
Bởi vì em là em của chị
Bình chọn: 275
Bình chọn: 275
- Chị hãy dẹp ngay cái bộ mặt giả tạo đó đi. Nếu...có người làm tổn thương tôi sâu sắc thì người đó không ai khác chính là chị.
- Sao...
- Đúng vậy! Người tôi ghét nhất, hận nhất trên đời này chính là chị đó!
Đầu óc Hằng trống rỗng, cô đang tự hỏi đây là tình huống gì. Người em gái cô yêu thương nhất rên đời này đang nói hận cô. Chân Hằng đã không còn đủ sức đứng vững, cô tựa người vào bức tường.
- Tại...Tại sao lại như vậy?
- Tại sao ư? Vì chị luôn cướp hết mọi thứ của tôi.
- Chị ...chị chưa bao giờ cướp bất kì thứ gì của em cả!
- Chị có (hét lớn). Từ nhỏ, chị đã xinh đẹp rạng ngời, còn tôi chỉ là một con vịt xấu xí. Ba mẹ chẳng ai quan tâm tôi. Lúc nào chị cũng là nhất.
- Ba mẹ vẫn rất yêu thương em mà!
- Tất cả chỉ là vờ vịt. Chị còn nhớ năm 12 tuổi không, lúc đó, tôi và chị cùng bệnh, tôi sốt nặng hơn chị rất nhiều. Vậy thì sao chứ, ba mẹ và anh trai chỉ lo chăm sóc cho chị, chẳng ai lo lắng cho tôi, trừ người đó...Cứ tưởng, trên đời này vẫn còn có một người ở phía tôi, nhưng người đó...người đó cũng bị chị cướp nốt. Giá như...anh ấy...không đi chung với chị lúc đó. Giá như...anh ấy không cố hết sức bảo vệ chị khỏi mấy tên biến thái đó thì có lẽ...có lẽ anh ấy đã không phải chết một cách oan ức như vậy. Tất cả đều là lỗi của chị!
Minh ôm mặt khóc nức nở, thì ra bấy lâu nay, có một sự thật về em gái của mình mà chính Hằng cũng không biết. Cô em gái ấy đã từng yêu người đó rất nhiều.
- Là do chị tự chuốc lấy thôi!
Minh quay người lạnh lùng bỏ đi.
- Khoan...Khoan đã! Có phải...Có phải những bức hình đó...
- Chị nghĩ đúng rồi! À! Không phải chị đã từng nói sẽ luôn ủng hộ và tha thứ cho bất kì việc làm gì của tôi sao? Tôi lỡ làm vậy rồi! Chị sẽ tha thứ cho tôi chứ!
Lời nói của Minh như từng nhát, từng nhát dao đâm thẳng vào trái tim của Hằng vậy. Cô không cảm thấy giận Minh cô chỉ tự trách mình ngu ngốc, không hiểu rõ em mình và dù là vô ý nhưng chính cô đã gây tổn thương rất lớn trong trái tim Minh.
- Chị ...Chị...Chị sẽ tha thứ cho em!
- Chị bị sao thế! Chị như vậy chỉ làm tôi thấy ghét chị thêm thôi!
- Em biết không...Cái năm mà bà nội mất ấy, chị thật sự như muốn chết vậy. người bà từ nhỏ đến lớn luôn ở cạnh chị giờ ra đi...chị...chị thật sự không chịu được. Nhưng lúc đó...em đã ở cạnh bên an ủi, động viên chị trong khi ba mẹ chỉ lo kiếm tiền. Em đã chăm sóc, lo lắng cho chị trong khi đáng lẽ ra người làm như vậy phải là chính chị. Em cho chị cảm giác an toàn và bình yên khi ở gần. Chị chưa bao giờ...chưa một lần nào coi thường, ghét bỏ hay có ý định cướp bất cứ thứ gì của em.
Minh nhìn Hằng, trong một giây, cô chợt cảm thấy có lỗi. Cô nhắm mắt lại và chạy thật nhanh ra khỏi trường, Hằng cũng đuổi theo phía sau.
- Dừng lại đi! Nguy hiểm lắm!
Hẳng đuổi theo Minh qua đường mà không hay biết một chiếc xe tải đang lao đến, và rồi Hằng bị hất tung lên không trung, dù vậy, cô vẫn nhìn về phía Minh. " Hạnh phúc nhé...em gái chị!" đó là suy nghĩ cuối cùng của Hằng trước khi ra đi mãi mãi. Minh quay đầu nhìn lại, chị gái cô đã nằm bất động ở đó, cô dùng hết tất cả sức lực còn lại của mình để chạy về phía Hằng.
- Làm...làm...ơn! Đừng..đừng mà!
Minh quỳ trước Hẳng – người đã ra đi mãi mãi, cô cầm chặt lấy tay chị đang lạnh dần, cứ như thế không khóc, cũng chẳng nói gì đến khi Minh ngất đi. Mở mắt ra, cô thấy mẹ đã ngồi trước mặt cô. Thấy Minh tỉnh lại, mẹ cô vội lau nước mắt. Nhìn bà tiều tụy và xanh xao, hai mắt đỏ và sưng húp.
- Con tỉnh lại rồi à? Con còn mệt ở đâu không?
Minh chỉ im lặng và nhìn ra bầu trời xanh ngắt ngoài cửa sổ. Chị cô đã ra đi vào một ngày nắng đẹp thế này. Trái tim Minh lúc này như có hàng ngàn mũi kim đâm vào vậy, nó đau nhói và không dứt. Cô đã hận chị mình, mà giờ đây cô lại có cảm giác như cả bầu trời đang sụp xuống. Thấy Minh chỉ im lặng, mẹ cô cũng chẳng nói gì thêm, đặt lên giường cô một món quà.
- Ngày mai...ngày mai là sinh nhật con. Hằng...Hằng nó tặng cho con!
Nói xong, bà vội chạy đi vì không muốn Minh thấy dáng vẻ của mẹ cô bây giờ mà thêm đau lòng. Minh nhìn món quà, ôm chặt đầu, gục mặt xuống.
- Không...Không phải là do tôi...Tất cả lại lỗi của chị. Tại sao lại chạy theo tôi chứ!!
Nước mắt không còn kìm được nữa, nó bắt đầu tuôn trào, Minh đã khóc như chưa từng, cô hất hộp quà xuống đất.
Xoảng! Cô giật mình, nhìn về phía món đồ đã bể, cô thẫn thờ bước xuống giường và tiến lại gần. Tay cô run run, cầm hộp quà lên và mở ra, là khung ảnh – món quà cuối cùng của chị gái. Cô che chặt miệng lại, cố để không khóc thành tiếng thật to, cô nhớ lại năm 13 tuổi, Hằng đã hỏi cô.
- Nếu ông trời ban cho em một điều ước, em sẽ ước gì?
- Ừm...Nếu thật sự có một điều ước, em ước gì những khoảnh khắc hạnh phúc sẽ là mãi mãi.
- Vậy chị giúp em thực hiện nhé!
Minh cầm khung ảnh lên, toan
Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại […]
Truyện ngắn
Ở một vùng biển xa xôi, có một con cá lớn rất đẹp nhưng lại cô đơn, hàng ngày nó chỉ biết dạo chơi ở những nơi đáy biển sâu nhất, lạnh nhất, những âm thanh vắng lạnh vang lên, từng giọt từng[…]
Truyện ngắn
Hắn gọi tôi là "Phù thủy tai quái". Đơn giản là vì dù hắn có sử dụng chiêu trò nào đi nữa thì tôi vẫn phát hiện ra những "Romantic love story" của hắn. Sau đó là những cuộc gặp gỡ bí mật vớ[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn
Ai cũng có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng nếu không biết cách bỏ bớt để tập trung cho điều mình mong muốn thì mãi mãi vẫn sẽ là người vô danh. Ở m[…]
Truyện ngắn
Gió thổi lau khô những giọt nước tự bao giờ.... Hành lang tầng hai ngày đầu tiên của mùa thu 6h5p. Ông mặt trời hé mắt thấy ngoài kia nắng vẫn mềm dịu dàng. Mà trong một khung cảnh đẹp như[…]
Truyện ngắn
Sẽ có thiên sứ thay em yêu anh
Em không định lượng được em yêu anh bao nhiêu chỉ biết rằng từ khi anh đi em đã phải một mình mò mẫm kiếm tìm rồi chấp nối lại những yêu thương bằng tất cả niềm tin đã vỡ, chỉ để mong tìm lạ[…]
Tâm Sự
Cánh cửa mở rộng của thế giới?
Một anh bạn văn, anh T.N. Tiến, kể một câu chuyện thật mang nhiều ý nghĩa. Tại một trại dưỡng bệnh cho các em khuyết tật nơi anh làm việc, có 3 anh "mát giây", Mỹ nó gọi là mentally retard[…]
Truyện ngắn
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự