Cậu - Người mãi xem tớ là bạn thân
Bình chọn: 342
Bình chọn: 342
Rồi một ngày tớ vô tình nhặt được quyển sổ tay cậu luôn mang theo, vì sự tò mò nên thay vì trả lại cậu tớ đã mở ra xem...
"...Ngày...tháng...năm..., hôm nay gặp được một bạn mới, bạn ấy tên Đan Thanh, bạn ấy học giỏi lắm, mình biết bạn ấy lâu rồi nhưng nhìn vào thấy bạn ấy hơi chảnh nên không dám nói chuyện nhưng khi tiếp xúc rồi thì thấy cũng dễ gần, có chút gì đó tinh nghịch nữa, mong là sẽ làm bạn tốt của nhau...". Đọc đến đây lòng tớ nhưng có cái gì đó xốn xang, vui mừng, ngạc nhiên, mọi cảm xúc hỗn đỗn trong tớ, tim tớ đập mạnh. Tớ tò mò tiếp tục xem tiếp...
"...Ngày...tháng...năm..., mình và Thanh đều đậu học sinh giỏi cả nhóm ăn mừng, vui lắm. Cậu ấy có thân hình tròn tròn, nhìn ngố ngố, à mình sẽ đặt biệt danh cho cậu ấy là " chuột lang béo phì", haha, chắc cậu ấy sẽ tức điên lên mất, dù biết cậu ấy không lâu nhưng mình cảm thấy chơi với cậu ấy rất vui, mình đã xem cậu ấy là bạn thân nhất đối với mình rồi...". Tim tớ khẽ nhói lên cậu à...
"...Ngày...tháng...năm..., tại sao chứ, cậu ấy đã thay đổi rồi, cậu ấy đã bỏ mình, không biết giờ này cậu thế nào, cậu có biết là tớ vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn tiếp tục cố gắng không? Ai đó làm ơn nhắn với cậu ấy...". Rõ ràng đây không phải nói về tớ, vậy là cậu đã có bóng hình riêng cho mình rồi, trái tim cậu đã có hướng rẽ khác và tất nhiên đó không phải là tớ, tim tớ đau, lòng tớ thắt lại, cảm giác này là sao? Không lẽ tớ đã thích cậu rồi, không lẽ từ trước tới giờ tớ chỉ đang ngộ nhận cho tình bạn của chúng ta, tớ phải làm sao đây?
- Nè tớ nhặt được đó, vẫn chưa xem đâu, sao mà bất cẩn thế?- Tớ cố che giấu cảm xúc của mình.
- Cảm ơn cậu nhiều nha, nãy giờ tớ vẫn đang lo nhỡ ai nhặt được mà đọc thì chết mất, cũng may là cậu, tớ tin tưởng tuyệt đối rồi.
Phải, tớ đã làm cậu thất vọng, làm sao tớ có thể cho cậu biết tớ đã đọc được những gì trong đó chứ, chính tớ có không hiểu thứ cảm xúc hỗn độn trong tớ lúc này nữa, nhưng đau lắm cậu à... Chẳng lẽ từ ngày gặp cậu tớ đã thích cậu rồi, chẳng lẽ bấy lâu nay tớ vẫn luôn ngộ nhận, chẳng lẽ...
Năm lớp 10...
Chúng ta đã là học sinh cấp 3 rồi cậu nhỉ? Kể từ ngày đó tớ vẫn che giấu tình cảm của riêng tớ, nhiều lần Ran đã khuyên nhưng tớ vẫn cố chấp, tớ không biết từ khi nào tớ đã quá mơ mộng, từ khi nào tình cảm tớ dành cho cậu đã sâu đậm đến mức này. Tớ cài password laptop tớ là ngày tháng năm sinh của cậu nhưng bị đảo ngược, tớ đã quá tự tin với nó mà mải may không đề phòng cậu vì tớ nghĩ cậu sẽ chẳng đoán được khi tớ không thể nào cài ngày tháng năm sinh của một đứa bạn thân, trường hợp này nó còn bị đảo ngược lại nữa, nhưng tớ đã nhầm, ngày nọ cậu vì tò mò cùng lời thách thức đầy tự tin của tớ mà đã mở được pass, tớ như chết lặng, cậu cũng thế, cần một ai đó phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này...
- À tớ chỉ ấm bừa thôi ai ngờ lại được...haha
Cậu lên tiếng trước nhưng tớ hiểu và có thể nhận thấy giọng cười và lời nói của cậu có chút gì đó ngượng ngập và lúng túng, tớ hiểu.Vậy là tớ che giấu cảm xúc tệ thật rồi, chẳng hẳn cậu đã nhìn thấy được nó và chính cậu cũng không tin đó là sự thật. Ngày qua ngày, cậu vẫn nói chuyện bình thường với tớ, cậu còn chính miệng nói với tớ rằng tớ là người bạn thân nhất đối với cậu. Có lẽ lúc trước thì tớ đã vui mừng nhưng bây giờ sao tim tớ đau quá cậu à, có thứ gì đó nghẹn ở cổ, những tiếng nấc tớ cố nuốt ngược vào trong. Tớ hiểu được đây là câu trả lời dành cho tớ, có lẽ cậu không nói thẳng mà giả vờ như không biết là vì cậu sợ đánh mất tình bạn này chăng?
Từ ngày đó đến giờ cũng đã được ba năm rồi còn gì, tớ vẫn luôn chờ cậu quay về phía tớ và mãi mãi sau này cũng vậy dù tớ biết sẽ chẳng còn chỗ cho tớ trong trái tim cậu nữa, nhiều lần tớ cũng đã tự hỏi tại sao mình lại yêu cậu nhiều đến thế...Nhưng có lẽ số phận đã ghép nhầm sự gặp gỡ để đến bây giờ tớ vẫn không hiểu tình đến từ đâu bất chấp chờ. Cậu à! Tình yêu này tớ giữ cho riêng mình tớ thôi nhé, bạn thân!

Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?" Lúc mới sinh ra, George Campbell đã bị mù. Khi George lên 6, một việc đã xảy r[…]
Truyện ngắn

Những mẩu chuyện đâu đó... Truyện rất ngắn 1 Tối đi làm về ngồi quán cơm bụi như thường ngày. Vẫn như mọi lần, có tiếng đàn guitar từ nhà bên vọng sang như bật bông. Chợt nghe tiếng xì xào […]
Truyện ngắn

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ[…]
Truyện ngắn
Và đó là lần cuối nó gặp cậu. Ngày cậu đi, nó đã không đến tiễn. Vừa tỉnh giấc, nó chồm dậy mở toang cánh cửa sổ để cho cơn gió mùa thu lùa vào căn phòng bé nhỏ, cuốn theo vài chiếc lá vàn[…]
Truyện ngắn

Audio Nhưng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, nhất là khi người con gái trở thành người phụ nữ điềm đạm, thậm chí thành người đàn bà secondhand bị thừa ra từ cuộc đời người đàn ông khác, ta mới […]
Truyện Blog

Em thấy một chàng trai ôm xiết cô gái của cậu để cả hai không còn khoảng cách nào trên ghế đá. Em thấy một chàng khác trong tiệm cà phê tận tuỵ khuấy ly nước cam cho cô bạn gái. Em thấy một […]
Truyện Blog
Lúc đó mày thích tao như thế nào. Có bằng tao thích mày không? Mấy ngày hôm nay không khí lạnh tràn về. Giáp tết trời đã lạnh lại còn mưa lây phây. Mặc áo mưa thì dở, không mặc cũng không[…]
Truyện ngắn
Tiểu Tam - có nghĩa là luôn sai phải không?
Đối với một người phụ nữ mà nói, không gì hạnh phúc bằng tìm được một người yêu thương mình. Tôi thường mỉa mai cô chị của mình rằng đời gái không giống như những chiếc bánh mì chui ra cùng […]
Tâm Sự