Bạn thân
Bình chọn: 373
Bình chọn: 373
Chẳng hiểu sao, tôi nghĩ được nhiều như thế, nhưng đáp lại trong phút chốc bằng một câu chẳng hề liên quan:
"Vậy sao, vội vã như cậu mà còn quan tâm đến mình cơ đấy"
"Mình biết chuyện của cậu...cố lên nhé, chúng ta phải luôn đi tiếp và không được dừng lại quá lâu. Cậu đang đi lùi đấy.ZZZ"
Câu nói đó làm tôi thở mạnh rồi cười:
"Cảm ơn. Cậu không hiểu đâu..."
"Sao không chứ, tớ giúp cậu nhé..."
Sao cái giọng miền trung đó bỗng dễ thương thế, rồi nó giựt lấy cây đàn tôi đnag ôm hờ trên tay, dập vào tay tôi quyển sách dày cộm rồi bảo: Đứng dậy nào, dũng cảm lên.
Chẳng hiểu sao tôi răm rắp nghe lời theo, từ đó, chiều nào cũng như tối nào, chúng tôi học cùng nhau cho đến 12 h khuya, giảng đường cách khu tập thể một khoảng đất rộng, tôi đưa đón nó về đàng hoàng. Lực học của tôi lên hẳn, tôi tập trung vào trang sách, quên hết tất cả những chuyện buồn phiền, còn nó, trong ánh mắt đó lúc nào cũng lấp lánh một niềm tin và ước mơ. Lúc nào nó cũng hối hả níu giữ thời gian, nó ăn mặc giản dị, kiểu tóc đơn giản nhất, không trang điểm. Tôi thuộc túyp lạnh lùng và khó chia sẻ, nên có lẽ ngoài hát hay, và đang gặp vấn đề về học lực, (tất nhiên không kể tên, quê quán, số điện thoại) nó không biết nhiều về tôi lắm. Với tôi, nỗi buồn là nỗi buồn, niềm vui là niềm vui, vui thì cười, buồn thì cố gằng, vượt lên. Những lúc cao hứng, tôi gảy đàn cho nó nghe, theo tiếng đàn, tôi khám phá ra một cô gái khác hẳn với vẻ ngoài mọt sách cù lần, đó là người biết cảm thụ, dễ xúc cảm, mộng mơ nữa. Rồi kết quả của tôi tăng dần, là kết quả của nhiều yếu tố, là những đêm học bài tận khuya, ở thư viện ngày đêm, và là có công của nó nữa. Tôi chẳng biết nói gì hơn là vui, niềm vui đó là câu hát tôi gõ vu vơ:
Gió là gió, gió vẫn thổi trong im lặng. Viên đá là viên đá, vẫn nằm im trên mặt đất. Và em là em, luôn đủ mạnh mẽ vươn lên.
Tôi hiểu nó rất vui, niềm vui trong ánh mắt, nụ cười quen thuộc.
Chúng tôi trở thành bạn, rồi bạn thân, vào những ngày hiến máu, cùng làm tình nguyện, tôi thấy cái vẻ đẹp, vụt sáng trong mắt nó, mong muốn được giúp người khác, toát ra từ trái tim chân chất, hồn hậu không hề toan tính nhỏ nhen đó. Chẳng hiểu sao, tôi thấy mình may mắn lạ, nếu như bên cạnh tôi không phải là nó, mà là một ai khác, thì biết đâu tôi đã chẳng giống như hôm nay. Dù sao, từ khi quen nó, cùng học hành, cùng chia sẻ những niềm vui, và nỗi buồn qua ánh mắt, bước đi lặng lẽ bên nhau, tôi đã coi nó như một phần quan trọng lắm trong cuộc sống, mà tôi muốn cất giữ bên mình mãi.
Ngoài những giờ học, có lần, tôi rủ nó ra hồ Gươm, nó thực là gà và cù lần hết chỗ, thấy cái gì cũng lạ, cũng thấy hay, rồi reo lên thích thú. Tôi thấy điều đó rất dễ thương.
Tôi và nó đạp xe lòng vòng, nhịp sống và bánh xe lăn dài trên con đường quen thuộc ngày nào tôi vẫn qua. Hôm nay, tôi dẫn người bạn thân đi dưới hàng cây ấy, ngắm tia nắng mặt trời cuối cùng trong vòm lá, lắng nghe tiếng gió thổi, thấy trong lòng tự do phấp phới, chúng tôi cứ thế hét lên, không hề sợ hãi hay lo lắng, vì như lời nó nói: Khi chúng ta sống với tấm lòng nhân ái và lý tưởng đúng đắn, chúng ta hãy luôn hạnh phúc và tự hào về chính mình. Khi chúng ta tin vào việc mình làm, tại sao lại phải đắn đo.
Tôi yêu câu nói đó lắm, yêu như những bài hát, lời ca, cây đàn và cô bạn quý hóa của tôi.
Năm tháng trôi qua, cái ước mơ của cô bạn tôi đã trở thành hiện thực,nó là một bác sĩ giỏi, tốt bụng và hết mình vì công việc. Tôi cũng vậy, đó là nhờ có cô bạn đã đi cùng tôi một chặng đường dài, đi bên cạnh và kéo một kẻ mộng du về cuộc sống hiện thực. Chẳng phải vậy sao:
Nếu là chim
Tôi sẽ bay đến bên cạnh
Và hát cho Người nghe
Bạn tôi ơi, nhớ nhé, hay luôn sống và học tập chăm chỉ như những gì mà bạn đã gieo trong tôi. Trong tôi, bạn luôn là hy vọng đẹp đẽ. Đứng lên và tiếp tục đi nào.

Ngày xưa trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, đến nhà Bà La Môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có si[…]
Truyện ngắn

Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu dàng, êm ả mà với người khác lại nghiệt ngã, trắc trở. Thụy đã trải qua những ngày mà tâm tư luôn nặng nề, u uẩ[…]
Truyện ngắn

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi đang ngủ, tôi ghét cái bàn ăn, tôi ghét cái nhà tắm, thậm chí cái toilet,... Tôi ghét tất cả mọi thứ. Bở[…]
Truyện ngắn

Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay[…]
Truyện ngắn

"Thù hận làm đời ta ngắn lại... Hiếu nhìn về phía biển. Biển ở đây bồi, đầy bùn. Những rừng cây tràm cây đước chắn sóng chạy ngút ngàn dọc biển..." Tập sách gồm mười hai truyện ngắn và vừa:[…]
Sách Hay
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em?
Anh có hạnh phúc khi quyết định rời xa em? Khi còn là của nhau, mỗi ngày, mỗi giờ, thậm chí là từng phút em đều trân trọng và khắc ghi. Có khi là từng hành động nhỏ nhất của anh em đều giữ […]
Tâm Sự
Rồi tình cờ, chẳng biết là vô tình hay một sự sắp đặt nào đấy, tôi nhận được một lá thư ngầm với đề tựa : "Gửi em, cô gái đến sau". Và tôi biết đó là người yêu cũ của anh. Lá thư được viết d[…]
Tâm Sự
"Tao thích mày. Mày có giống như những đứa con gái khác, thích được con trai tỏ tình không Lam?" Ghét những cô con gái nhà giàu chảnh chọe, Lam sống giản dị. Cô mở một quán cà phê nho nhỏ t[…]
Truyện ngắn

Đừng tự làm tổn thương chính mình
Đôi khi trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi. Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc[…]
Truyện ngắn