Bánh xốp bơ cho tình đầu
Bình chọn: 428
Bình chọn: 428
Rei thuộc về ai, về tôi, về Ka hay về một cơn mưa dai dẳng ngày qua?
***
1.
Rei là cô gái khá đặc biệt. Tôi gọi Rei là "cô gái văn chương" vì cô suốt ngày mơ mộng và thích sống trên mây. Những điều lãng mạn của Rei khiến tôi nổi da gà. Ví như cô so sánh những người yêu nhau hạnh phúc như thanh socola có vị cam chua chua ngọt ngọt hay tình đầu giống như ly Mojito mát lành. Chỉ có những ai mê văn chương như Rei mới có kiểu so sánh bay bổng ấy.
Đúng vậy, Rei thích viết văn. Đa số các tác phẩm của cô đều có một cái kết "happy ending". Sau mỗi một câu chuyện, Rei luôn thốt lên rằng "Ước gì tớ cũng được hạnh phúc như cô ấy/cậu ấy." Tôi luôn là độc giả đầu tiên thưởng thức, phê bình "thành phẩm" mà cô vừa hoàn thành. Thường thì, cô bảo tôi phải nhận xét thật lòng dù sự thật có đôi chút phũ phàng.
Rei hồi hộp, theo dõi tôi đọc một mạch câu chuyện mà cô viết xong sáng nay. Tôi gập cuốn sổ lại, búng tay.
"Tuyệt, nhưng..."
"Sao, có gì không ổn à?" Rei chồm tới sát mặt tôi, hỏi dồn.
"Không phải là không ổn, chỉ có điều lối viết của cậu hơi hướng cổ tích mà trong khi đó cuộc đời hoàn toàn ngược lại những gì cậu đưa vào tác phẩm."
"Tớ biết chứ, tình cảm không dễ dàng có được nhưng cậu không thấy nó mang lại một sự lạc quan sao?"
"Tớ công nhận."
"Cậu thích cà phê chứ?"
Không hiểu sao Rei lại chuyển đề tài nhưng tôi vẫn đáp.
"Ừ, có, tớ thích cà phê, thích đi chu du thiên hạ... "
Rei cắt ngang lời tôi.
"Về chuyến đi Hàn vừa rồi của cậu?"
"Muốn tớ kể không?"
Rei gật đầu.
"Tớ đã trải qua những ngày tươi đẹp ở thành phố Busan, chụp ảnh, được ăn kimbap, được nghe những câu chuyện kể từ những người bạn Hàn... "
Một lần nữa, Rei lại cắt lời tôi.
"Tớ nói mà, cứ nghĩ đến điều tốt đẹp thì chẳng có gì phải lo cả."
2.
Tôi và Rei thường ngồi ở tiệm cà phê chỉ toàn mở nhạc của Calvin Harris. Vào những ngày có gió. Rei chống cằm, lơ đễnh ngóng ra bên ngoài. Tôi đoán là cô đang nhìn cây bàng đối diện tiệm đã rụng gần hết lá. Thân cây sần sùi, góc rễ khô cằn. Có lẽ nó được trồng từ rất lâu. Chỉ còn mấy chiếc lá đã chuyển sang màu đỏ ối, tựa như chiếc khăn choàng cổ của Rei. Chiếc khăn đó tôi mua tặng cô nhân dịp Giáng Sinh năm ngoái. Đến tận bây giờ Rei vẫn choàng nó mỗi khi đông sang.
"Cậu có tin vào định mệnh không?" Tiếng Rei cất lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng chung quanh.
Tôi mở to mắt."Cậu nói gì cơ?"
"Tớ hỏi cậu có tin vào định mệnh không?" Rei lặp lại.
Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào, nhún vai. "Tớ chưa trải qua tình yêu nên tớ không biết nữa."
Rei cốc đầu tôi. "Cậu đúng là khô khan, chẳng có tí ti cảm xúc gì."
Tôi chỉ cười. Tôi không phải là Rei nên tôi chẳng thể nào lãng mạn được như cô ấy. Quán chuyển sang một bài hát khác, cũng của Calvin Harris. Bài hát lâu rồi nhưng nghe lại vẫn thấy hay.
Rei thôi nói, mắt dán chặt ra ngoài phố, dõi theo từng chiếc lá bàng xoay vòng, xoay vòng rồi đáp xuống nằm yên bên vệ đường.
3.
Lại là một ngày có nhiều gió. Quán cà phê quen thuộc. Cây bàng ngoài phố đã trơ trụi lá, chỉ còn những cành khẳng khiu. Ánh nắng chiều mỏng và nhẹ như mang lại cảm giác ấm áp trong những ngày rét mướt như thế này.
Calvin Harris cất lên giọng ca đều đều và trầm khan.
Xen vào những câu hát là tiếng Rei kể cho tôi nghe về Ka – anh chàng nằm trong câu lạc bộ bắn cung của trường. Rei bình luận rằng Ka là một chàng trai tài năng và đầy sức sống. Nơi nào có Ka là nơi ấy rộn rã tiếng cười, tiếng hò hét, cổ vũ. Đôi mắt của Ka màu nâu như ẩn chứa trong ấy là cả một khung trời đầy nắng. Rei nói nhiều về Ka, ánh mắt cô rực sáng lạ thường. Tôi hiểu Ka là một phần dịu dàng trong cuộc sống văn chương của cô ấy. Cách đây vài hôm tôi có đọc tác phẩm của Rei. Nhân vật chính tên Ka. Rei kể với văn phong mượt mà, êm ái như cô đang miêu tả về chàng hoàng tử trong lòng mình vậy.
"Lúc Ka giương cung tên, nhắm vào hồng tâm, tớ thật sự rất hồi hộp, luôn mong cậu ấy sẽ bắn trúng. Khi Ka bắn trúng cậu ấy sẽ nhảy cẫng lên vui sương còn những khi bắn trượt, Ka cười gượng gạo và nói "Trượt mất rồi, làm lại nhé!"
"Thế là cậu thích Ka rồi à?" Tôi hỏi.
Rei ngập ngừng. "Có lẽ thế nhưng bọn tớ chỉ mới gặp nhau vài ngày, cười xã giao thôi chứ chưa trò chuyện với nhau bao giờ."
"Sao cậu không tiến tới?" Tôi thấy mình thật ngu khi hỏi Rei câu này.
Rei cứ lắc đầu. Tôi và cô bạn học chung từ cấp một cho đến cấp ba, có thể nói là vô cùng thân thiết. Có chuyện gì Rei cũng đều kể với tôi. Thi thoảng cô nhờ tôi tư vấn hay lấy ý kiến tôi từ vài mẫu chuyện nhỏ nhặt. Chẳng hạn như tớ mặc chiếc váy này có đẹp không Win hay tớ cắt kiểu tóc này có hợp không? Nếu tôi trả lời là không, Rei sẽ trừng mắt nhìn tôi. Nhưng với tôi thì Rei cũng dễ thương ra phết, lắm lúc lại đáng yêu, nhất là khi Rei vừ
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm
"Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ?Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đoá hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể đư[…]
Truyện ngắn
Có những sự thật lòng phải đi kèm điều kiện, như vậy người ta gọi là nịnh bợ. Trong buổi uống cà phê thường lệ vào buổi sáng, vụ trưởng Crôm vô tình nói rằng ông ta và vợ có vé đi xem há[…]
Truyện ngắn

