Chờ mưa gọi cầu vồng
Bình chọn: 407
Bình chọn: 407
Tối valentine, Duy gọi điện rủ tôi đi dạo, giọng cậu ấy nghe có gì đấy hạnh phúc lắm. Tôi nhảy cẫng lên, rồi tất bật kiếm một bộ váy thật đẹp, make up thật xinh trước khi ra ngoài, ba mẹ và cu Bi cứ thắc mắc sao hôm nay tôi lạ thế, rồi cả ba cùng đồng thanh: " à, valentine".
Nhìn thấy tôi, Duy chỉ cười, làm tôi thêm ngượng ngùng. Đi bên cậu ấy, tôi thấy tim mình như đập nhanh hơn một nhịp.
- Trinh này, hôm nay tớ nhận được một hộp sô cô la...
- Ngày này năm nào cậu chẳng nhận được mấy hộp, có gì lạ đâu. Tôi cố giữ vẻ thản nhiên.
- Nhưng đây là hộp sô cô la trắng, và nó...rất có ý nghĩa với tớ...
Tôi nắm chặt bàn tay, cố gắng kiềm chế sự hồi hộp, lòng thầm mong Duy mau nói nhanh điều cần nói.
- Cậu biết ai tặng nó à? Tôi giả vờ hỏi.
- Ừ...Duy ngập ngừng...là Trang đó. Duy khẽ cười - Chiều nay, sau khi nhận được nó, tớ nói với Trang rằng tớ cũng thích cậu ấy từ lâu rồi.
Chân tôi bỗng đứng sững lại, bàn tay lại run lên, chắc là tôi đã nghe nhầm điều gì đó.
- Sao cơ? Dường như tôi sắp khóc đến nơi.
- Cậu cũng bất ngờ đúng không, chỉ có cậu và Trang biết tớ thích sô cô la trắng, biết tớ thích màu xanh lam, vì vậy khi thấy món quà đó, tớ đã biết ngay là của Trang. Trang thích tớ và tớ cũng vậy. Cậu là người đầu tiên tớ nói điều này đấy vì cậu là bạn thân nhất của tớ...
Tôi quay mặt, im lặng, không dám nhìn vào Duy, mái tóc xù che đi những giọt nước mắt, đôi chân tôi dường như không còn đứng vững. Mọi thứ bỗng chốc đổ vỡ trước mặt tôi, bao yêu thương và hy vọng chợt chảy tan như cây kem sữa trên tay. Tâm trạng rối bời, tôi không thể nghe những gì Duy nói tiếp theo. Sao lại như vậy? Sao lại là Trang? Là tôi cơ mà. Sao cậu ấy không hề nghĩ đến tôi? Tiếng nấc nghẹn ngào bị tôi giữ lại trong cổ họng. "Lần cuối nhé Duy, lần cuối tớ giả vờ mạnh mẽ trước cậu, để cậu không nhìn thấy tớ khóc"...
Tôi thất vọng nhiều, hụt hẫng nhiều rồi khóc nhiều. Mọi thứ chưa kịp bắt đầu đã vội vàng kết thúc. Tôi cứ đứng sau còn Duy chẳng bao giờ ngoảnh lại, tôi hoài ngóng đợi còn cậu ấy cứ thế bước đi. Vì thế, yêu thương của chúng tôi chẳng bao giờ giao nhau trong cuộc đời.Tôi lảng tránh Duy, bỏ mặc Duy với hạnh phúc của riêng cậu ấy, cho dù Duy có cố gắng kết nối, tôi cũng chỉ làm lơ. Tôi lao đầu vào học để quên đi cảm xúc của chính mình nhưng tôi biết có một khoảng trống vô hình đã chẳng được lấp đầy. Tôi tự hỏi sao cứ mãi khờ khạo giữ hình ảnh Duy trong tim, sao không quên những cảm xúc đặc biệt ấy đi và trở về làm người bạn thân của cậu ấy? Nhiều lúc tôi cũng muốn cười, muốn nói chuyện, muốn trêu đùa giống như ngày xưa, mà sao mỗi lần thấy Duy tôi lại chẳng làm được điều đó...
* * *
Chậu hoa hướng dương Duy tặng tôi vào sinh nhật tuổi 17 đã nở bông, tiếc là tôi lại chẳng dám gọi cậu ấy sang chiêm ngưỡng. Tôi yêu hoa hướng dương mà hướng dương chỉ hướng về phía nắng. Tôi thích Duy, mà yêu thương cậu ấy chỉ dành cho một người... Chợt tôi nhận ra, tôi có thể ôm lấy hoa, ôm lấy cơn say của mình, nhưng không thể nào ôm được trái tim cậu ấy vì con người ta không thể ôm những thứ không thuộc về mình.
Ngày chia tay, nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt của từng đứa lớp tôi. Tôi cũng buồn, cũng tiếc nuối một thời áo trắng sắp chỉ còn là kỉ niệm. Trong khi tụi nó ôm nhau khóc trong lớp học, thì tôi lại ngồi khóc một mình ở cuối hành lang lầu 4, không ai thấy sẽ hay hơn, vì tôi luôn cố giả vờ mạnh mẽ như thế.
- Tớ biết ngay là cậu sẽ ở đây mà - Duy chìa tay đưa cho tôi chiếc khăn giấy. Tôi không biết cậu ấy đã đứng ở đó từ lúc nào.
- Cảm ơn cậu. Tôi lí nhí.
Duy và tôi đều im lặng một lúc lâu, không gian yên ắng chỉ có tiếng gió thổi lao xao. Đây là nơi mà tôi và Duy hay đứng ngắm sân trường mỗi lúc ra chơi.
- Trinh à, tớ xin lỗi...
- Sao cậu phải xin lỗi tớ? - Mắt tôi hoen uớt nhìn Duy.
- Vì... vì những lúc cậu buồn, những lúc cậu cần tớ thì tớ lại không quan tâm đến cậu. Chắc cậu giận tớ nhiều lắm nên mới lạnh lùng với tớ trong suốt thời gian qua. Xin lỗi cậu..
- Không, thực ra là... - tôi định nói điều gì đó, nhưng cổ họng không cho tôi thốt lên. Thực ra là... tớ cũng bỏ mặc cậu còn gì...
Duy nhìn tôi, rồi môi cậu nở nụ cười:
- Vậy coi như chúng ta hòa nhé, cậu sẽ luôn là người bạn thân nhất của tớ, hết giận tớ nhé, được không?
Ánh mắt Duy chờ đợi một câu trả lời. Tôi vội vàng lau đi những giọt nước mắt và nói thật nhanh:
- Chiều cà phê bệt nhé, tớ mời, cậu trả tiền, thế thì tớ mới hết giận.
- Chả ai thông minh như cậu - Duy mỉa mai - nhưng mà tớ sẽ đồng ý cả hai tay...
.....
Chúng tôi lại vui vẻ với nhau theo một cách thật nhẹ nhàng. Tôi không rõ Duy có biết tôi thích cậu ấy hay không nhưng giờ

