Chị ơi! Em sẽ luôn bên chị mà
Bình chọn: 501
Bình chọn: 501
Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi.
***
Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc và được ba, mẹ , ông bà và cả chị gái yêu thương hết mực ngay từ bé. Ngay từ lúc tôi mới sinh ra cho đến khi tôi chập chững vào lớp 1 ngoài ba mẹ, ông bà thì chị luôn là người quan tâm chăm sóc cho tôi nhất.
Tôi năm nay 18 tuổi và chuẩn bị thi đại học, còn chị tôi hơn tôi năm tuổi và vừa mới ra trường. Đối với tôi, ngoài ông bà và ba mẹ, thì chị có lẽ là người tuyệt vời nhất trong lòng tôi. Lúc nhỏ, tôi nhát lắm, đi học ở trường mẫu giáo về là cứ ở trong nhà suốt , không có tiếp xúc với nhiều đứa trẻ xung quanh khu phố nên đâm ra không ai chơi với tôi. Tôi còn nhớ, hôm đấy, mẹ bảo tôi ra đầu hẻm mua cho mẹ vài gói mì, tôi lon ton ra ngõ mua bốn gói mì cho mẹ, còn dư tiền nền tôi mua một bịch bánh phồng để ăn, vì tôi thích ăn bánh lắm những ba mẹ thì lo tôi ăn nhiều bánh sẽ không tốt nên ít cho tôi ăn chính vì thế mỗi lần có cơ hội là tôi đều tranh thủ để mua một bịch bánh nhỏ để ăn, có thể nói lúc đó tôi thích ăn bánh dữ lắm nhìn thấy bịch bánh là chỉ muốn mở ra ăn thôi. Tôi hí hửng cầm mì và bánh chạy về nhà nhưng đúng lúc ấy thì có một đám con nít lớn hơn tôi một hai tuổi thuộc dạng phá làng phá phá xóm trong khu phố tôi đang đi ngang qua chúng nó nhìn tôi rồi bảo tôi dừng lại.
- Ê thằng kia mày đang cầm gì đó- một tên trong đám nói lên
- Đâu ... đâu có cầm gì đâu- tôi vừa run vừa nói
- Xạo hả mày, bánh kìa đưa tụi tao đi, không đánh mày bây giờ
Từ nhỏ đến giờ tôi chưa gặp cảnh tượng như thế này bao giờ với lại tôi lại là một đứa trẻ nhút nhát nữa, tay chân tôi run cầm cập rồi nói
- Mấy bạn cho tui về đi, mẹ tui đang đợi – tôi vừa nói nước mặt lăn dài
- Mày mà không đưa bánh cho tụi tao ăn là tụi tao cho mày khỏi về với mẹ luôn bây giờ
Lúc đó, tôi vừa sợ vừa khóc vì lúc đó chẳng có ai để giúp tôi cả, còn bọn này thì nổi tiếng quậy phá trừ cha mẹ chúng ra thì chẳng ai dám động vào, lúc đó tôi chỉ còn cách là phải chạy nhanh về nhà thôi, tôi dùng hết sức đếm tròng đầu 1...2....3 rồi chạy vào chỗ bọn chúng hy vọng thoát được những chẳng may bọn chúng bắt được, kéo tôi uống giật lấy bịch bánh của tôi còn tôi thì cố nắm chặt, rồi ghì bào bụng mình, giật không được bọn chúng đánh rồi kéo tôi đi khiến chân tôi rất đau.
