ngắm sân trường mỗi lúc ra chơi.
- Trinh à, tớ xin lỗi...
- Sao cậu phải xin lỗi tớ? - Mắt tôi hoen uớt nhìn Duy.
- Vì... vì những lúc cậu buồn, những lúc cậu cần tớ thì tớ lại không quan tâm đến cậu. Chắc cậu giận tớ nhiều lắm nên mới lạnh lùng với tớ trong suốt thời gian qua. Xin lỗi cậu..
- Không, thực ra là... - tôi định nói điều gì đó, nhưng cổ họng không cho tôi thốt lên. Thực ra là... tớ cũng bỏ mặc cậu còn gì...
Duy nhìn tôi, rồi môi cậu nở nụ cười:
- Vậy coi như chúng ta hòa nhé, cậu sẽ luôn là người bạn thân nhất của tớ, hết giận tớ nhé, được không?
Ánh mắt Duy chờ đợi một câu trả lời. Tôi vội vàng lau đi những giọt nước mắt và nói thật nhanh:
- Chiều cà phê bệt nhé, tớ mời, cậu trả tiền, thế thì tớ mới hết giận.
- Chả ai thông minh như cậu - Duy mỉa mai - nhưng mà tớ sẽ đồng ý cả hai tay...
.....
Chúng tôi lại vui vẻ với nhau theo một cách thật nhẹ nhàng. Tôi không rõ Duy có biết tôi thích cậu ấy hay không nhưng giờ

Để rồi sau 5 năm, khi lòng Thi vẫn tràn đầy tình yêu thì anh lại ra đi, ra đi vì một hình bóng khác. Mệt mỏi và chán nản, Thi ngã mình xuống chiếc giường cũ kỹ với mùi âm ẩm quen thuộc, im […]
Truyện ngắn

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]
Truyện ngắn

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong n[…]
Truyện ngắn
Tôi đang đánh vi tính ở trong thư phòng, vợ tôi đang hướng dẫn Lợi Tân, con trai học lớp hai, làm bài tập ở bên bàn trong phòng khách. Vợ tôi hiện nay là mẹ ghẻ của Lợi Tân, khi nàng lấy tôi[…]
Truyện ngắn

Gia đình yêu thương - Truyenngan.com.vn
Tuyển tập truyện ngắn đầu tiên của truyenngan.com.vn chính thức ra mắt bạn đọc cả nước! Những câu chuyện bình dị về gia đình đã được các tác giả kể lại với giọng văn mộc mạc khiến cho bất c[…]
Sách Hay

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình:vàng mai. Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói: “Bác có[…]
Truyện ngắn
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự

Em thật ngốc khi nằng nặc bắt anh kể về chị ấy dù cho anh nói tất cả đã là quá khứ. Có lẽ với bất cứ ai, mối tình đầu bao giờ cũng thật sâu đậm và khó quên trong cuộc đời. Đúng là những cơn[…]
Truyện Blog