Bạn thân
Bình chọn: 398
Bình chọn: 398
Chẳng hiểu sao, tôi nghĩ được nhiều như thế, nhưng đáp lại trong phút chốc bằng một câu chẳng hề liên quan:
"Vậy sao, vội vã như cậu mà còn quan tâm đến mình cơ đấy"
"Mình biết chuyện của cậu...cố lên nhé, chúng ta phải luôn đi tiếp và không được dừng lại quá lâu. Cậu đang đi lùi đấy.ZZZ"
Câu nói đó làm tôi thở mạnh rồi cười:
"Cảm ơn. Cậu không hiểu đâu..."
"Sao không chứ, tớ giúp cậu nhé..."
Sao cái giọng miền trung đó bỗng dễ thương thế, rồi nó giựt lấy cây đàn tôi đnag ôm hờ trên tay, dập vào tay tôi quyển sách dày cộm rồi bảo: Đứng dậy nào, dũng cảm lên.
Chẳng hiểu sao tôi răm rắp nghe lời theo, từ đó, chiều nào cũng như tối nào, chúng tôi học cùng nhau cho đến 12 h khuya, giảng đường cách khu tập thể một khoảng đất rộng, tôi đưa đón nó về đàng hoàng. Lực học của tôi lên hẳn, tôi tập trung vào trang sách, quên hết tất cả những chuyện buồn phiền, còn nó, trong ánh mắt đó lúc nào cũng lấp lánh một niềm tin và ước mơ. Lúc nào nó cũng hối hả níu giữ thời gian, nó ăn mặc giản dị, kiểu tóc đơn giản nhất, không trang điểm. Tôi thuộc túyp lạnh lùng và khó chia sẻ, nên có lẽ ngoài hát hay, và đang gặp vấn đề về học lực, (tất nhiên không kể tên, quê quán, số điện thoại) nó không biết nhiều về tôi lắm. Với tôi, nỗi buồn là nỗi buồn, niềm vui là niềm vui, vui thì cười, buồn thì cố gằng, vượt lên. Những lúc cao hứng, tôi gảy đàn cho nó nghe, theo tiếng đàn, tôi khám phá ra một cô gái khác hẳn với vẻ ngoài mọt sách cù lần, đó là người biết cảm thụ, dễ xúc cảm, mộng mơ nữa. Rồi kết quả của tôi tăng dần, là kết quả của nhiều yếu tố, là những đêm học bài tận khuya, ở thư viện ngày đêm, và là có công của nó nữa. Tôi chẳng biết nói gì hơn là vui, niềm vui đó là câu hát tôi gõ vu vơ:
Gió là gió, gió vẫn thổi trong im lặng. Viên đá là viên đá, vẫn nằm im trên mặt đất. Và em là em, luôn đủ mạnh mẽ vươn lên.
Tôi hiểu nó rất vui, niềm vui trong ánh mắt, nụ cười quen thuộc.
Chúng tôi trở thành bạn, rồi bạn thân, vào những ngày hiến máu, cùng làm tình nguyện, tôi thấy cái vẻ đẹp, vụt sáng trong mắt nó, mong muốn được giúp người khác, toát ra từ trái tim chân chất, hồn hậu không hề toan tính nhỏ nhen đó. Chẳng hiểu sao, tôi thấy mình may mắn lạ, nếu như bên cạnh tôi không phải là nó, mà là một ai khác, thì biết đâu tôi đã chẳng giống như hôm nay. Dù sao, từ khi quen nó, cùng học hành, cùng chia sẻ những niềm vui, và nỗi buồn qua ánh mắt, bước đi lặng lẽ bên nhau, tôi đã coi nó như một phần quan trọng lắm trong cuộc sống, mà tôi muốn cất giữ bên mình mãi.
Ngoài những giờ học, có lần, tôi rủ nó ra hồ Gươm, nó thực là gà và cù lần hết chỗ, thấy cái gì cũng lạ, cũng thấy hay, rồi reo lên thích thú. Tôi thấy điều đó rất dễ thương.
Tôi và nó đạp xe lòng vòng, nhịp sống và bánh xe lăn dài trên con đường quen thuộc ngày nào tôi vẫn qua. Hôm nay, tôi dẫn người bạn thân đi dưới hàng cây ấy, ngắm tia nắng mặt trời cuối cùng trong vòm lá, lắng nghe tiếng gió thổi, thấy trong lòng tự do phấp phới, chúng tôi cứ thế hét lên, không hề sợ hãi hay lo lắng, vì như lời nó nói: Khi chúng ta sống với tấm lòng nhân ái và lý tưởng đúng đắn, chúng ta hãy luôn hạnh phúc và tự hào về chính mình. Khi chúng ta tin vào việc mình làm, tại sao lại phải đắn đo.
Tôi yêu câu nói đó lắm, yêu như những bài hát, lời ca, cây đàn và cô bạn quý hóa của tôi.
Năm tháng trôi qua, cái ước mơ của cô bạn tôi đã trở thành hiện thực,nó là một bác sĩ giỏi, tốt bụng và hết mình vì công việc. Tôi cũng vậy, đó là nhờ có cô bạn đã đi cùng tôi một chặng đường dài, đi bên cạnh và kéo một kẻ mộng du về cuộc sống hiện thực. Chẳng phải vậy sao:
Nếu là chim
Tôi sẽ bay đến bên cạnh
Và hát cho Người nghe
Bạn tôi ơi, nhớ nhé, hay luôn sống và học tập chăm chỉ như những gì mà bạn đã gieo trong tôi. Trong tôi, bạn luôn là hy vọng đẹp đẽ. Đứng lên và tiếp tục đi nào.
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn

Là sinh viên năm đầu với chân ướt chân ráo tôi bỡ ngỡ bước vào xóm trọ vừa xây chưa lâu, nhìn những mẩu đất ủi bên ngòai sân còn khá mới. Từ ngày vào xóm trọ tôi thấy bao nhiêu chuyện lạ kì[…]
Truyện ngắn

Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không? My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại.Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó […]
Truyện ngắn

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn
Ký ức cóp nhặt: Những ngày mưa
Mấy ngày nay, Sài Gòn mưa nhiều! Không còn là những cơn mưa ngắn, đỏng đảnh như người ta thường ví mà dai dẳng, âm ỉ như một thiếu nữ nhu mì, đoan trang đang hờn dỗi. Ngồi một mình trong phò[…]
Tâm Sự

Không biết kể từ khi nào mà cô biết đi giày cao gót, cô diện những đôi gót nhọn hoắt chỉ để lộ những ngón chân thon dài nổi bật trong màu sắc họa tiết vẽ móng nghệ thuật. Khi mà, ở nơi quê […]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn