Chào ông Tào!
Bình chọn: 229
Bình chọn: 229
Trương Tiểu Ất gần đây mới tìm được cô bạn gái, tên là Đinh Đinh, rất xinh đẹp, thích lắm không rời, thề với cô ta rằng: "Từ nay về sau, em nói gì thì anh sẽ làm nấy, dám trèo lên núi đao, xuống biển lửa, chỉ cần em vui là được".
Đinh Đinh nghiêng đầu hỏi: "Thật chứ? Nói lời phải giữ lấy lời đấy".
Trương Tiểu Ất vỗ ngực: "Tất nhiên là thật. Nói mà không giữ lời thì là con chó con. Em lúc nào cũng có thể thử thách được".
Đinh Đinh bảo. "Thế thì được. Nhưng anh cứ yên tâm, không phải trèo núi đao, lội biển lửa đâu". Hôm đó, hai người cười đùa suốt trên đường đi đến rạp chiếu phim.
Phim bắt đầu, đèn trong rạp tắt ngấm, dưới luồng ánh sáng đèn chiếu, ngồi ở dãy trước mặt hai người là một vị đầu hói. Đinh Đinh đột nhiên bảo Trương Tiểu Ất: "Anh đã hứa em bảo gì sẽ làm nấy, vậy anh hãy tát cho người hói đầu kia một cái đi".
Trương Tiểu Ất hơi hoảng, do dự: "Trò đùa này hơi quá đáng". Đinh Đinh dẩu môi: "Em hiểu được thế nào là nói lời phải giữ lời của anh rồi". Trương Tiểu Ất cuống lên, vung tay ra tát một cái vào mặt người hói kia.
Ông ta giật mình, quay hẳn đầu lại. Trong bóng tối, không nhìn rõ vẻ tức giận nhưng có thể cảm nhận được sự giận dữ sôi sục của ông ta.Trương Tiểu Ất chào rất thân thiết: "Chào lão Tào, ông cũng đi xem phim à?". "Anh nhận nhầm người rồi". Trương Tiểu Ất liền vội vã: "Xin thứ lỗi. Xin thứ lỗi". Thế là ông ta quay lại xem tiếp phim. Một trậm rắc rối suýt xảy ra, cuối cùng tránh được. Trương Tiểu Ất đá vào chân Đinh Đinh, cô nàng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ vừa ý!
Trương Tiểu Ất cho rằng đã qua thử thách, rất yên tâm xem tiếp. Không ngờ trước khi hết phim, Đinh Đinh lại bảo: "Anh có dám tát cho ông ấy cái nữa không?". Trương Tiểu Ất nói: "Như vậy sao được. Vừa mới...".
Đinh Đinh cắt lời luôn: "Không tát thì thôi, việc gì phải khó dễ, em biết cái đức này của anh rồi". Trương Tiểu Ất cắn răng, cố chống chế: "Em nhìn người quá nhỏ đấy". Nói rồi tát luôn ông kia cái nữa. Ông ta lần này tức giận đến mức nào thì ai cũng có thể tưởng tượng ra, đứng phắt dậy, vồ lấy Trương Tiểu Ất.
Chàng si tình không vội vã, giơ tay cản ông ta, bằng vẻ mặt lẫn giọng nói đầy nghi ngờ nói: "Sao mà ông không là lão Tào được nhỉ? Ông hãy nhận là lão Tào ở văn phòng trước mặt tôi đi! Sợ cái gì mà không dám nhận nào?".
"Ai không nhận?". Ông hói nén tiếng gầm trong họng, hổn hển: "Thằng oắt chống mắt mà nhìn tao đây, cuối cùng có phải là lão Tào của mày không?". Trương Tiểu Ất giả vờ qua ánh đèn của màn ảnh chăm chú nhìn hồi lâu, sau đó quay về phía ông hỏi phân trần: "Giống thật, giống thật. Thật là kỳ lạ". Ông hói xì một tiếng rồi lại bỏ qua.
Phim hết, Trương Tiểu Ất nhẹ cả người, phổng mũi bảo Đinh Đinh: "Thế nào? Em đã tin anh rồi chứ?". Không ngờ cô nàng lại nói: "Vội gì, đã hết đâu, anh có thể tát cho ông ấy cái nữa không?".
Lúc đó đang là ở bên ngoài rạp, đèn đóm sáng trưng, ngài hói kia đang đứng trên bậc thềm phía dưới họ, và cái đầu như càng hói hơn, bóng lộn lên. Mặt Trương Tiểu Ất thuỗn ra như quả mướp đắng, ấp úng: "Em, đây là định mệnh của anh sao?".
Đình Đình nhìn vẻ đáng thương ấy, lạnh lùng bỏ đi. Trương Tiểu Ất vội kéo lại: "Đừng đi. Anh nghe lời em". Nói rồi đi đến trước mặt vị hói bất hạnh kia tát cho cái thứ ba.
Vị này không thể chịu đựng hơn được nữa, đành xông vào đánh lại, thì Trương Tiểu Ất bỗng lại vui sướng kêu lên: "Lão Tào ơi là lão Tào. Hóa ra ông đứng ở đây. Vừa rồi tôi không nhận ra, tát nhầm người khác hai cái".
Đây là câu chuyện lúc trà dư tửu hậu, tựa hồ như tẻ nhạt nhưng bên trong ẩn chứa một đạo lý:
Trên đời, không có cái gì là không hóa giải được, vấn đề là ở chỗ bạn có đủ trí tuệ không.

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp... Cách đây đú[…]
Truyện ngắn

Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà nhỏ bên sông. Má vẫn âm thầm ngồi thở dài ngoài đầu hè, đôi mắt dõi về phương Nam mòn mỏi. Nắng đổ dài một vệt thăm thẳ[…]
Truyện ngắn

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn

Con bò mẹ bị thương nặng nhìn con bò con tham lam uống sạch bát nước, le lưỡi ra liếm liếm đôi mắt đáng thương của bò con. Con nghé cũng liếm mắt mẹ. Mọi người lẳng lặng nhìn. Những giọt nướ[…]
Truyện ngắn

Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc . Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và […]
Truyện ngắn
Đôi khi, ngồi ngẩn ngơ , suy nghĩ vu vơ về bao điều đã qua mà lòng tự hỏi, lạ quá, sao mình có thể có những giây phút...ngớ ngẩn như thế nhỉ. Bản thân là một con người như bao người khác, v[…]
Tâm Sự
Sẽ còn lâu không ngày em hết giận anh?
Anh đến quán cũ một chiều không em. Chút lạnh giá cuối đông cùng giai điệu buồn của những bản nhạc Soul làm cho nỗi nhớ trong anh càng trở nên quay quắt. Anh lặng lẽ với cốc café nóng nhìn n[…]
Tâm Sự

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn