Cà phê đắng hay ngọt?
Bình chọn: 348
Bình chọn: 348
Thằng Tuấn há mồm ra cười cái mặt "dầu nhớt" của nó: "Con gái lại còn bày đặt. Mày tưởng tao không biết à? Không biết à? Tao biết đấy. Lừa mày thôi. Để tao!". Thằng Tuấn làm ngon ơ. Nó tức nổ mũi, hậm hực bỏ về.
- "Cần đi nhờ không?". Tuấn đi theo hỏi.
Mắt nó sáng lên, đồng ý luôn dù nhà nó ngay gần. Vui! Ngọc nói rất đúng, cứ để bình thường, chuyện gì đến sẽ đến.
Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục...
Valentine, nó tung tăng mang hộp sô- cô- la đến lớp. Nó quyết rồi: Dám thích thì phải dám thổ lộ. Nhưng còn tùy hứng. Vui thì tặng, không vui thì tự thưởng.
Còn lớp nó nhộn nhịp phải biết. Mấy cặp yêu nhau tình cảm tràn nước mắt. Phim Hàn phủ sóng rộng rãi. Rồi hoa, rồi quà, rồi sô- cô- la... Rồi tỏ tình, rồi cảm động, rồi vân vân.
Vào học, cô nở nụ cười tươi hiếm có với cả lớp như được tặng quà. Cả lớp mừng rỡ cũng như nhặt được quà. Cô vẫn tươi cười: "Cả lớp...! Lấy giấy ra kiểm tra 15 phút.". Cả lớp méo mặt ồn ào than trời than đất. Thế mà hai đứa ngồi cạnh nó lại im lặng đến lạ. Nó cũng chẳng buồn để ý. Lục cặp Ngọc mò giấy kiểm tra. Đập vào mắt nó là một tấm thiệp trắng sữa thắt nơ đỏ. Đẹp thật! Toan cầm thì Ngọc giựt lại:
- "Táy máy! Giấy đây, cầm lấy.".
- "Hứ! Ai thèm quan tâm!".
Ra chơi. Nó vẫn giữ khư khư hộp sô- cô- la. Lớp 12 rồi, liều chút có sao nhưng lộ liễu quá. Chắc thằng Tuấn chả thích đâu. Nhưng chưa thử sao biết. Khó nghĩ quá! Nó quay ra hỏi Ngọc, con bé đang gằm mặt xuống bàn đúng kiểu đang suy nghĩ cấm làm phiền.
- "Này, mày nghĩ tao nên tặng không?".
- "Tùy mày".
- "Tùy thế nào được, không biết nên mới hỏi chứ.".
- "Tao cũng đang chán đây, chẳng biết có nên nói cho mày không?".
- "Nói gì?". Dây thần kinh tò mò của nó trỗi dậy.
- "Mày hứa không buồn, không giận, tao mới nói.".
- "Đã biết. Thì cứ nói đi xem nào!".
Ngọc lôi từ trong cặp ra cái thiệp nơ đỏ khi nãy, mồm lẩm bẩm: "Đến đau đầu vì mày!".
Nó nhận lấy, mở tấm thiệp ra. Nét chữ quen quen, viết khá dài, lướt từ đầu đến cuối, ký tên: Tuấn. Nó khó hiểu: "Là sao?". Ngọc ủ rũ: "Thằng Tuấn, nói thích tao, sáng nay mày ạ.".
Nó gần như hiểu ra nhưng vẫn vờ ngây ngốc: "Tuấn nào?".
- "Mày yên tâm, t không thích nó đâu.".
- "Thằng Tuấn thật hả?".
- "Xin lỗi, đừng buồn mà.".
Mắt nó cụp xuống, mồm khô khốc nói: "Ừ, không sao đâu.". Nhưng kỳ thực cảm giác cứ sao sao ấy. Tim nhói lên một tiếng "ay ui". Khó chịu. Bực tức. Trong lòng sôi sùng sục, ngọ nguậy không yên.
Cuối giờ, nó lại bình thường tươi cười nhìn Ngọc: "Tao không buồn đâu. Nhìn đi, tình cảm vớ vẩn thôi mà.". Ngọc thở phào khoác vai nó.
Nhưng nó buồn thật. Thất tình là đây sao? Là vị đầu tiên của cà fê đắng, đắng ngòm. Nhổ không được mà nuốt chẳng xong. Bức bối khó tả.
Nó cho cả một vốc sô- cô- la vào mồm, nhồm nhoàm nhai. Bố khỉ! Sô- cô- la gì mà đắng. Cái gì cũng đắng. Lại còn mặn. Mặn chảy nước mắt.
***
Đã hứa là không giận nhưng nó vẫn giận. Nó ghen. Mấy ngày liền tức vô cớ với Ngọc và Tuấn. Thằng Tuấn cũng không phải là đứa lằng nhằng. Một khi bị từ chối là thôi, lòng tự trọng cao không níu giữ dù trong lòng tất nhiên là chẳng vui được rồi. Còn nó cũng chẳng nói chẳng rằng, cứ lầm lầm lì lì, động tới là gắt.
Ngọc đi lẳng lặng cạnh nó:
- "Dạo này mày làm sao thế?".
- "Sao là sao?".
- "Có gì thì mày cứ nói ra đi, để tao còn biết".
Nó thẳng thừng: "Chả có gì để nói cả".
- "Mày vẫn giận phải không? Tao biết. Tao xin lỗi".
- "Việc gì phải xin lỗi. Mày có làm gì đâu".
Ngọc bực bội : "Mày cứ như thế này thì ai mà chiều theo ý mày được. Tại sao cứ phải tự chuốc giận lên mày, lên người khác thế, mày thích nó thì sao không nói đi, việc gì phải để ý đến người khác. Để chuyện tình cảm bị ảnh hưởng từ bên ngoài là không đáng. Mày biết không?".
Nó ngập ngừng: "Uống nhầm cà fê đắng một lần, có muốn uống nữa không?".
- "Nhưng vị cuối rất ngọt. Tùy mày!".
Về nhà, chưa kịp lên phòng, bố mẹ đã gọi nó lại. Trong đầu còn một mớ bòng bong sau mấy lời con Ngọc. Bố mẹ nó nghiêm túc:
- "Học kì II rồi, không lâu nữa là ra trường. Con tính thi trường gì?"
- "Con không biết".
- "Sao lại không biết, bố mẹ để cho con mấy năm thoải mái rồi thế mà con không có suy nghĩ gì sao?".
Nó không nói gì, cúi mặt, tay vân vê vạt áo.
- "Hay con thi nghành của cậu con. Khối đấy vừa sức, với lại ra trường đã có cậu lo, đỡ tiền chạy việc. Giờ cốt là học trường nào dễ kiếm việc. Con thấy sao?".
- "Con thấy cũng được. Thôi con lên phòng trước".
Bố mẹ làm nó thấy đột ngột quá. Ra trường. Đại học. Kiếm việc. Hoang mang quá. Nhận ra nó đã lãng phí thời gian 12 năm học vào những việc vô bổ. Dẹp! Dẹp hết! Dẹp chơi. Dẹp yêu. Dẹp một người.[

Hôm nay, tôi và bạn, chúng ta ngồi đây chẳng để kể nhau nghe về chính mình như mọi khi nữa. Tôi không miên man nhảm nhí về cuộc đời mình hay những buồn vui ngớ ngẩn thường nhật với người đàn[…]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa, bên Ai Cập có một vị hiền triết tên là ZunNun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông: "Thưa ngài, tôi không hiểu tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc t[…]
Truyện ngắn

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn
Và đó là lần cuối nó gặp cậu. Ngày cậu đi, nó đã không đến tiễn. Vừa tỉnh giấc, nó chồm dậy mở toang cánh cửa sổ để cho cơn gió mùa thu lùa vào căn phòng bé nhỏ, cuốn theo vài chiếc lá vàn[…]
Truyện ngắn

Câu hỏi cuối cùng về đề tài hóa học để phân thắng bại. Đúng ngay sở trường của mình tôi hấp tấp đưa ra kết quả và chắc mẩm sẽ dạy cho "thằng nhóc" một bài học. Năm học cuối cấp 2, tôi được […]
Truyện ngắn

Hạnh phúc đơn giản là yêu và được yêu
Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm anh à? Chỉ cần yêu và được yêu, chỉ cần được có nhau, được bên nhau, thì em tin trời sẽ yên, biển sẽ lặng, thử thách hóa nhẹ nhàng, rào cản chỉ còn là trong ga[…]
Truyện Blog

Những khoảng trống không phải để lấp đầy
Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc. Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn[…]
Truyện Blog

Nó mỉm cười vì mình đã yêu một tình yêu không từng tồn tại, và đã cố trân trọng bảo vệ một tình bạn không hề tôn trọng mình. Trước ngày rời đi, nó lại một lần nữa ngồi uống nước với một cặp[…]
Truyện ngắn