Cà phê sữa
Bình chọn: 859
Bình chọn: 859
Vẫn không mở lời...
Lớp trưởng đành phải phá vỡ cục diện:
- Ái, bạn ấy tên Lê Minh Đức. Nhưng thật ra không cần khắt khe quá vậy...
Dương ghi nhanh vào sổ, như sợ chưa rõ còn cố ý mạc lại một vòng. Sau đó không để lớp trưởng tiếp tục xin xỏ, nó đưa qua, một tay bút một tay sổ, dứt khoát:
- Lớp trưởng xác nhận!
- Ơ?! Tớ nói, cái này chẳng mấy khi bắt cả, sao cậu cứ phải làm khó nhau, cờ đỏ lớp tớ cũng trực lớp cậu...
- Thì sao? - Dương cắt ngang - Có lỗi thì phải bắt, tớ không ý kiến. Cậu không ký? Cũng chẳng sao, tớ bắt đúng tội đúng người. Vậy đi.
Nói xong nhún vai bước, cũng không tính chờ trống vào tiết.
Lớp trưởng thấy bất lực nên quyết định tìm kẻ gây chuyện "hỏi thăm".
Chưa bao giờ Đức thấy phiền như lúc này, muốn tập trung vào quyển truyện yêu thích lại luôn bị quấy rầy. Không còn cách khác đành cầm nhanh một cuốn vở bước ra ngoài...
***
Dương thả bước trên hành lang, cảm thấy khá hài lòng về kết quả này. Dù không khiến hắn ta "đầu rơi máu chảy" được nhưng chí ít cũng khiến hắn bị giáo viên chủ nhiệm nặng nhẹ một hồi, chưa biết chừng còn thành học sinh cá biệt, liệt vào bảng đen, háhá...
Đang hả hê thì bất ngờ sau lưng bị vỗ nhẹ một cái khiến nó suýt nữa "hồn lìa khỏi xác". Quay lại, đập ngay vào mặt là quyển tập, sau cùng là gương mặt đáng ghét nào đó. Nó giật thót, tức giận rít lên:
- Làm gì vậy?
Đức rút cây bút trên tay nó, sau đó đưa nhanh trên giấy:
- Xin lỗi, nói chuyện chút đi.
Rồi như không quan tâm đến biểu cảm kinh sợ trên mặt Dương, viết tiếp:
- Tôi không thể nói.
Kèm theo động tác chỉ chỉ họng mình phụ họa hết sức sinh động.
Khóe miệng Dương co giật, co giật. Cậu ta bị câm? Nó nghĩ thầm. Trông không đến nỗi nào mà lại...chậc...trường mình từ bao giờ... hic, hóa ra nó hiểu nhầm?
Như nhìn ra suy nghĩ của Dương, Đức nhíu mày khó chịu sau đó đưa quyển vở qua:
- Tôi cắt abidan!
Dương "..."
Và thế là cuộc nói chuyện cứ theo hình thức đó diễn ra.
- Xóa tên tôi trong sổ trực được rồi chứ. Ngay từ đầu cậu đã hiểu nhầm.
- Hiểu nhầm? Có sao? Rõ ràng cậu đọc truyện tranh là sự thật, xì
- Không, ý tôi là chắc cậu vì biểu hiện của tôi nên mới ghi tội vặt này. Giờ có thể bỏ qua rồi chứ?
- Bạn học à, tôi cũng là một cán bộ lớp rất nguyên tắc. Sẽ không bỏ qua. Khỏi nói nữa, à không, khỏi viết đi. Á, bút này của tôi, thật là ... tốn đến mấy li (milimet) luôn.
Dương xụ mặt giật bút từ tay Đức đưa lên soi, chẳng thèm để ý người đối diện đang há hốc miệng kinh ngạc. Ách, tính toán cả cái này.
- Nhưng tôi nghe nói chưa từng bắt lỗi này bao giờ. Con gái các cậu chẳng lẽ không tranh thủ giờ sinh hoạt tập thể mang báo ra đọc, hừ
Nó ngạc nhiên quay đầu. Không phải không nói được à. Giọng cậu ta có hơi nhỏ nhưng nghe ra thì trầm ấm, chắc sợ ảnh hưởng vết cắt. Trống vào tiết vừa vang. Đột nhiên nó thấy cần sòng phẳng, bước lại rít từng chữ:
- Vì cậu đắc tội tôi, nghe không!
- Tôi?... Này, cậu thật nhỏ nhen, không những tính toán vặt vãnh mà còn thù dai. Chỉ là không trả lời cậu thôi mà cậu giữ mãi, trong khi đã biết tôi không thể mở miệng. Thật bó tay.
- Cái gì??? Nhỏ nhen cái đầu cậu, ai bảo chuyện đó. Sáng nay tôi đã mất hơn 300kcal chuẩn bị nạp và tiêu hao đến cả nghìn calo chạy ngược xuôi chỉ vì tên chết tiệt nhà cậu, hừ. Nhanh gọn đi, cậu chịu bồi thường thiệt hại tôi sẽ cho qua vụ này.
Đức vẫn chưa rõ ngô khoai gì.
- Nói lại, tôi khi nào chứ, cậu hoa mắt hay bị gì?
- Cậu muốn chết hả. Sáng nay ở căng tin cậu đã va phải tôi. Nhìn đi, tác phẩm của cậu đó!
Dương giơ vạt áo lúc này có vết ố màu đục không rõ lắm, nhìn cậu ta bằng ánh mắt ai oán.
Đức trầm ngâm sau đó cười trừ:
- A, đã nhớ, hì, tại trời mưa, đông người nên hơi vội. Xin lỗi cậu nha, vậy bồi thường thế nào?
"..." Dương bị đứng hình vài giây, hic, nó vừa thấy gì. Cậu ta mới thể hiện một nụ cười ngây ngô đúng nghĩa.
Không tỏa nắng như hotboy Nam Huy lớp nó, nhưng rất hiền và ấm, cuốn hút giữa hai lúm đồng tiền nổi nhạt. Nó thế nhưng lại bối rối vì nụ cười đó.
Nó thấy nụ cười của Đức còn chói mắt hơn của Nam Huy nữa kìa...
Nó điên thật rồi, thật sự rất điên...
- Này, làm gì vậy, nói nhanh, thầy cô đang vào lớp
Đức bỗng thấy Dương tròn mắt nhìn mình, không hình tượng còn chẳng buồn chớp một cái. Khó hiểu làm động tác xua tay.
Dương xấu hổ cúi mặt ho nhẹ. Lấy lại bình tĩnh sau đó giả lả:
- Được rồi, cứ quyết định vậy. Cậu nợ tôi, khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói sau. Tôi đi trước đây.
Sau đó một mạch đi thẳng, không ngoảnh đầu lại.
Nhìn Dương đi mà như chạy, Đức bất giác bật cười. Chợt nhớ lại đôi mắt đó, mắt Dương đen to và rất sáng, long lanh sinh động đặc biệt ấn tượng ...
***
Buổi chiều thứ sáu nhàn rỗi. Đáng lẽ g

Bài này là ghi chép của bà Long Ứng Đài về cuộc đối thoại với người con trai của mình khi cậu 21 tuổi. Ngày đó mẹ hỏi con: "Tương lai con muốn làm nghề gì?" Mẹ đã để ý thấy con rất xem thư[…]
Truyện ngắn

Một thanh niên vì muốn tìm hiểu nước Đức, nên một mình đến nước Đức thuê chung cư ở. Chủ nhà là một ông lão hòa ái, dễ gần; sau khi xem phòng, anh thấy rất hài lòng, liền muốn ký hợp đồng th[…]
Truyện ngắn

Có một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và sống lại một triệu lần. Nhưng chú mèo chưa bao giờ thích ai. Có một lần, mèo là mèo của đức vua, đức vua th[…]
Truyện ngắn

Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm thân lêu khêu như muốn trốn. Tiếng rì rào phía dưới lắng dần rồi tất cả lặng im, tưởng như có thể nghe được […]
Truyện ngắn
Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi. Bỗng có cánh tay giơ lên, và một sinh viên hỏi: "Thưa giáo sư, vậy bia tượng trưng cho cái gì?" Một giáo sư đang trong giờ giảng về các[…]
Truyện ngắn

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự

"Những đêm như thế này em cũng không ngủ. Em sợ khi mở mắt thức dậy đã nhìn thấy mẹ em, mặc cái áo mẹ mua trong lúc vắng em, ra mở cửa. Vào nhà, em thấy một đôi giày đàn ông xa lạ. Và cái đè[…]
Truyện ngắn
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc mộ[…]
Truyện ngắn