Chỉ mới bắt đầu
Bình chọn: 328
Bình chọn: 328
Lần nào cũng vậy, Hoàng luôn làm tôi thất vọng. Và có vẻ cậu ấy rất khác bên ngoài. Nhưng biết làm sao đây, ngoài nói chuyện trên mạng thì tôi không thể gặp cậu ấy ở bên ngoài vì tôi chả biết cậu ấy là ai, ở đâu? Thế rồi tò mò, tôi ấn vào trang cá nhân của cậu ấy và xem thông tin. Thật bất ngờ, tôi và Hoàng học chung trường (một điều mà tôi chưa từng nghĩ tới). Và sẽ chẳng khó gì để tôi biết cậu ấy đang học lớp nào. Tôi nhất định phải làm điều ấy, để được gặp lại cậu ấy một lần nữa...
Hoàng - Tình cờ phát hiện
Tôi có thói quen vào mạng lúc mười rưỡi đêm. Vừa mở nick face, tai nghe của tôi đã phát ra vài tiếng "tít", kèm theo đó là một loạt câu hỏi hiện lên ở phần Chat. Là của Mai. Tôi chưa kịp trả lời câu này, câu hỏi khác đã hiện lên. Để đáp lại tốc độ gõ bàn phím siêu nhanh của cô ấy, tôi đành trả lời cộc lốc và cụt ngủn. Nhiều lúc, tôi còn không biết mình đang gõ câu trả lời cho câu hỏi nào nữa, tại cứ hễ câu nào đập vào mắt thì tôi trả lời câu đấy. Có vài lần Mai còn viết một loạt dấu hỏi chấm (?), tôi chả biết nói gì thế là đành để cái mặt cười rồi tắt "béng" nick đi. Tôi làm thế chắc Mai giận lắm. Tôi biết là thế, nhưng phải làm sao bây giờ? Chẳng nhẽ, tôi lại nói "Không hiểu", trong khi biết thừa là cô ấy nói về cái gì?Thực ra mà nói, không phải tôi sợ nói chuyện với Mai. Tuy nhiên, khi nói chuyện với cô ấy tôi có giác hơi lạ. Thật khó để diễn tả, nhhưng có vẻ, tôi đã có một chút tình cảm với cô ấy sau lần gặp mặt đầu tiên. Thành ra, tôi thay đổi luôn khung giờ onl, rồi cũng hạn chế viết stt, vì sợ chỉ có mình cô ấy vào "like" và comment (tại danh sách bạn bè của tôi rất ít người).
Tôi nghĩ lựa chọn của tôi hơi ích kỉ. Thực ra, tôi không phải là người như vậy. Tuy nhiên, cũng khó tránh khỏi nếu cô ấy nghĩ tôi là người lạnh nhạt.. Nhưng tôi vẫn hi vọng, cô ấy sẽ không nghĩ như thế. Biết đâu tôi làm như thế, lại khiến cô ấy tò mò hơn về tôi thì sao? Nói thế, nhưng tôi cũng tò mò và muốn biết cô ấy là người thế nào lắm chứ! Thế là, tôi vào xem trang cá nhân của Mai và tình cờ phát hiện ra một điều, mà tôi chưa từng nghĩ đến. Chúng tôi học trường. Tôi cười sung sướng, vì đúng là ông trời đã giúp đỡ tôi.
Và tôi sẽ sớm biết cô ấy đang học lớp nào?
Mai - Một cuộc hẹn
Thật khổ sở, khi tôi phải nài nỉ mấy đứa bạn cùng lớp, rồi hứa khao chúng một trầu sữa chua để chúng tìm giúp tôi xem Hoàng đang học lớp nào. Kể cũng vất vả thật, vì theo thông tin khối 12 của chúng tôi có tận năm người tên là Hoàng. Dù thế, nhưng cuối cùng tôi cũng tìm ra cậu ấy. Cậu ấy là dân chuyên tóan. Mà dân chuyên toán của cậu ấy với dân chuyên Văn của chúng tôi kị nhau phải biết. Thảo nào, tôi và cậu ấy chả khi nào gặp nhau. Nhưng mà cái đó giờ không còn quan trọng nữa. Vì cậu ấy và tôi sẽ cùng phá vỡ khoảng cách của dân chuyên Toán và dân chuyên Văn bấy lâu nay. Lí do ư? Ai bảo tôi đã chót thích cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi!
Giờ thì tôi nghĩ về cậu ấy nhiều hơn tôi tưởng. Cũng vì thế mà càng nóng lòng được gặp lại cậu ấy (lần 2). Một việc mà tôi chưa bao giờ làm (ngoài cứ chờ đợi trên face) thì hôm nay, sau khi suy nghĩ kĩ càng tôi sẽ quyết định làm (là vì không thể đợi được nữa) đó là nhắn cho cậu ấy một tin nhắn. Nội dung đại loại thế này: "Tớ đã biết về cậu. Hẹn gặp cậu ở... Lúc 17h. Gặp cậu tớ sẽ "chém" cho tắt điện. Nếu không đến, thì tớ sẽ lên tận lớp và tiếp tục đòi bồi thường. Ok."
Hoàng - Là lời mời hay lời đe dọa
Tôi nhận được tin nhắn của Mai lúc 14h 30 phút. Tôi giật mình vì bất ngờ, rồi tự hỏi mình cái tin nhắn vừa nhận được là một lời mời hay là một lời đe dọa nữa. Nhưng thú vị và hay thật. Và dù thế nào đi nữa, thì tôi cũng sẽ đến đúng giờ xem cô ấy "chém" tôi thế nào?
Mai - Lần gặp mặt thứ hai
Cảm giác của tôi lần thứ hai gặp Hoàng, vẫn như lần đầu tiên gặp cậu ấy ở nhà sách. Có điều, thay vì tự viết ra kịch bản và tự biến mình mình thành một diễn viên, thì hôm nay tôi lại thấy mình bị động.Tôi chỉ dám đưa cốc trà sữa lên miệng uống, rồi đưa mắt nhìn xung quanh. Tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ấy. Tại tôi biết mình đang rất căng thẳng, và khuôn mặt tôi lúc này nhìn trông rất buồn cười vì nó chẳng khác

Với mẹ, hoa là thứ không ăn được, tất nhiên, trừ loại có lõi vừa mới xuất hiện vài năm trở lại đây. Ai sáng kiến ra cái kim tây cũng hay. Họ đem hoa bày bán ở cổng trường, nhiều hoa giả, và[…]
Truyện ngắn
Minca này, trong lúc Stepca vẫn ngủ, chị em mình xoay chân anh ấy về phía ngược lại đi. Nếu không thì anh ấy còn dẫn mình đến chỗ khỉ ho cò gáy nào chưa biết chừng. Dạo mới lên sáu, tôi chư[…]
Truyện ngắn
Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ lấy nhau lăn lộn trên thảm cỏ, mấy đứa nín thở, căng tai chăm chú... Khi ánh trăng chênh chếch, câu chuyện giữa […]
Truyện ngắn

"Nhìn con xem, con luôn tươi cười, mẹ đừng lo nhé..." Khi cô ấy khóc. Người phụ nữ mạnh mẽ ấy đã bao lần lén lau nước mắt trong những ngày cuộc đời nổi gió? Tôi không nhớ. Tôi chẳng thể đếm[…]
Truyện ngắn

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, kh[…]
Truyện ngắn

Đừng cho em là con bệnh vì…em yêu chị
Đôi lúc, em thấy mình cô đơn, cũng muốn được ai đó yêu thương và chăm sóc... nhưng em không hề có chút rung động với bất kì người con trai nào. Họ theo đuổi, nói lời yêu nhưng với em họ chỉ […]
Truyện Blog
Bố bảo con trai trước khi lấy vợ
Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau[…]
Truyện ngắn

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn