Chiếc xe khốn nạn
Bình chọn: 390
Bình chọn: 390
Y im lặng. Y muốn nói một điều gì đó nhưng không nói được. Người cảnh sát rót cho y một chén nước. Y cầm. Và hoảng hốt ném chén. Trong chén, vụn trà hình một bà lão.
***
Vũ Tuấn Anh, người Mộc Châu – Sơn La, về Hà Nội từ năm 15 tuổi. Y được gia đình mua cho một ngôi nhà trong đê Thanh Lương và một chiếc TZM màu trắng.
Năm 17 tuổi, y quen Lê Hoàng, Ngô Tuấn, Cảnh Vinh, Hoàng Hoa, lập thành băng Ngũ Đại Đầu Lâu chuyên quậy phá, đua xe. Đến năm 19 tuổi, y và tay chân đã lừng danh nức tiếng. Giới trẻ Hà Nội nói chung và trường CVA nói riêng đều biết y cũng như cạ cứng của y.
Chiếc TZM trắng là niềm kiêu hãnh của y. Y thường tự phong mình là Quan Vũ, còn chiếc TZM là ngựa xích thố truy phong. Dân chơi Hà Nội phong y là "ông hoàng đường phố" với những cú bốc đầu băng qua đống lửa, bo vỉa tốc độ 60km/giờ thành góc 90 độ hay đi với tốc độ 100km/giờ qua giữa hai chiếc xe tải loại lớn cách nhau chưa đầy ... một mét. Y cưng chiếc TZM của mình còn hơn cả đối với Lê Hương - bồ của y.
20 tuổi, một lần, uống rượu trên tầng 18 khách sạn Hà Nội Deawoo về, trên đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài, y gây ra tai nạn.
Một bà già chừng sáu, bảy mươi tuổi đang đi sang đường. Vũ nửa tỉnh nửa say, không làm chủ được tốc độ. Bà lão văng ra lề đường, chỗ đường phân giới. Y tỉnh. Giữ chặt tay lái. Đường lúc đó vắng. Y định dừng xe xem bà lão có sao không. Nhưng từ phía xa, một ánh đèn pha xe ô tô chiếu tới. Y hoảng hốt, rú ra lao vọt đi. Đồng hồ công tơ mét chỉ 140km/giờ.
Đêm ấy y không tài nào ngủ được.
Sáng. Vũ chạy ngay ra sạp báo gần nhà. Một tờ Hà Nội Mới. Ngấu nghiến đọc mục An Ninh trật tự. Y căng thẳng tột độ. Liên tục giật mình thon thót với những "đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài". "TZM", "một bà lão". Nhưng tuyệt nhiên chẳng có mẩu tin nào dành cho y cả. Vũ thở phào một cái. Tuy nhiên, y còn phải mất 1 tuần nữa, để đọc báo.
Y từ chối cuộc diễn đêm với Lê Hoàng và Ngô Tuấn. Y cũng chẳng thiết tới quán Metal cùng Cảnh Vinh và Hoàng Hoa. bỏ mặc Lê Hương - bồ của y - giận dỗi khi y từ chối đèo tới phố Hàng Bồ ăn mực đêm. Y tắt đèn ngồi trong góc nhà và hút thuốc, điếu liên tiếp điếu.
Đến tầm 10 giờ khuya, y dắt chiếc TZM ra cửa. Bỗng y nhận ra, ở đầu mũi xe, một vệt máu loang dài. Y hoảng hốt. Dắt xe vào trong, dùng khăn ẩm kỳ kọ. Kinh dị thay, vệt máu không hết. Y lấy cồn. Cũng chẳng được. Dù rất xót xe, y cũng buộc lòng dùng dao lam để cạo. Nhưng y lanh xương sống khi sơn bong ra rồi, vệt máu vẫn còn. Y lồng lộn điên cuồng. Vệt máu loang dài tựa như một dáng người. Phải! Giống dáng của bà lão. Còng còng và run rẩy. Y ôm mặt khóc nấc lên. Y vò đầu bứt tay. Y chửi đổng. Phải! Đề can, chỉ có đề can mới có thể. Y chạy ra hàng đề can Thái Lan trên phố Cầu Gỗ. Mua 100.000 đồng đề can. Y mang về. ngấu nghiến dán. Đến 7 lớp chồng lên nhau.
Đêm ấy, y ngủ được một chút.
Y đèo Lê Hương. Chiếc TZM chạy với tốc độ 20km/giờ. Chầm chậm trên đường Thanh Niên, Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Nguyễn Thái Học... Y chẳng mở lời, mặc kệ Lê Hương lý lắc nói với y đủ thứ chuyện, kể với y những điều mà ngày thường y rất thích nghe. Nhưng giờ thì y mặc Hương chỉ những ô cửa của trường phân viện Báo Chí, y chẳng nói gì và rẽ trái định xuyên qua con đường mới sang Thanh Xuân.
Nhưng xe lại rẽ phải là đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài. Y rú ga, quay đầu xe nhưng không sao quay nổi. Chiếc xe lao vọt đi. Y hoảng loạn. Đi qua Trường Đại Học Sư Phạm Ngoại Ngữ, tới đúng nơi hôm 13 y gây ra tai nạn thì chiếc xe chết máy. Y gầm lên:
- Tại sao?
Mặt Lê Hương ngơ ngác. Y bỗng há hốc mồm khi thấy cái xác bà lão vẫn nằm ở lề đường, chỗ đường phân luồng. Đường đêm vắng. Y gào lên:
- Giúp anh kéo cái của nợ kia vào bụi cây ven đường. Nhanh lên!
Lê Hương mặt biến sắc nhìn y. Y gào lên lần thứ 2:
- Nhanh lên! Mày có nghe tao nói gì không? Mau! Kéo cái của nợ đó đi chỗ khác. Không việc gì mà phải sợ như thế cả.
Lê Hương ôm chặt lấy y:
- Anh Tuấn Anh! Anh làm sao vậy? Làm gì có cái...
Vũ trừng mắt. Đôi con ngươi như muốn trồi cả ra. Y ngắt lời:
- Câm mồm! Hãy giúp tao ngay và cấm hé môi nói với ai những gì mày thấy, không tao sẽ giết mày.
Lê Hương hoảng loạn. Thị chẳng biết phải làm gì. Thị bỏ chạy. Vũ lẩm bẩm:
- Đồ đàn bà bẩn thỉu!
Và y tới. Hùng hục lôi cái xác hất vào bụi hoa găng bên lề bên kia đường. Xong xuôi, y phủi tay và dong xe đi mất, quên rằng Lê Hương, bồ của y đang ở đâu giờ này.
Y vung tay đấm vều mõm Ngô Tuấn khi y thấy hắn lấy tay bóc đề can dán trên mũi xe của y. Náo loạn cả sân tập thể dục thể hình. Cảnh Vinh hét:
- Anh em tương tàn nhau thế sao? Chỉ vì một cái đề can...
Vũ bực tức. Y leo lên xe và bỏ đi trước sự ngơ ngác khó hiểu của Lê Hoàng, Cảnh Vinh, Ngô Tuấn và Hoàng Hoa...
Lê Hương khóc lóc với Ngô Tuấn:
- Anh Tuấn Anh có vấn đề, anh Tuấn ạ! E
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề t[…]
Truyện ngắn

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]
Truyện ngắn

42 lời khuyên của cha mà bạn cần ghi nhớ
Con số 42 tưởng rằng rất nhiều, nhưng mỗi lời khuyên đều ngắn gọn và vô cùng sâu sắc. Chắc hẳn có không ít bạn, khi cha mẹ cất lời khuyên sẽ gạt phăng đi và nghe tai phải cho ra tai trái[…]
Truyện ngắn

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương
Có ai đó đã từng nói rằng: Trong tình yêu, ai bắt đầu trước đó là người thua cuộc... Với "Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương", ở đâu đó trong mỗi trang sách, chúng ta tìm thấy mình, thấy […]
Sách Hay

Chia tay một tuần. Cuộc sống dường như là một cuộc sống mới với tôi. Vẫn những con đường đi về, khói bụi, xe cộ... nhưng dường như... Cuộc sống có nhẹ nhàng hơn chút xíu khi không phải giờ […]
Truyện Blog

Chuyện kể thành phố - Nàng và cây đàn
Chuyện về nàng được viết rất vội vào một ngày mà nỗi niềm nàng như tiếng đàn vang giữa thành phố này, cô đơn nhưng kiếm tìm sự đồng vọng. Nàng cầm tờ giấy báo, nước mắt lưng tròng. Hỏi nàng[…]
Truyện ngắn