Chiều nay không có mưa bay
Bình chọn: 241
Bình chọn: 241
Có lẽ đó chính là lí do Ngọc rời bỏ cô hoa khôi vẹn toàn để đến với Khánh Chi - một cô nàng bình thường về mọi mặt. Đã có lần cậu ấy nói với tôi, ở bên Khánh Chi, cậu ấy có cảm giác an toàn hơn khi ở bên Thảo. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ dám nói với Thảo điều ấy.
Rồi cuối cùng, Ngọc và Thảo, hai mảnh ghép không vừa, dù có cố gắng thế nào thì chúng cũng không vừa, cũng rời xa nhau. Và trong khi Ngọc tung tăng bên Khánh Chi, thì Thảo lại ngồi đây, khóc trên vai tôi. Tự nhiên tôi thấy ghét Ngọc, dù biết người sai trong chuyện này chưa chắc đã là cậu ấy.
***
- Tuân này, tớ chưa muốn về! Mình đi ăn kem được không?
Khóc chán, Thảo chỉ sụt sịt vài cái rồi đề nghị tôi như thế.
Tôi nhìn bầu trời, nửa muốn từ chối, nửa muốn nhận lời. Phần vì tôi cũng muốn cho Thảo giải tỏa tâm trạng này, phần vì tôi không muốn đi trong cái thời tiết ẩm ương thế này : Vừa mưa vừa nắng, ai mà biết mưa sẽ ào xuống lúc nào?
Cuối cùng thì tôi vẫn nhận lời, dù biết mình đã quá điên.
- Đi đâu?
- Shores House đi, ở đó có anh bạn hát live hay lắm! À, bạn ấy cũng tên là Tuân giống cậu đấy!
Thảo đã lấy lại giọng vui vẻ, nhưng tôi vẫn nghe đâu đó giọng sụt sịt.
Tôi đạp xe đi. Những giọt mưa rớt xuyên qua áo mưa vào trong, làm mặt và một phần quần tôi ướt đẫm.
Trong máy nghe nhạc, giọng Thảo vẫn thiết tha, " Chiều nay không có mưa rơi, chiều nay không có những mộng mơ..."
***
Chúng tôi gọi món kem bảy màu. Thảo bảo thích kem bảy màu, vì nó trông như cầu vồng, và hiện giờ thì cậu ấy đang cần cầu vồng để giải tỏa tâm trạng của mình.
- Tuân này, cậu không cần lo cho tớ đâu! Tớ chắc chắn, rồi tớ sẽ ổn. Và tớ sẽ cho Ngọc biết, tớ có thể tìm được một người khác xứng đáng với tớ hơn cậu ấy!
- Ừ!
- Rồi tớ cũng sẽ chúc phúc cho Khánh Chi và Ngọc, nhưng, không phải bây giờ!
- Ừ!
...
Thảo đột nhiên nín bặt. Ánh mắt cậu ấy trở nên hoảng hốt, và trống rỗng. Xen lẫn cả chút buồn khó nói.
Nhìn theo mắt cậu ấy, tôi phát hiện Ngọc và Khánh Chi đang cười nói ở phía bên kia đường, trong một quán cóc lề đường. Hình như họ đang nói chuyện gì đó, và Khánh Chi có vẻ rất vui, cứ dựa vào vai Ngọc và cười suốt.
Tôi toan đứng dậy che mắt Thảo. Nhưng cậu ấy lại níu tay tôi, trong khi mắt vẫn nhìn phía bên kia.
- Đừng, Tuân! Để tớ nhìn thêm chút nữa, rồi tớ sẽ không nhìn nữa đâu! Tớ ổn, đừng lo!
Giọng cậu ấy như muốn khóc, nhưng vẫn tỏ ra bình thản. Và Thảo lại cúi xuống, xúc vội miếng kem đưa vào miệng, như muốn xua tan đi cái tâm trạng của mình bây giờ.
- Cậu khóc rồi kìa, đừng cố nữa! Cứ khóc nếu cậu muốn, chứ đừng bao giờ tỏ ra bình thản!
- Tớ ổn thật mà! Chỉ là kem làm mắt tớ chảy nước thôi!
Thảo càng cố tỏ ra ổn, tôi càng muốn giật cái mặt nạ của cậu ấy ra, và hét lên rằng đừng có giả bộ như vậy nữa. Nhưng tôi vẫn im lặng, không nói gì. Hãy cứ để cậu ấy làm như cậu ấy muốn, rồi cậu ấy sẽ ổn thôi.
- Hôm qua, Ngọc đã nhắn tin cho tớ. Cậu ấy bảo, "Xin lỗi cậu, Thảo ạ! Thế nhưng tớ nghĩ mình đã chẳng còn hợp nhau từ lâu lắm, và cách tốt nhất bây giờ là buông tay nhau ra!..."
- Cậu đọc thuộc lòng tin nhắn đấy à?
Hốt nhiên, tôi tưởng tượng ra cảnh Thảo - cô gái bé nhỏ đang ngồi trước mặt tôi đây - lặng lẽ ngồi trong đêm lạnh, đọc những dòng tin nhắn kia đến thuộc lòng. Và tôi, hiện tại, cũng muốn chạy đến, giáng cho Ngọc một cú đấm, và quát lên rằng cậu ấy đã làm gì với Thảo thế này?
- Tuân ạ. Tớ nhận ra tớ ngu ngốc quá. Đáng lẽ tớ đã phải rời xa cậu ấy từ rất lâu... Nhưng mà bây giờ tớ đã hiểu rồi, và tớ sẽ rời xa cậu ấy, nhanh thôi. Sau đó, là quên...
Thảo giấu mặt vào vai tôi, cố kìm chế những tiếng nấc khe khẽ phát ra từ cổ. Rồi, cậu ấy khóc, nhỏ thôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng cậu ấy đang đau lắm. Mưa bỗng rơi, không nhỏ giọt nữa, mà là một màn mưa trắng xóa ào xuống. Và tôi lại thấy Ngọc cùng Khánh Chi vui vẻ chơi trò đếm mưa...
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựng những nỗi đau dai dẳng...
Thảo ạ, đợi đến khi mưa tạnh, đợi đến khi cậu thực sự bình thản và ngừng khóc, tớ sẽ nói cho cậu một điều...
Thảo Little

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn Mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con... MẸ Lúc nhỏ cỡ 5, 6 tuổi gì[…]
Truyện ngắn

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy chúng đứng tựa vào nhau hệt như một trái tim lớn, hừng hực và mãnh liệt. Sau một đêm, những xác h[…]
Truyện ngắn
Tại sao con lại nói dối bố? Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũn[…]
Truyện ngắn

Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì! Trước đây, tôi là một đứa tr[…]
Truyện ngắn

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn
Có những cảm xúc vu vơ thoáng qua. Vì quá cô đơn mà ta ngộ nhận đó là tình yêu tha thiết. Có những tình yêu thiết tha. Vì quá quen thuộc mà ta lại lầm tưởng rằng đó là cảm xúc thoáng qua. H[…]
Truyện ngắn

Đôi khi ta cần một mối quan hệ "mập mờ"
Đôi khi ta lại thích một mối quan hệ mập mờ, một mối quan hệ thích thì thích đấy, thương thì chưa hẳn, yêu thì chưa tới.... Đôi khi tình cảm mập mờ mang cho ta nhiều niềm vui, nhiều cung[…]
Truyện Blog

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]
Truyện ngắn