Cho mình quá giang một đoạn!
Bình chọn: 275
Bình chọn: 275
- Đợi thằng Liêm hả? Nó đi sớm nên phải chờ lấy xe sau, ra hơi lâu
- Vậy Nam cho Linh quá giang một đoạn được không? - Linh cắn môi nhìn lơ đãng nói
- hehe, Linh nặng như heo hư hết ruột xe tui thì sao? - Tôi quen miệng vọt ra ngay câu trêu chọc thường ngày mà không suy nghĩ
Gương mặt Nhật Linh bỗng tối sầm lại, hiện rõ ánh mắt u ám giận dữ. Môi bặm lại định hét lên lời gì đó nhưng lại kiềm nén cơn giận lại. Nhìn gương mặt dễ thương ấy tức giận mà từ trước giờ chưa từng thấy dù bị bọn con trai trong lớp trêu chọc, tôi biết mình đã thực quá ngu ngốc. Đã nói những lời đáng lẽ ra không nên nói vào lúc này và vào ngày hôm nay, con gái người ta đã giúp đỡ biểu hiện tình ý giúp mình lau bảng rồi ngỏ lời muốn mình đưa về mà lại...Càng nghĩ tôi càng ngây ra, hồn phách hỗn loạn mới chợt nhận ra Nhật Linh đang định bước vào sân trường. Tôi đưa tay níu lại:
- Linh đi đâu?
- Kệ người ta, tôi không muốn làm hư xe bạn.
- Liêm còn lâu mới ra, Nam chở Linh về
- Không cần - Linh lạnh lùng buông lời đi thẳng vào trong
Tôi chỉ biết thờ dài lắc đầu, tim nhói từng đợt khó thở cũng vì cái mồm thối đã hại mình. Con trai đúng là không suy nghĩ sâu xa được như những đứa con gái cùng lứa tuổi. Nếu như tôi hiểu được ngay rằng Nhật Linh có ý muốn mình đưa về thì có thể những ngày sau đó sẽ làm nhiệm vụ của tôi, nhiệm vụ làm người con trai thích cô ấy. Nhưng tôi nói những lời như vậy có phải rằng trực tiếp từ chối cô ấy không? Hay có thể hiểu là " tôi không thích Nhật Linh". Cảm giác như con gái người ta tỏ tình ý trước mà bị từ chối, thì có ai mà không tức giận, có khi còn không nhìn mặt nhau nữa.
Nhật Linh sẽ không bày tỏ tình ý của mình với tôi một lần nào như thế nữa nhưng tôi phải chủ động làm điều đó. Tôi không thể bỏ cuộc, tôi quyết định ngày sau đó phải tìm cơ hội để được đưa đón Linh cùng đi học về, có thể thương lượng với thằng Liêm bảo nó cố tình để tôi chở Linh về. Chiều hôm sau, tôi biết được tin xe Linh vẫn chưa sữa xong từ thằng Liêm nên dắt xe chạy nhanh ra cổng. Vẫn bóng dáng thân quen của ngày hôm qua, Nhật Linh đứng tựa vào cổng trường, tay khẽ kéo chiếc nón hoa rộng vành che nữa gương mặt dễ thương. Tôi lẳng lặng dắt xe trước mặt cô nàng nói:
- Linh dễ thương!
- Gì? Dễ thương thì không dám nhận - Linh ngước lên nhìn tôi rồi ánh mắt lạnh lùng chưa tan từ hôm qua đến giờ.
- Cho xin lỗi mà, hôm qua...lỡ lời. Hôm nay Nam đưa về được không?
- Liêm đưa tôi về được rồi.
- Lúc nãy Liêm bảo chở bạn Hằng rồi.
Linh thoáng ngập ngừng không biết nói gì, ánh mắt ấm áp dần hơn nhìn tôi và hai tay nắm chặt vào nhau:
- Không...chê tôi nặng như...
- Không, không có đâu. Đã bảo lở lời rồi mà
Linh dịu dàng đi về phía yên sau xe tôi và ngồi lên. Tôi cố gắng chạy thật chậm, bởi cảm giác hồi hộp như đang lần đầu làm một việc xấu vậy. Chốc chốc quay lại nhìn phía sau mà không nghĩ sẽ nói gì với Nhật Linh, sợ lỡ lời lại tai bây vạ gió. Đến lúc gần về đến ngõ nhà Linh, nàng khẽ kéo áo sơ mi của tôi thỏ thẻ:
- Không có gì để nói với Linh à?
- ...Ừ
- Chỉ muốn xin lỗi hôm qua thôi phải không?
- Thì...chỉ như vậy thôi.
- Ừ vậy mai xe Linh sửa xong rồi. Cảm ơn Nam nhiều nha - Ánh mắt Linh thoáng thất vọng định quay đầu vào nhà
Tôi nhìn theo bóng dáng Linh đi vào trong, xa xa mang lại trong lòng cảm giác buồn man mác. Vốn muốn ngõ ý xin phép đón đưa Linh đi học về nhưng dũng khí lại chạy đâu hết. Có lẽ ở cái tuổi này, tôi vẫn chưa thật sự cảm nhận được sức mạnh của tình yêu là gì. Chỉ là thích ở trong lòng, nhưng trái tim non nớt vẫn chưa biết phải làm như thế nào mới đúng với cảm giác của bản thân. Có thể sau này trưởng thành hơn hai đứa vẫn còn cơ hội chăng...
Và đó là lần cuối nó gặp cậu. Ngày cậu đi, nó đã không đến tiễn. Vừa tỉnh giấc, nó chồm dậy mở toang cánh cửa sổ để cho cơn gió mùa thu lùa vào căn phòng bé nhỏ, cuốn theo vài chiếc lá vàn[…]
Truyện ngắn
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận. Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn […]
Truyện ngắn

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường. Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa.[…]
Truyện ngắn
Hôm ấy, khi tôi đi cắt tóc, tôi đã nhặt được một chiếc nhẫn trên vỉa hè. Đó là một chiếc nhẫn nhỏ có mặt đá nhưng bị cắt ở đáy. Nghĩ rằng đó là đồ chơi trẻ con, tôi bỏ vào túi đem về cho bọn[…]
Truyện ngắn

World Cup dần cướp anh khỏi tay em
Có lúc em thầm nghĩ giá như anh ngoại tình, ít ra em còn được ghen với người thật, đằng này thứ anh say mê lại là bóng đá, chả nhẽ em lại tức với một quả bóng. Càng nghĩ càng thấy ấm ức tron[…]
Truyện ngắn

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào q[…]
Truyện ngắn

Cho đến gờ, nó vẫn không hiểu sao cha mẹ mình khi ấy lại đặt cho cái tên nghe "rởm" đến vậy? Một cái tên lạ lùng... Tại vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố chừng mấy mươi cây số là chốn t[…]
Truyện ngắn

"Kí ức như một mảng rêu phong, ta bám vào là trượt ngã, sao vẫn hoài không buông?" Bốn cô gái trẻ trung, xinh đẹp đã gặp nhau trong một đoạn thời gian của cuộc đời – quãng đời đẹp và vô tư[…]
Sách Hay
Đồn cái gì? Tôi nhăn trán hỏi lại, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Từ trước giờ đa số những lời đồn đại đều chẳng mấy hay ho gì. Tôi giơ cao trong tay chiếc ống nghiệm, mặt nhăn nhó c[…]
Truyện ngắn