Chị
Bình chọn: 394
Bình chọn: 394
Ai nói gì nói, chị vẫn cười buồn rồi dong xe lịch xịch đi mất, cuốn đám bụi đường đỏ quạch như mắt má đằng sau.
Quên luôn mớ kẹo ngon ơi là ngon chị cho, thằng Tý giận chị ghê gớm. Thà đừng về, về chi cho người ta vui rồi giờ bỏ đi mất biệt. Nó chui vô góc nhà rồi khóc tấm tức, mà miệng thì vẫn còn ngậm cục kẹo dâu đo đỏ. Ngậm là ngậm vậy, chứ hôm nay kẹo có ngon lành gì đâu.
***
Lần này chị về, quà lạ lắm. Chẳng xanh xanh, đỏ đỏ, chẳng ngòn ngọt, chua chua.
Quà nằm trong đống vải, ngo ngoe chòi đạp, còn khóc thút thít.
Má đón quà từ tay chị, trố mắt nhìn chẳng biết nói sao. Tía thì làm rớt con dao chặt củi cái bịch xuống đất.
Đêm, mặc má hỏi, tía rầy, chị vẫn im thin thít, đến khi tía hầm hầm xách cây roi mây, bắt chị nằm úp mặt xuống cái phản đen, thằng Tý mới nhào tới ôm chầm lấy chị.
Lần đầu tiên kể từ lúc gặp, nó thấy chị mình nhỏ bé, mong manh làm sao. Phải chăng cái thiên chức đàn bà sinh ra là để đàn ông chở che, bảo vệ. Tía run tay, đập cây roi xuống phản gãy đôi rồi ra hàng hiên hút thuốc, tiếng dế ngoài đồng reng réc nao lòng.
Má nhìn chuyện, chỉ im lặng, thở dài... hồi sau nghe má nói như reo.
"Tổ cha bây! Chỏng chim tè vô mặt bà. Ông tới coi, thằng nhỏ hòn dái đỏ au, cưng hết sức!"
***
Thằng nhỏ nằm giữa chị và Tý, giọng chị hòa cùng tiếng vo ve của bầy mũi miền Tây.
Chuyện chị buồn, man mác như gió đằng khơi.
Mùa năm đó, chị chân trần chạy đi tìm... tìm cái gì chắc mình chị biết. Biền biệt 4 năm trời mới về lần đầu, hốc hác xanh xao, tóc búi cao sau gáy.
Má nhìn, xót lắm, còn đâu cái tóc chiều nào cũng đun bồ kết cho gội. Tía ngó xong, lèm bèm, thứ con gái cứng đầu cứng cổ, có cũng như không. Mà nói vậy thôi, chứ cũng ra đồng bắt cá lóc về nấu canh chua cho ăn.
Chị gọi mùa năm đó, là mùa tình rơi.
Tý hít hơi dài, nghe mùi ngòn ngọt từ chị đâu mất, giờ chỉ còn tanh nồng mùi đàn bà u uẩn.
Thằng nhỏ trở mình, chị quay qua vuốt lưng, có giọt rơi như nước mắt.
Sớm, chẳng còn thấy chị đâu ngoài cái bao thư dày cui, quen thuộc. Má ôm thằng nhỏ vào lòng... chẳng biết nên giận hay nên thương.
***
Lần cuối chị về.
Lần này gọn lắm, không balô, không xe, không cười cũng chẳng ồn ào như gió. Chị về gọn hỏn trong cái lọ sành con con trên tay người đàn ông lạ. Đời một người, chỉ còn nhiêu đó thôi sao?
Má lắc đầu quầy quậy, không tin. Đến khi người ta đưa giấy tờ của chị, vài thứ linh tinh gọi là di vật thì tía phải ôm chầm để má khỏi ngã.
Tý núp sau nhà, nghe người lớn nói chuyện.
Người ta nói, người ta khóc, người ta cười, loáng thoáng nhắc gì đó đến chuyện yêu mà không được cưới, rồi thì vô sinh, rồi thì chấp nhận mang thai hộ, rồi thì lên cơn đau tim, rồi đột quỵ.
Tim đàn bà không khỏe như bề ngoài của chị đâu.
Đến khi người đàn ông lạ cùng người đàn bà lạ vào buồng, ẵm thằng nhỏ con chị lên... Tý dùng dằng giữ lại.
Tía trừng mắt la, "con của người ta, chị bây chỉ là cái máy đẻ..." Tý thần người buông tay.
Trời ơi! Đàn bà... thì ra người ta coi là cái máy đẻ.
***
Chiều sông nhạt nhòa. Tý nắm chặt chị trong tay, rồi mở dần đón gió.
Chị bay vào gió, về phía miền ký ức xa xa.
Lúc mới sinh, đứa bé nào cũng quơ tay, như muốn nắm chặt cả "tham sân si ái ố" của đời. Để rồi nằm xuống, bàn tay buông thõng, chợt nhận ra sau một kiếp vãn sinh, thứ có được chỉ là hư vô, diệu vợi.
Tý hét lên trong gió.
"Tía, má! Chị về luôn rồi nha..."
Chiều đó, lòng sông đỏ quạch một màu tang...

Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống
Những người sống quanh ta đa số là người tốt. Nhưng "đa số" không có nghĩa là "tất cả". Thỉnh thoảng bạn vẫn bị ai đó làm tổn thương. Đôi khi, lý do lại là vì bạn không để ý phân biệt "đa số[…]
Truyện ngắn

Tiếng thầy tôi còn văng vẳng đâu đây trong gió, ruộng ngô ra những bắp to, xanh thẳm, hương đồng hòa quyện làn khói mỏng manh, bên nấm mồ mới đắp khói hương nghi ngút là vòng hoa mang dòng […]
Truyện ngắn

Anh có thấy không, Hải Đường của em, à không, em quên, chừng đó năm mà vẫn quên, Hải Đường không dành cho em, anh hai ha.... 1. Con trai à, lúc này con đã dựa lưng vào chiếc ghế nệm trên má[…]
Truyện ngắn

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền não khổ lụy chứ chả ai. Bây giờ là mùa mưa, thành phố Đà Lạt còn hứng chịu thêm những đợt gió mùa Tây […]
Truyện ngắn

Lâu nay tôi hay bị ám ảnh về việc phải sống như thế nào cho có ý nghĩa. 1. Sáng dậy, pha một ly cà phê sữa, ra bãi biển sau nhà ngồi chơi. Không có ai trên bãi, chỉ có bọn còng gió thân t[…]
Truyện Blog

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ sắp xếp hành lý cho chuyến đi, tôi thẫn thờ nhìn không gian trống trải quanh mình. Giờ bố đã đi rồi, chỉ còn lạ[…]
Truyện ngắn
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo. Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ[…]
Truyện ngắn
Người con gái nói tiếng Hà Nội
Một ngày, nhắn tin qua điện thoại, tôi hỏi em đã có người yêu chưa và tuýp người em thích như thế nào? Em rep lại hết sức đơn giản: "tôi chưa có, nhưng cậu cũng không phải là tuýp người tôi[…]
Tâm Sự