Tuổi trẻ của cha là biển cả. Tuổi trẻ của con sẽ là bầu trời. Tôi mở cửa sổ, nhìn bầu trời đêm Bangkok bao la. Những tòa cao ốc vẫn óng ánh đèn và xe hơi vẫn nườm nượp trên dãy cao tốc t[…]
Truyện ngắn

Chỉ đam mê thôi là chưa đủ. Tôi là người hay mơ mộng. Ừ, người ta nói không ai đánh thuế giấc mơ nên ngại gì mà không mơ. Nhưng cũng đừng đắm chìm vào mộng tưởng mà quên đi thực tại của mìn[…]
Truyện ngắn

Cách mà một ngày của ông bà diễn ra ...
Và rồi bà sẽ hỏi ngày hôm nay thằng cháu có điểm gì không. Thằng nhỏ ngoại sẽ ợm ờ nói ra con điểm bằng tiếng anh nếu nó là điểm xấu... Sáng sớm, ông thức dậy gọi thằng cháu lớn đi học, như[…]
Truyện ngắn
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi khác ở rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh con chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa. Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ[…]
Truyện ngắn

Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về. Người […]
Truyện ngắn
Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Hà Nội, một ngày đầy nắng! Bất chợt, đêm có mưa ! Ngồi nghe "kiss the rain" chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai.... Quá khứ: " Nắng" –[…]
Tâm Sự

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn