Chiếc chìa khóa cửa
Bình chọn: 375
Bình chọn: 375
Tốt nghiệp đại học, anh ở lại thành phố công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc nghiệp vụ ở một công ty.
***
Với những lần được khen thưởng về thành tích làm việc trong công ty và số vốn tích góp nhiều nguồn của bản thân, một người còn trẻ tuổi như anh đã mua được một ăn hộ nhỏ khép kín.
Nhưng anh vẫn chưa lấy vợ và đang sống độc thân. Trong mắt bố mẹ và bà con xóm giềng dưới quê, anh dường như đã trở thành hình mẫu và niềm tự hào của mọi người.
Ngày nào anh cũng bận rộn với công việc, đi công tác đàm phán về công việc liên miên, hợp đồng cần ký kết ngày càng nhiều. Anh thậm chí còn không có thời gian để yêu đương, không có thời gian về nhà thăm bố mẹ.
Lúc nào bố mẹ gọi điện cho anh cũng luôn ở tình trạng: "Số máy bạn gọi hiện đang bận!" . Còn khi anh gọi về cho bố mẹ, lại toàn vào lúc bố mẹ đang mải làm hoặc sang hàng xóm chơi, không có ai ở nhà nghe điện thoại, bố mẹ lại không có điện thoại di động.
Thế rồi, theo thời gian, anh ngày càng xa cách với bố mẹ. Lúc đầu, anh cảm thấy áy náy, có lỗi với bố mẹ. Nhưng càng về sau, khi dã trở thành thói quen, bận rộn lại trở thành cái cớ để khỏa lấp, bào chữa cho điều ấy.
Mùa đông năm ấy, vào đúng thời kỳ nông nhàn, bố mẹ lại càng nhớ da diết đứa con trai ở phương xa. Bố mẹ anh quyết định lặn lội xa xôi lên thành phố thăm con. Theo địa chỉ anh để lại cho bố mẹ, sau bao vất vả, bố mẹ đã tìm được đến khu nhà anh đang ở. Nhưng anh lại vừa đi công tác ở một thành phố cách nhà mấy trăm km để đàm phán về một hợp đồng rất quan trọng.
Chuông điện thoại của anh rung lên. Anh liền cúp điện thoại. Lúc ấy, anh đang trao đổi với khách hàng. Điện thoại lại kêu lên lần thứ hai. Số điện thoại hiển thị trên màn hình rất lạ. Đang bận việc, nhưng nghĩ đến phép lịch sự, anh đã nhận điện thoại.
"Bác là hàng xóm của cháu, bố mẹ cháu lên thăm cháu đấy, khi nào cháu về nhà?" Người ở bên kia điện thoại nói.
Hàng xóm à? Trong mắt anh đó vẫn là người lạ. Bây giờ ở thành phố mọi người chẳng phải đều thế sao, nhà nào biết nhà nấy, rất ít khi thăm hỏi hàng xóm. Nhiều nhất thì được cái gật đầu coi như lời hỏi thăm. Cả năm qua, người thành phố có mấy khi sang nhà nhau hỏi thăm, buôn chuyện! Anh chỉ nhớ ở cạnh nhà anh có một đôi vợ chồng trung niên. Ngoài ra anh không biết gì hơn.
"Dạ thế à, cháu nói chuyện điện thoại với bố mẹ cháu được không ạ?" Trong lòng anh vẫn còn treo dấu hỏi chấm to đùng.
"Khánh à, mẹ đây con, hôm nay con có về nhà không, mẹ và bố con lên thăm con." Giọng nói quen thuộc của mẹ cất lên.
"Sao bố mẹ không gọi điện trước báo cho con ạ" Anh thầm trách bố mẹ.
"Có gọi rồi đấy chứ, nhưng điện thoại của con bận suốt, thế là bố mẹ lên luôn. Bố mẹ nhớ con." Mẹ chậm rãi nói.
"Con về ngay đây ạ, bố mẹ ở nhà bác hàng xóm chờ con nhé." Anh vội vã ra sân bay.
Trong lúc đang vội vã ra sân bay, anh lại nhận được thông báo của công ty phải tiếp tục ở lại đó để đàm phán một vụ làm ăn lớn hơn. Từ lâu lãnh đạo công ty đã có ý cho anh lên chức tổng giám đốc. Chỉ cần lần này đàm phán thành công thì chiếc ghế tổng giám đốc chắc chắn sẽ là của anh. Sau một hồi suy nghĩ rất nhiều anh quyết định ở lại. Sau này có thể thường xuyên về thăm bố mẹ, nhưng cơ hội thăng chức thì không phải lúc nào cũng có.
Anh đành phải gọi điện lại cho người hàng xóm xa lạ, với hi vọng bác hàng xóm sẽ chăm sóc cho bố mẹ ánh mấy hôm cho dù có phải tính thêm tiền sinh hoạt phí hay thế nào cũng được. May là bác hàng xóm nhận lời.
Lần đàm phán này mất đến một tuần. Anh mừng rỡ vì đã đàm phán thành công, giấy thông báo nhậm chức tổng giám đốc của đã có. Trong khi anh nóng lòng về nhà để được gặp bố mẹ thì bố mẹ anh đã về quê.
Anh khẽ gõ cửa nhà hàng xóm. Đây cũng là lần đầu tiên anh gõ cửa nhà họ. Bác hàng xóm liền đưa cho anh một túi quà của bố mẹ anh gửi.
Mở gói quà, anh thầy bên trong còn có một mảnh giấy của mẹ:
"Khánh à, bố mẹ biết con rất bận, nhưng mẹ và bố con đều rất nhớ con, con mới mua nhà nên bố con muốn lên thăm nhà cửa xem thế nào nhưng lại đúng lúc con không ở nhà. Nhưng hai vợ chồng nhà bác hàng xóm của con rất nhiệt tình. Hai bác còn nói muốn giới thiệu bạn cho con. Nhưng bố mẹ cũng ngại không muốn làm phiền người ta. Sau khi biết con vẫn ổn, bố mẹ không làm phiền chuyện công việc của con nữa nên bố mẹ về quê luôn. Cái cửa ở nhà mình mới bị hỏng, bố con thay ổ khóa mới, mẹ sợ con về nhà không mở được cửa nên gửi lại cho con một chiếc chìa khóa. À, còn một túi táo đỏ mà con thích ăn nhất nữa đấy...."
Mảnh giấy ấy làm tim anh nhói đau. Tại sao anh không nhớ gửi chìa khóa cho bố mẹ? Nhà của anh thì khác gì nhà của bố mẹ chứ? Cầm túi táo đỏ của bố trên tay, nhìn chiếc chìa khóa của mẹ, anh chẳng thể cầm

Có 1 ông già sống cô đơn một mình, ngay bên cạnh nhà ông là một khoảng sân rất rộng. Lũ trẻ trong vùng rất hay tụ tập đá bóng ở khoảng sân này. Cứ chiều chiều là chúng hò hét, hô hào đá bóng[…]
Truyện ngắn

Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt[…]
Truyện ngắn

Sau đó cả hai lên ô tô, không hề cân nhắc rằng Jeff đã quá say. Rồi Jeff nhào tới ôm hôn cô và muốn đẩy mọi chuyện đi xa hơn. Jenny vừa chuyển đến một thị trấn. Cô rất hạnh phúc về ngôi nhà[…]
Truyện ngắn

Nó lặng người. Nó cũng không có bố, chỉ có mẹ và Dương – kẻ kiên trì chịu đựng những bực dọc, khó chịu vô lí lẫn không tên của nó. Nhưng chưa bao giờ nó có cảm giác kì lạ như lúc này. Con b[…]
Truyện ngắn

Tình yêu mà, chỉ cần nó làm bản thân mình cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì cũng không quan trọng. Tôi và cậu là bạn học cùng nhau từ năm lớp 11. Đáng ra thì[…]
Truyện ngắn

Anh sẽ rời xa em từng chút một
Khi chúng ta chia tay nhau rồi, anh vẫn muốn dõi theo cuộc sống của em, không phải bằng cách âm thầm, lặng lẽ... Chúng ta, rồi một ngày cũng sẽ trở thành xa lạ phải không em? Nhưng hãy để[…]
Truyện Blog

Đàn ông hỏi làm thế nào để vợ đồng ý. Anh ta bảo mất hai năm thuyết phục, phải liên tục nói về cái TV, một ngày đẹp trời kia tự nhiên vợ bảo đi mua T.V. Nghe vợ nói thế phải lập tức đi mua n[…]
Truyện Blog
"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ […]
Truyện ngắn