Cá Tháng Tư đáng nhớ!
Bình chọn: 332
Bình chọn: 332
Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối cho khoảng thời gian vui vẻ ở cùng nhau. Chỉ là khi người ta lớn, theo thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi dần dần và nó đang học cách thích nghi với mọi thay đổi.
***
Hôm nay là ngày cá tháng Tư, nó đang "âm mưu" xem sẽ làm gì để "câu được nhiều cá". Và một kế hoạch được vạch ra trong đầu óc "không mấy trong sáng" của nó. Mỉm cười đắc ý với sáng kiến vừa rồi, nó thu dọn đồ đạc chuẩn bị đến trường như mọi ngày. Bỗng nhiên, chuông tin nhắn điện thoại vang lên. "ồ, lớp trưởng ư? Xem nào"- thầm nghĩ, nó mở tin nhắn ra đọc và bất ngờ với thông báo họp lớp. "ồ, sao không phải là tổ trưởng nhắn tin như mọi khi mà lại là lớp trưởng nhỉ?"- nó băn khoăn tí xíu rồi vội đi học ngay. Quả là một buổi học vui vẻ vì một vài tình huống dở khóc dở cười diễn ra và kha khá những kẻ "nhẹ dạ cả tin" đã mắc bẫy.
Buổi chiều, nó đang tưởng tượng về kế hoạch "câu cá" tối nay cho cả phòng J "sẽ thú vị lắm đây". Rồi bỗng nhớ ra, hôm nay có họp lớp nên nó lật đật thay đồ, còn 5 phút nữa, sắp muộn rồi. Nó luống cuống tìm đôi giày và rủa thầm "quái lạ, đôi giày hàng ngày vẫn nằm ở đây, sao giờ không thấy?". Vất vả một hồi nó tìm thấy 2 chiếc giày của mình đang bị giấu dưới gầm giường. Nhưng giờ nó không còn tâm trí để tìm ra kẻ "gây án" nữa. Mặc vội đôi giày, nó lao như bay ra khỏi phòng. Tới nơi đã được thông báo, nó thấy không một bóng người. Lẩm bẩm một mình "giờ mấy giờ rồi mà chưa thấy ai nhỉ? Cứ ngỡ mình là người muộn nhất, hóa ra là sớm nhất ^^", rồi nó đứng đợi mọi người và nghe nhạc. Cho tới khi mặt trời sắp tắt, nó chợt giật mình "gì chứ, đã hơn 5h rồi?!!!" nó vội bấm số gọi cho lớp trưởng. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên kèm theo đó là tràng cười không ngớt cùng những cú vỗ tay "em à, chị nè, chị xin lỗi, có gì về phòng rồi tính tiếp nhé". Ngẩn ra một hồi, nó thắc mắc "sao...thế này là....". Dường như có một lực vô hình nào đó khiến nó chạy nhanh như báo. Lao vào phòng, nó thấy tất cả đang cười mình, và nó cứ như một con ngố. Sau khi tràng cười tạm thời chấm dứt, nó mới được giải thích về "cuộc họp đột xuất". Giờ thì nó đã hiểu.
Sự việc là thế này..... Hôm qua, trong lúc nó đang say giấc nồng thì chị cả của phòng đã tráo đổi tên và số điện thoại của chị ấy và lớp trưởng của nó. Chị ta đã nhẹ nhàng "cướp" lấy chiếc dễ yêu của nó, rồi xóa tên chị ấy trong danh bạ nhưng vẫn giữ nguyên số điện thoại, tiếp đó là lưu lại bằng cái tên thân thương "lớp trưởng" và ngược lại. Và đó chính là nguyên nhân khiến nó đã lọt vào "lưới" của một tay "câu cá" điệu nghệ như chị ấy. Tất nhiên nó ức lắm, nhưng là ngày cá tháng Tư nên nó chỉ biết trợn mắt, bặm miệng hậm hực chứ không làm được gì, còn cả phòng thì có một trò cười thoải mái.
Vậy là ngày cá tháng Tư của nó đã trôi qua như thế- đầy ý nghĩa và đáng nhớ suốt đời- vâng, nó căm lắm, nhưng "lực bất tòng tâm", ai bảo nó cũng có ý đồ xấu chứ. Coi như của thiên trả địa, gậy ông đập lưng ông J.
Đó là ngày cá Tháng tư của 3 năm về trước. Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối cho khoảng thời gian vui vẻ ở cùng nhau. Chỉ là khi người ta lớn, theo thời gian, mọi thứ sẽ thay đổi dần dần và nó đang học cách thích nghi với mọi thay đổi. Ngày cá tháng Tư năm nay chả có ai lừa được nó, và nó cũng không còn hứng thú để phỉnh người ta nữa. Chợt nhớ lại ngày cá tháng tư cách đây 3 năm, đó sẽ là ngày nói dối vui nhất mà nó từng trải qua, nhất là khi nó lại là nhân vật chính.

Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ? Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm. Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô x[…]
Truyện ngắn
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là t[…]
Truyện ngắn

1. Trong nhà anh, ai là người quyết định? Tất nhiên là trong nhà, tôi phải là người quyết định. Nhưng mà đừng nói cho cô ấy biết đấy. 2. Trong nhà anh, ai là chủ? Điên lắm rồi, mai tôi s[…]
Truyện ngắn

Số phận con người phải chăng đã được định sẵn từ trước?
Có thể nhìn ra, có thể chứng kiến sự việc trước sau 80 năm, có hai người khác nhau đều nhờ một cuốn sách mà đăng khoa bảng, tuổi thọ và lộc vận đều có thể nhìn ra, như vậy số mệnh con người […]
Truyện ngắn

Thế đấy, bồ nhí vừa cho đàn ông thêm giá trị cái bộ mặt già nua của mình, vừa cho các ông thêm chút sĩ diện với bạn, thêm một tí oai phong lẫm liệt với quán xá, thêm vài cái hợp đồng béo bở.[…]
Truyện Blog

Hết yêu, em cũng không muốn mình là bạn
Anh! Cuối cùng thì em đã nhận ra rằng anh không yêu em như em đã tưởng tượng. Cứ ngỡ anh yêu em rất nhiều, cứ ngỡ anh thương em rất nhiều... nhưng sự thật lại chỉ có mình em. Khi anh nói lời[…]
Truyện Blog

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ nhanh. Linh thích Duy thật ư? Không thể nào? Người tôi yêu thích bạn thân của tôi? Tôi và Duy là một đôi bạn t[…]
Truyện ngắn

Dù chậm hơn, nhưng hãy mạnh dạn đi lại, nếu không bạn chẳng bao giờ đi đến đích! Bạn mười tám tuổi, bạn là sinh viên năm nhất, điều đó không lạ. Tôi hai mươi bốn tuổi, tôi cũng là sinh vi[…]
Truyện ngắn