Lần đầu tiên tôi gặp K. là vào một ngày mùa hè nắng. Khi đó K. mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, miệng nở một nụ cười tươi rói. Đó là ngày đầu tiên K. chuyển đến thành phố này. Tôi chưa bao gi[…]
Truyện ngắn
Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận […]
Truyện ngắn
Tình yêu khờ dại của em gái tôi
Người ta nói đã có lần một, lần 2, thì ắt có lần 3, lần 4...thế mà tôi nói hoài nó chẳng nghe tôi. Giờ đây trong đầu nó chẳng biết đang nghĩ điều gì nữa. Tình cảm lấn chiếm lí trí sao? Bao[…]
Tâm Sự

Có một ông thầy phù thuỷ rất cao tay, vì muốn tiêu diệt vương quốc nọ, đã đổ một loại thuốc độc quỷ diệu vào nguồn nước mà tất cả dân chúng đều lấy nước uống từ đó. Chỉ cần một ai đó uống ph[…]
Truyện ngắn
Dành niềm tin cho những gì chắc chắn
Từng ngày cuộc sống vẫn đi ngang qua đây nhà mình.Nhiều thứ đang dần bị lãng quên, mình là một trong những điều đó... cơ mà cũng chả sao lắm, quen rồi! :> Khi đối mặt với những điều khô[…]
Tâm Sự

Pháp thuật, thần thông hóa ra cũng đơn giản, dễ luyện dễ có, chỉ cần dùng cái Tâm, hay nói mộc mạc là dùng Tấm Lòng của mình, thì phép mầu kỳ diệu nào cũng có thể hiển hiện lung linh sóng sá[…]
Sách Hay

Viết cho tháng Năm - mùa ở lại
Tháng năm không ở lại đâu. Nhưng tháng Năm vẫn luôn ở lại. Mãi mãi. Tháng Năm, thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, hồi hộp, lặng im và mằn mặn. Ai đó nhắc nhỏm m[…]
Truyện Blog