Cá Tháng Tư đáng nhớ!
Bình chọn: 344
Bình chọn: 344
Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối cho khoảng thời gian vui vẻ ở cùng nhau. Chỉ là khi người ta lớn, theo thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi dần dần và nó đang học cách thích nghi với mọi thay đổi.
***
Hôm nay là ngày cá tháng Tư, nó đang "âm mưu" xem sẽ làm gì để "câu được nhiều cá". Và một kế hoạch được vạch ra trong đầu óc "không mấy trong sáng" của nó. Mỉm cười đắc ý với sáng kiến vừa rồi, nó thu dọn đồ đạc chuẩn bị đến trường như mọi ngày. Bỗng nhiên, chuông tin nhắn điện thoại vang lên. "ồ, lớp trưởng ư? Xem nào"- thầm nghĩ, nó mở tin nhắn ra đọc và bất ngờ với thông báo họp lớp. "ồ, sao không phải là tổ trưởng nhắn tin như mọi khi mà lại là lớp trưởng nhỉ?"- nó băn khoăn tí xíu rồi vội đi học ngay. Quả là một buổi học vui vẻ vì một vài tình huống dở khóc dở cười diễn ra và kha khá những kẻ "nhẹ dạ cả tin" đã mắc bẫy.
Buổi chiều, nó đang tưởng tượng về kế hoạch "câu cá" tối nay cho cả phòng J "sẽ thú vị lắm đây". Rồi bỗng nhớ ra, hôm nay có họp lớp nên nó lật đật thay đồ, còn 5 phút nữa, sắp muộn rồi. Nó luống cuống tìm đôi giày và rủa thầm "quái lạ, đôi giày hàng ngày vẫn nằm ở đây, sao giờ không thấy?". Vất vả một hồi nó tìm thấy 2 chiếc giày của mình đang bị giấu dưới gầm giường. Nhưng giờ nó không còn tâm trí để tìm ra kẻ "gây án" nữa. Mặc vội đôi giày, nó lao như bay ra khỏi phòng. Tới nơi đã được thông báo, nó thấy không một bóng người. Lẩm bẩm một mình "giờ mấy giờ rồi mà chưa thấy ai nhỉ? Cứ ngỡ mình là người muộn nhất, hóa ra là sớm nhất ^^", rồi nó đứng đợi mọi người và nghe nhạc. Cho tới khi mặt trời sắp tắt, nó chợt giật mình "gì chứ, đã hơn 5h rồi?!!!" nó vội bấm số gọi cho lớp trưởng. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên kèm theo đó là tràng cười không ngớt cùng những cú vỗ tay "em à, chị nè, chị xin lỗi, có gì về phòng rồi tính tiếp nhé". Ngẩn ra một hồi, nó thắc mắc "sao...thế này là....". Dường như có một lực vô hình nào đó khiến nó chạy nhanh như báo. Lao vào phòng, nó thấy tất cả đang cười mình, và nó cứ như một con ngố. Sau khi tràng cười tạm thời chấm dứt, nó mới được giải thích về "cuộc họp đột xuất". Giờ thì nó đã hiểu.
Sự việc là thế này..... Hôm qua, trong lúc nó đang say giấc nồng thì chị cả của phòng đã tráo đổi tên và số điện thoại của chị ấy và lớp trưởng của nó. Chị ta đã nhẹ nhàng "cướp" lấy chiếc dễ yêu của nó, rồi xóa tên chị ấy trong danh bạ nhưng vẫn giữ nguyên số điện thoại, tiếp đó là lưu lại bằng cái tên thân thương "lớp trưởng" và ngược lại. Và đó chính là nguyên nhân khiến nó đã lọt vào "lưới" của một tay "câu cá" điệu nghệ như chị ấy. Tất nhiên nó ức lắm, nhưng là ngày cá tháng Tư nên nó chỉ biết trợn mắt, bặm miệng hậm hực chứ không làm được gì, còn cả phòng thì có một trò cười thoải mái.
Vậy là ngày cá tháng Tư của nó đã trôi qua như thế- đầy ý nghĩa và đáng nhớ suốt đời- vâng, nó căm lắm, nhưng "lực bất tòng tâm", ai bảo nó cũng có ý đồ xấu chứ. Coi như của thiên trả địa, gậy ông đập lưng ông J.
Đó là ngày cá Tháng tư của 3 năm về trước. Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối cho khoảng thời gian vui vẻ ở cùng nhau. Chỉ là khi người ta lớn, theo thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi dần dần và nó đang học cách thích nghi với mọi thay đổi. Ngày cá tháng Tư năm nay chả có ai lừa được nó, và nó cũng không còn hứng thú để phỉnh người ta nữa. Chợt nhớ lại ngày cá tháng tư cách đây 3 năm, đó sẽ là ngày nói dối vui nhất mà nó từng trải qua, nhất là khi nó lại là nhân vật chính.
Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó học tập của lớp suốt ba năm, trở thành học sinh duy nhất được chọn để trao học bổng toàn phần. Nếu là người k[…]
Truyện ngắn

Ba, ba... mày muốn giống như ba mày hả??? Mẹ My lườm My một cái rồi kéo tay My, lôi đi đến chỗ chiếc xe. Tiếng trống trường vang lên từ hồi nào rồi. Trời nắng, chiếu xuống đường, chỉ để l[…]
Truyện ngắn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên […]
Truyện ngắn

Người ta ghen bởi vì người ta yêu! Đừng yêu nhiều quá mà trở nên cuồng ghen! "Anh dạo này khỏe không? Công việc có tốt không? Em đang buồn quá. Giá mà ngày đó...thì giờ em khôn[…]
Truyện ngắn

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình (*)
Đố mọi người biết, chúng ta nói chuyện gì khi chúng ta nói chuyện tình? Trong lúc mọi người nghĩ, mình sẽ nói tạm chuyện khác, cũng là chuyện tình. Sẽ rất là lạc hậu nếu mà lại mở đầu bằng […]
Truyện Blog

Đàn ông đôi khi bị nói là sến. Đấy là khi đi hát karaoke đàn ông chọn bài "Chân tình" của Trần Lê Quỳnh, khi đàn ông làm thơ tặng ai đó hay khi đàn ông mua 100 bông hồng nhân Ngày Valentine.[…]
Truyện Blog

Bạn không bao giờ là một người đáng thương, người bỏ đi mới là kẻ phải nuối tiếc. Cũng đừng vì thế mà "dè chừng" với tình yêu. Khi chàng trai của mình đến, hãy cứ lại yêu, trọn vẹn như lần đ[…]
Truyện Blog
Anh àh! Một lời hứa cho bốn năm liệu em có thể vững niềm tin bên anh? Chắc có lẽ , khi anh đọc được câu hỏi này. Anh sẽ giận em lắm đúng không?. Vì sao em lại thiếu niềm tin vào tì[…]
Tâm Sự

Lý trí thắng, trái tim có buồn không?
Ngày... tháng... năm... ... Ngày hôm nay, giống như nhiều ngày khác trước đó, tôi lại khóc. Và thế là tôi lại nhớ cậu, thật sự rất nhớ cậu ấy. Có gì lạ đâu, những lúc mệt mỏi, lúc khó khăn t[…]
Truyện ngắn