- Dừng lại – tiếng của chị tôi vang lên
Rồi chạy đến xô đám con nít ra khỏi tôi
- Tụi bây làm gì em tao vây
Nói rồi chị nhặt cái cây bên đường chỉ vào mặt từng đứa, với thái độ giận dữ của chị thì đám trẻ chẳng dám hó hé gì
- Có gì đâu giỡn tí thôi mà- giọng của thằng cầm đầu vang lên
- Giỡn hả
Rồi chị cầm cây rượt tụi nhỏ chạy tán loạn, sâu khi bọn chúng đi khỏi chị đi lại phía tôi
- Em trai chị có sao không
- Dạ không sao chỉ hơi đau ở chân thôi
Chị nhìn xuống chân thôi rồi thốt lên: " Máu, máu kìa, nhanh lên về nhà không nhiễm trùng bây giờ" chị đỡ tôi dậy , rồi dịu tôi về , cũng may là bánh và mì vẫn còn
- Chị ơi, xíu về chị đừng mét mẹ nha
- Sao vậy
- Mét mẹ mắc công mẹ đí mét ba me tụi nó làm tụi nó ghét em hơn
- Ừ chị biết rồi
Thế là về đến nhà, chị liền lấy nước sách rửa vết thương của tôi, khỏi phải nói rát như thế nào lúc đó tôi mốn khóc thét nhưng sợ mẹ biết nên chỉ mếu thôi.Vào nhà đưa mì cho mẹ xong, hai chị em tôi lên phòng, chị đi tìm cồn và băng cá nhân để rửa vết thương cho tôi, biết tôi đau nên chị vừa lau vết thương vừa nói:
- Ráng nha em , xíu là hết đau à
Sau khi băng xong, hai chị em tôi còn giỡn qua giỡn lại với nhau, lúc đó tôi mới biết rằng có chị hạnh phúc như thế nào, được chị chăm sóc quan tâm và thương yêu.
- Dậy ....dậy xuống ăn cơm
Tiếng của chị vang lên làm cắt ngang giấc ngủ của tôi
- Dạ ....dạ... em dậy nè chị hai
- Hôm nay mệt lắm sao mà đi học về còn ngủ vậy em trai của chị
- Dạ cũng hơi mệt
- Thôi nhanh xuống nhà rửa mặt rồi ăn cơm , ba mẹ và ông bà đợi
Hóa ra nảy giờ chỉ là giấc mơ tôi, giấc mơ thời bé, thế mà cứ tưởng là mình đang trở lại lúc nhỏ chứ, nếu chị không gọi thì..., thôi không nói nhiều nữa xuống ăn cơm, đói quá rồi. Vào bàn ăn với cả nhà, tôi mời cả nhà ăn cơm, ba mẹ tuy đi làm cả ngày những trưa nào cũng tranh thủ về ăn cơm với gia đình ba thường bảo bữa cơm gia đình rất quan trọng, là nơi để gia đình ta sum họp sau những buổi làm việc và học tập mệt mỏi nên dù công việc có bận bịu như thế nào thì ba mẹ cũng sẽ tranh thủ và sặp xếp để về ăn cơm với ông bà và các con, những lời nói ấy như đã thấm sâu vào trong tôi và chị nên tôi và chị rất thích ăn cơm cùng gia đình.
- Nè con trai phải ăn nhiều để có sức mà học để thi nha con năm nay thi đại học đủ ba mẹ sẽ thưởng- mẹ gắp thức ăn cho tôi rồi bảo
Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]
Truyện ngắn
" Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy." Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuy[…]
Truyện ngắn

"Tôi tham lam còn cô vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, chúng ta thật xứng với nhau"... Tốt nghiệp loại ưu ở một trường danh tiếng nên Nhã Thụy dễ dàng tìm được việc làm trong một công ty đa[…]
Truyện ngắn
Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ nữa. Rạn nứt Biết tin ba mẹ sẽ bán ngôi nhà này và sẽ phải chuyển đi một nơi khác, tôi có chút hụt hẫng. Buổi chiều hôm[…]
Truyện ngắn
Trong mắt câụ, rốt cuộc tớ là gì?
Yêu hay thích một ai đó không có gì sai cả, đối với tớ lúc này cũng tốt, như thứ cảm xúc quý giá có được sau chuỗi ngày không hề biết rung động trước một ai. Lần đầu tiên trong đời tớ cảm th[…]
Tâm Sự
Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ thương nhé. Không phải vì cậu cho tớ mượn vở Văn hôm tớ nghỉ học, hay chỉ bài kiểm tra Sử cho tớ sáng nay m[…]
Truyện ngắn

Có những lần ngồi vu vơ tôi lại nghĩ về người con trai ấy, đó là khoảnh khắc cả cuộc đời này tôi không thể quên nhưng trái ngang thay tôi chưa bao giờ khắc họa được khuôn mặt ấy, chưa bao gi[…]
Truyện ngắn
Mẹ ! Thế là một mùa đông nữa lại về,lại thêm một lá thư con viết mà không gửi. Mùa đông năm nay còn chưa lạnh mà sao lòng con lại lạnh đến thế? Mấy hôm rồi con về thăm quê, có hỏi thăm tin t[…]
Tâm Sự