Chàng trai mặc đồ đen
Bình chọn: 217
Bình chọn: 217
Khi gặp một người, anh sẽ coi trọng người đó bởi những gì anh ta mặc, hay những gì anh ta làm?
***
Lốp xe ôtô của tôi bị một cái đinh chọc thủng trên một con đường vắng vẻ vùng nông thôn, khi trời vừa sập tối.
Khi tôi gọi di động cho đội cứu hộ giao thông, thì than ôi... "ngoài vùng phủ sóng"! Vậy là tôi đành tự lôi đồ lề trong cốp xe ra để thay lốp.
Nhiều xe ôtô chạy qua tôi. Một số bấm còi inh ỏi, nghe như thể tiếng cười nhạo "hahaha".
Đột nhiên, một chiếc ôtô đỗ lại. Trong ánh sáng ngược chiều, tôi thấy một chàng trai tiến đến.
- Này, cô cần giúp đỡ à? - Chàng trai lại gần hơn.
Và tôi bỗng giật mình. Anh ta mặc đồ đen, đeo khuyên tai, hai cánh tay xăm trổ. Thật là...
- Ơ... tôi nghĩ là tôi có thể tự mình...
- Thôi nào, chỉ mất vài phút thôi mà - Anh ta nói rồi bắt tay ngay vào việc.
Tôi đành lùi lại và tình cờ nhận thấy còn có một người nữa ngồi ở cạnh ghế lái xe. Điều đó làm tôi lo thắt ruột. Ý nghĩ về các vụ cướp xe chạy qua đầu tôi. Tôi những mong mình... sống sót.
Và chẳng hề báo trước, mưa bắt đầu trút xuống, và chàng trai mặc áo đen không thể thay lốp xe tiếp được.
- Này anh, tôi rất cảm ơn anh. Nhưng anh đi tiếp đi, lúc nào tạnh mưa tôi sẽ làm nốt – Tôi nói.
- Thật lòng tôi không nỡ – Anh ta lắc đầu – Cô vào xe tôi ngồi đi, chúng tôi sẽ đợi cùng cô. Cô không thể ngồi trong xe khi tôi đang dựng cái đòn bẩy lốp xe lên thế này. Nó sẽ sập xuống đấy! Nào, vào xe tôi đi!
"Trời đất ơi" – Tôi nghĩ thầm khi chui vào xe của anh ta – "Làm sao mình thoát bây giờ?!". Mệt xỉu, tôi ngồi xuống ghế sau.
Đột nhiên, một giọng nhỏ nhẹ vang lên từ ghế trước:
- Cháu có sao không? – Đó là một bà cụ.
- Không sao ạ! – Tôi đáp, thấy nhẹ nhõm hẳn. Đây chắc là mẹ của anh chàng kia.
- Bác là Beatrice, còn Jeff là hàng xóm của bác – Bà chỉ tay vào anh chàng áo đen – Cậu ta cứ nhất quyết dừng xe lại khi thấy cháu loay hoay.
- Cháu rất cảm ơn anh ấy! – Tôi nói.
- Bác cũng thế – Bà cụ cười vang – Jeff đưa bác đến thăm bác trai. Bác ấy ở trong viện dưỡng lão. Cứ ngày chẵn trong tuần, bác và Jeff lại "có hẹn" với nhau – Bà cụ lại cười to.
- Jeff, anh thật tốt bụng – Tôi ngại ngần – Tôi đã hơi sợ vì cứ nghĩ anh là... anh biết đấy...
- Tôi biết chứ – Jeff nhẹ nhàng – Mọi người nhìn tôi và nghĩ rằng người như tôi chẳng bao giờ làm điều gì tốt.
Im lặng. Tôi thật sự thấy ngại ngùng.
- Jeff là một anh chàng tử tế đấy – Bà cụ nói tiếp – Cậu ấy còn tình nguyện giúp đỡ ở viện dưỡng lão. Cậu ấy cũng chơi với bọn trẻ ở trại mồ côi nữa. Cậu ấy còn dậy chúng học.
Lần này Jeff chỉ cười và im lặng.
Mưa ngớt và Jeff giúp tôi thay lốp xe. Tôi cố đưa anh ít tiền nhưng Jeff không nhận. Khi chúng tôi bắt tay tạm biệt, tôi đã thẳng thắn xin lỗi vì sự ngốc nghếch của mình.
Jeff nói:
- Không sao, mọi người đều vậy. Tôi cũng từng định thay đổi ngoại hình của mình, nhưng rồi lại thấy không cần thiết. Tôi coi đó là một cơ hội để mọi người tự đưa ra quyết định về con người tôi. Tôi muốn sau khi gặp tôi, mọi người sẽ trả lời được câu hỏi: khi gặp một người, anh sẽ coi trọng người đó bởi những gì anh ta mặc, hay những gì anh ta làm?

Nhiều lúc nghe má cằn nhằn con bực tức nên lấy tai phone gắn vào, đôi lúc con con đóng kín cửa phòng rồi trùm chăn ngủ. má dạy con, con gái phải thế này, thế nọ nhưng đã máy lần con chịu lắ[…]
Truyện ngắn

Sao tôi thấy mình yếu đuối thế này, cái cảm giác đau lòng và ân hận cứ ùa vây lấy tôi... Vào một ngày cuối thu, lúc đó tôi khoảng sáu bảy tuổi, tôi ngồi ở bậc thềm trước hiên nhà để chơ[…]
Truyện ngắn

Những con ngựa trong công viên
Đúng hơn là chúng tôi phải tiết kiệm. Chính xác. Đó không chỉ là vấn đề đối với những vợ chồng trẻ như chúng tôi, đang chăm sóc đứa con đầu lòng. Rất từ lâu, nó đã trở thành một vấn đề nan g[…]
Truyện ngắn

Nỗi đau không bao giờ là mãi mãi
Mẹ kể rằng chị vào tù khi 21 tuổi, cái tuổi xuân nồng nàn đưa đón biết bao cuộc tình chóng vánh. Chị bị lừa, mà lại bị lừa bởi người chị thương... Tôi gặp lại chị vào một ngày ít nắng, gi[…]
Truyện ngắn
1. Tịnh không một vệt gió. Ngoài xa, mặt biển tựa tấm kính khổng lồ bị bẻ cong, hắt sắc xanh bất biến lên nền trời trơn nhẵn. Ánh nắng chói chang bọc kín các thanh vịn cầu thang hồ bơi, nung[…]
Truyện ngắn

Khi bạn nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt mới
Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người […]
Truyện ngắn

Tức giận, anh ta nói lớn tiếng: "Với tất cả tiền bạc mà cha có sao lại chỉ có thể tặng con một quyển sách này thôi!?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà, vứt quyển sách vào góc phòng... Một chàn[…]
Truyện ngắn

Anh quay số: "Tôi đã mặc hết một lượt những chiếc áo được em thắt sẵn cavat rồi!" Lúc này nàng mới ứa lệ. Buổi sáng của tháng trước đó anh ngồi bên nàng cũng lạ. Một ngày đẹp trời cả phố ng[…]
Truyện ngắn