Chiều nay không có mưa bay
Bình chọn: 264
Bình chọn: 264
Có lẽ đó chính là lí do Ngọc rời bỏ cô hoa khôi vẹn toàn để đến với Khánh Chi - một cô nàng bình thường về mọi mặt. Đã có lần cậu ấy nói với tôi, ở bên Khánh Chi, cậu ấy có cảm giác an toàn hơn khi ở bên Thảo. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ dám nói với Thảo điều ấy.
Rồi cuối cùng, Ngọc và Thảo, hai mảnh ghép không vừa, dù có cố gắng thế nào thì chúng cũng không vừa, cũng rời xa nhau. Và trong khi Ngọc tung tăng bên Khánh Chi, thì Thảo lại ngồi đây, khóc trên vai tôi. Tự nhiên tôi thấy ghét Ngọc, dù biết người sai trong chuyện này chưa chắc đã là cậu ấy.
***
- Tuân này, tớ chưa muốn về! Mình đi ăn kem được không?
Khóc chán, Thảo chỉ sụt sịt vài cái rồi đề nghị tôi như thế.
Tôi nhìn bầu trời, nửa muốn từ chối, nửa muốn nhận lời. Phần vì tôi cũng muốn cho Thảo giải tỏa tâm trạng này, phần vì tôi không muốn đi trong cái thời tiết ẩm ương thế này : Vừa mưa vừa nắng, ai mà biết mưa sẽ ào xuống lúc nào?
Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù biết mình đã quá điên.
- Đi đâu?
- Shores House đi, ở đó có anh bạn hát live hay lắm! À, bạn ấy cũng tên là Tuân giống cậu đấy!
Thảo đã lấy lại giọng vui vẻ, nhưng tôi vẫn nghe đâu đó giọng sụt sịt.
Tôi đạp xe đi. Những giọt mưa rớt xuyên qua áo mưa vào trong, làm mặt và một phần quần tôi ướt đẫm.
Trong máy nghe nhạc, giọng Thảo vẫn thiết tha, " Chiều nay không có mưa rơi, chiều nay không có những mộng mơ..."
***
Chúng tôi gọi món kem bảy màu. Thảo bảo thích kem bảy màu, vì nó trông như cầu vồng, và hiện giờ thì cậu ấy đang cần cầu vồng để giải tỏa tâm trạng của mình.
- Tuân này, cậu không cần lo cho tớ đâu! Tớ chắc chắn, rồi tớ sẽ ổn. Và tớ sẽ cho Ngọc biết, tớ có thể tìm được một người khác xứng đáng với tớ hơn cậu ấy!
- Ừ!
- Rồi tớ cũng sẽ chúc phúc cho Khánh Chi và Ngọc, nhưng, không phải bây giờ!
- Ừ!
...
Thảo đột nhiên nín bặt. Ánh mắt cậu ấy trở nên hoảng hốt, và trống rỗng. Xen lẫn cả chút buồn khó nói.
Nhìn theo mắt cậu ấy, tôi phát hiện Ngọc và Khánh Chi đang cười nói ở phía bên kia đường, trong một quán cóc lề đường. Hình như họ đang nói chuyện gì đó, và Khánh Chi có vẻ rất vui, cứ dựa vào vai Ngọc và cười suốt.
Tôi toan đứng dậy che mắt Thảo. Nhưng cậu ấy lại níu tay tôi, trong khi mắt vẫn nhìn phía bên kia.
- Đừng, Tuân! Để tớ nhìn thêm chút nữa, rồi tớ sẽ không nhìn nữa đâu! Tớ ổn, đừng lo!
Giọng cậu ấy như muốn khóc, nhưng vẫn tỏ ra bình thản. Và Thảo lại cúi xuống, xúc vội miếng kem đưa vào miệng, như muốn xua tan đi cái tâm trạng của mình bây giờ.
- Cậu khóc rồi kìa, đừng cố nữa! Cứ khóc nếu cậu muốn, chứ đừng bao giờ tỏ ra bình thản!
- Tớ ổn thật mà! Chỉ là kem làm mắt tớ chảy nước thôi!
Thảo càng cố tỏ ra ổn, tôi càng muốn giật cái mặt nạ của cậu ấy ra, và hét lên rằng đừng có giả bộ như vậy nữa. Nhưng tôi vẫn im lặng, không nói gì. Hãy cứ để cậu ấy làm như cậu ấy muốn, rồi cậu ấy sẽ ổn thôi.
- Hôm qua, Ngọc đã nhắn tin cho tớ. Cậu ấy bảo, "Xin lỗi cậu, Thảo ạ! Thế nhưng tớ nghĩ mình đã chẳng còn hợp nhau từ lâu lắm, và cách tốt nhất bây giờ là buông tay nhau ra!..."
- Cậu đọc thuộc lòng tin nhắn đấy à?
Hốt nhiên, tôi tưởng tượng ra cảnh Thảo - cô gái bé nhỏ đang ngồi trước mặt tôi đây - lặng lẽ ngồi trong đêm lạnh, đọc những dòng tin nhắn kia đến thuộc lòng. Và tôi, hiện tại, cũng muốn chạy đến, giáng cho Ngọc một cú đấm, và quát lên rằng cậu ấy đã làm gì với Thảo thế này?
- Tuân ạ. Tớ nhận ra tớ ngu ngốc quá. Đáng lẽ tớ đã phải rời xa cậu ấy từ rất lâu... Nhưng mà bây giờ tớ đã hiểu rồi, và tớ sẽ rời xa cậu ấy, nhanh thôi. Sau đó, là quên...
Thảo giấu mặt vào vai tôi, cố kìm chế những tiếng nấc khe khẽ phát ra từ cổ. Rồi, cậu ấy khóc, nhỏ thôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng cậu ấy đang đau lắm. Mưa bỗng rơi, không nhỏ giọt nữa, mà là một màn mưa trắng xóa ào xuống. Và tôi lại thấy Ngọc cùng Khánh Chi vui vẻ chơi trò đếm mưa...
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựng những nỗi đau dai dẳng...
Thảo ạ, đợi đến khi mưa tạnh, đợi đến khi cậu thực sự bình thản và ngừng khóc, tớ sẽ nói cho cậu một điều...
Thảo Little

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn
Lần này thì tôi sợ thật, lầu bầu chê trách Naomi một tràng rồi mới gượng nằm cách xa Naomi. Khổ nỗi, cô bạn Naomi tai quái ngay lập tức lăn tới chỗ tôi làm tôi nằm thẳng đuột cứng đơ không d[…]
Truyện ngắn
"Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!" Tôi quen Tú trong quán kem ruột[…]
Truyện ngắn

... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Không như những người khác chỉ biết trốn tránh cơn mưa, tôi đi trong mưa để cảm nhận cuộc sống. Ngày ấy, một n[…]
Truyện ngắn
Chúng tớ tạm biệt cậu. Cậu như cánh chim trắng sượt qua ánh mắt rồi biến mất vào rặng cây. Cuộc đời của con người mỏng manh và ngắn ngủi đến nhường ấy. Nhưng tớ biết, lòng yêu đời đã một lần[…]
Truyện ngắn

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]
Truyện ngắn
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên tớ. An gầy xanh, mái tóc suôn dài, rất dày và mượt. Khác với những đứa học sinh lớp 12A sôi nổi và cá tính, An khá trầm. Cô bạn luôn lặng lẽ ngồi một mình ở chiếc b[…]
Truyện ngắn

Bố ơi hôm nay bé Nhi có xinh không? Nhỏ cất giọng thánh thót lên hỏi bố. Bé Nhi của bố xinh nhất. Một buổi sáng tinh khôi, nhỏ thức dậy, làm đầy đủ nhiệm vụ cá nhân, khoác lên mình bộ đồ[…]
Truyện ngắn
Cháy hết mình cho những đam mê
20 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời thấy đoạn đường phía trước trước còn lắm gian nan khó nhọc. Bao chuyện phải lo bao mục đích vẫn chưa đạt được khiến tôi mang nhiều áp lực và mệt mỏi. D[…]
Tâm Sự