Chàng trai của biển
Bình chọn: 374
Bình chọn: 374
Tôi gắng gượng với tay để nắm lấy đôi tay chai sần của Biển. Chàng trai của biển à, cậu sẽ không lẻ loi nữa đâu, ít ra mùa hè này, còn có tớ ở đây...
***
Trong giấc ngủ chập chờn, dường như có bàn tay ai đó dịu dàng lay tôi tỉnh dậy. Bên tai, chiếc Ipod quen thuộc vẫn ngân nga những nốt nhạc "Never grow up".
Mẹ mỉm cười hài lòng khi thấy đôi mắt tôi đờ đờ mở ra, bà nhẹ nhàng kéo tôi ngồi lại ngay ngắn:
- Đến biển rồi, con!
Tôi đưa tay mở toang ô cửa kính vẫn đóng kín mít nãy giờ. Đầu tiên là nắng chói chang làm mắt cay sè, rồi gió biển, tự do và khoan khoái lấp đầy những ngóc ngách chật chội của chiếc xe ô tô. Và tin được không, ngay trước mặt tôi là màu xanh lam dìu dịu của biển, những bãi cát vàng lấp lánh ánh nắng mặt trời. Nghe đâu đó trong gió, có cả mùi mặn mòi của biển khơi.
Mẹ đưa tôi xuống bãi cát, để bàn tay tôi gần như chạm tới biển, như với một cái là cả mảnh trời thiên thanh mây lồng lộng đã nằm gọn trong bàn tay bé nhỏ tôi. Tôi rướn người để chân mình chạm vào cát vàng, để nghe cảm giác lạo xạo dưới bàn chân. Nhưng... Tôi ôm mặt, òa khóc, nước mắt đầm đìa rớt trên lòng bàn tay. Như đôi tay này đang hứng cả một nỗi đau, chứ không phải là những giọt nước mắt.
Chân tôi không hề có cảm giác. Tôi vô thức ngừng khóc, tay lần theo tay vịn làm bằng kim loại của chiếc xe lăn, lạnh toát.
***
Hoàng hôn, ngày sắp tàn trên biển. Tôi ngồi một mình trên xe lăn, lặng lẽ nhìn vầng mặt trời đỏ ối phía chân trời. Biển hiền hòa một màu xanh lam dìu dịu. Đôi lúc biển điên cuồng như một con quái vật chỉ chực chờ nuốt trọn bất cứ thứ gì nó tìm thấy. Đôi lúc biển lại dịu dàng như một người mẹ. Ngay lúc này nó khiến tôi dễ chịu, hít căng vào ngực một luồng không khí trong vắt, mặn mòi.
Hoàng hôn, bãi cát đã thưa vắng người, chỉ có từng tốp thanh niên nói cười rảo bước, dấu chân họ in hàng dài trên bãi cát mênh mông. Duy chỉ có cậu ấy, cậu con trai tôi để ý nhất, cậu đi một mình, và thi thoảng khom lưng nhặt thứ gì đó nằm sâu trong cát.
Tôi vội vàng vơ lấy chiếc bút chì gỗ mới tinh đã được mẹ gọt cẩn thận, từng nét chì êm ái như đang nhảy múa trên tờ giấy trắng.
- Cậu đang vẽ gì vậy?
Bất thình lình, một cái đầu nhô lên khỏi giá vẽ. Tôi giật mình đến mức đánh rơi chiếc bút chì xuống cát. Cậu bạn nãy giờ tôi vẫn lén quan sát cười thật hiền. "Một chàng trai của biển" – tôi đã nghĩ như thế khi chạm phải ánh mắt cậu giữa không trung. Mái tóc mềm quăng quật trong gió biển, làm da rám nắng, nụ cười cậu như bừng sáng giữa ánh hoàng hôn nhập nhoạng.
- Cậu đang vẽ tớ hả?
Chàng trai của biển nghiêng đầu nhìn tôi cười. Tôi hơi gật đầu và cảm thấy có chút gì như là xấu hổ:
- Tớ vẽ cậu không được đẹp lắm.
- Tớ thấy rất đẹp mà. Nè, cho cậu! – Cậu ta chìa về phía tôi một con ốc biển rất đẹp, lấm lem dính cát.
Tôi rụt rè cầm lấy con ốc, đúng lúc cậu bạn đang định mở lời gì đó thì tiếng mẹ gọi tên tôi vang lên thật gần.
- Tớ phải về rồi. Gặp lại cậu sau! - Tôi mỉm cười và lái chiếc xe lăn quay ngược phía sau.
- My đừng quên tên tớ là Biển nhé!
Giọng Biển vang lên sang sảng sau lưng. Tôi không quay đầu lại, chỉ khẽ mỉm cười một mình, cậu đúng là chàng trai của biển!
***
Sớm tinh mơ, tôi đã trở dậy, mang theo giá vẽ cùng chiếc bút chì gỗ, tôi quay lại bờ biển hôm qua, không quên dặn mẹ đừng lo lắng. Có lẽ cũng đã lâu rồi, mẹ chưa thấy con gái cười tươi đến vậy.
Biển đã ở đó tự bao giờ, thấy tôi, cậu toe toét cười, tay giơ lên một túi mực khô nhỏ.
- Của nhà tớ nướng đấy, My ăn đi.
Chúng tôi, người ngồi trên xe lăn, người ngồi bệt trên nền cát, đón bình minh bằng việc ăn mực nướng và trò chuyện thật rôm rả.
- Nhà tớ có ba bố con thôi à, mẹ tớ mất sau một cơn bão biển ghê gớm. Chị hai thì đã đi lấy chồng từ năm mới qua mười sáu.
- Mười sáu ư? Tức là bằng tuổi tớ bây giờ?
Biển cười buồn, cậu khẽ gục gặc cái đầu:
- Nhà tớ nghèo mà, chị ấy và tớ đâu được đi học. May ra thì có em gái tớ... À mà hôm qua nó cứ đòi gặp cậu để xem tranh cậu vẽ đó nghen.
Gương mặt cậu hớn hở khi nhắc tới em gái, nhưng ẩn sau nụ cười đó là cả một đôi mắt mênh mông, sâu hun hút như lòng đại dương. Tôi buồn bã nhìn xuống đôi chân mình, nỗi đau của tôi đâu có quá lớn như anh em Biển. Tôi vẫn còn mẹ để yêu thương, vẫn được đi học, nô đùa cùng bạn bè, đâu như Biển, đã phải lao động để kiếm tiền nuôi em gái ăn học. Có lẽ em gái Biển cũng chịu nhiều thiệt thòi. Tôi như hình dung ra đôi mắt em mong ngóng cha và anh trai trở về sau mỗi lần ra khơi, em bé nhỏ ngồi lặng lẽ bên những chậu đầy cá, chờ người ta đến mua... Có lẽ, anh em họ không có mùa hè. Mùa hè, trong mắt Biển, trong tâm hồn của em gái Biển, là mùa bão nổi, là mùa du lịch, là mùa buôn may bán đắt...
Tôi gắng gượng với tay để nắm lấy đôi tay chai sần của Biển. Chàng trai của biển à, cậu sẽ không

Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng đầy nhiệt tình mà chưa từng vặn vẹo, lý do lý tứ thêm một lần nào nữa. Tôi là tên ăn trộm. “Cướp!... Cướp!...” Tôi thả […]
Truyện ngắn

Người đàn ông vĩ đại nhất của tôi
Kí ức của tôi về một người đàn ông to cao, bế trên tay cô bé nhỏ nhắn và cười rạng rỡ đến rơi nước mắt khi tìm được cô gái nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm[…]
Truyện ngắn

"Cái hồi anh bé tí xíu ý, anh cũng chả nhớ rõ là anh bao nhiêu tuổi, hình như là lúc đấy anh chưa biết đếm. Ai hỏi anh bao nhiêu tuổi, anh chỉ biết giơ cả bàn tay lên. Giơ bàn tay lên là vì[…]
Truyện ngắn

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy!
Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ. Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.[…]
Truyện ngắn

Điều con người cần nhất chính là con người
Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút "giắc" cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đ[…]
Truyện Blog
Em đã làm đúng khi em đồng ý để anh và chị ấy làm đám cưới phải không anh? Và như vậy càng khẳng định tình yêu em dành cho anh lớn biết nhường nào? Năm năm trước không biết bao người nói em[…]
Tâm Sự

Thế đấy, bồ nhí vừa cho đàn ông thêm giá trị cái bộ mặt già nua của mình, vừa cho các ông thêm chút sĩ diện với bạn, thêm một tí oai phong lẫm liệt với quán xá, thêm vài cái hợp đồng béo bở.[…]
Truyện Blog

Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về. Người […]
Truyện ngắn

Cánh cửa mở rộng - Thị trấn Tortilla Flat
Thị trấn Tortilla Flat của John Steinbeck là câu chuyện sinh động về các "Chí Phèo" kiểu Mỹ ở một cái "làng Vũ Đại" kiểu Mỹ. Một câu chuyện sẽ khiến người đọc bật cười nhiều lần vì sự hài h[…]
Sách Hay