Bạn thân khác giới
Bình chọn: 411
Bình chọn: 411
Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm chặt lấy tay Vũ.
***
- Ê, ông nhích qua tí coi.
- Bên nào, trái hay phải?
- Qua trái ấy, thế, thế đươc rồi.
Vũ quay lưng lại nhìn cô nàng ngồi sau bĩu môi xùy một tiếng rồi quay lên tiếp tục hí hoáy viết. Cứ tới tiết kiểm tra môn sử là y như rằng Ngân – cô nàng tinh nghịch bàn dưới lại bắt Vũ làm bia chắn tầm nhìn của giáo viên cho mình để mà rón rén thò tay xuống bàn lật sách ra. Phải nói là 3 năm học chung với nhau Vũ thấy trình độ " lật tài liệu" của Ngân đã đạt tới mức thượng thừa. Làm xong bài rồi nhưng Vũ chưa vội nộp, cậu ngồi lại để "chắn tầm ra đa" quét xuống của giáo viên cho Ngân làm xong bài.
Trống hết tiết vang lên, Ngân tót lên ngồi bên cạnh Vũ: " Nè ông, xuống căn tin đi, ăn gì hôm nay tui đãi". Vũ trố mắt ngạc nhiên: " Hôm nay tốt lạ, mọi khi có bao giờ mời tui đâu". Tuy nói vậy nhưng Vũ cũng đứng dậy đi với Ngân, vừa đi vừa cười nói: " Hôm nay cho bà cháy túi luôn".
Đầu năm cấp 3, vừa bước vào lớp Vũ đã hoảng hồn. Lớp gì mà chỉ có đúng 5 thằng con trai duy nhất. Vẫn biết lớp chuyên xã hội thì ít con trai rồi nhưng không ngờ lớp này lại " âm thịnh dương suy" đến vậy. Nhưng lâu dần cũng quen, học giữa một rừng hoa cũng không tới nỗi nào. Vũ chỉ ức một điều là hay bị mấy " chị em" trong lớp ăn hiếp quá. Mà nào phải riêng Vũ đâu, bốn thằng kia cũng phải cam chịu thôi. Trong số mấy " chị em" đó thì Vũ bị Ngân " tích cực" ức hiếp nhất. Hay bị Ngân chọc nhưng mà Ngân lại là con bạn thân, là cạ cứng của Vũ, nhiều khi lại bị tụi bạn trong lớp ghép đôi với nhau.Mỗi lần thế hai đứa lại gân cổ, chu mỏ ra mà cãi nhau với đám bạn nghịch hơn quỷ này.
Lý do mà Vũ chui vào lớp chuyên xã hội này rất đơn giản: dốt toán. Thật ra thì sức học của Vũ không tới nỗi nào, chỉ tội cậu ta mất căn bản từ năm cấp hai nên cực kì ghét môn toán. Ngược lại thì những môn bên xã hội Vũ lại rất siêu. Vũ dong dỏng cao, nhà lại khá giả, cậu lại có tài trời phú cho là hội họa, cậu vẽ rất đẹp. Những bức kí họa bằng chì mà cậu vẽ sống động như thật. Nhìn Vũ nếu không có nước da ngăm ngăm đen hẳn người ta sẽ gọi cậu là công tử bột. Tính tình ít nói là vậy nên Vũ có ít bạn thân, chỉ vài đứa trong lớp là hiểu Vũ, Ngân là đứa con gái duy nhất là bạn thân của cậu. Ít nói là thế nhưng mà khi cạnh Ngân thì Vũ nói nhiều đến lạ, phần lớn là cậu toàn chọc tức Ngân cho tới khi cô nàng " xù lông" thò tay ra ngắt nhéo Vũ làm cho cậu chàng la oai oái mới thôi.
- Nè, chiều nay ông rảnh không?
- Chi vậy bà? Vừa hỏi Vũ vừa xúc muỗng chè đưa lên miệng.
- Đi dạo với tui. 5 giờ ra cầu mới nhé.
- Ờ. Vũ liền đặt ly chè vừa ăn hết xuống bàn nheo mắt nhìn Ngân: " Để chúc mừng sự kiện hôm nay bà mở lòng khao tui thì....thì tui ăn thêm ly nữa nhá. Hehe " Nói xong Vũ nhanh miệng gọi cô chủ căn tin lấy thêm ly nữa, làm Ngân không kịp phản ứng.
- Người thì ốm nhom mà ăn như heo. Ngân trợn mắt lầm bầm.
Nhà Ngân với nhà Vũ cách nhau bởi một con sông. Có cây cầu bắc ngang qua. Cầu thì cũng xây đã lâu rồi mà người dân vẫn quen miệng gọi là cầu mới. Nói tới Ngân thì nhà Ngân vốn là tiệm tạp hóa, từ bé đã phụ mẹ bán hàng nên miệng lưỡi Ngân lanh lẹ, " đanh đá và đáng gờm" theo như lời Vũ nhận xét. Ngân dễ thương, già dăn hơn các bạn cùng tuổi. Không giống như Vũ, Ngân học tốt các môn tự nhiên, còn các môn xã hội thì khỏi phải nói, có cố tới mấy Ngân cũng không thể nhét nổi chữ vào đầu, bởi vậy mới có chuyện Vũ làm "bia"che chắn cho Ngân mà Ngân bảo đó là công việc " thiêng liêng và vĩ đại".
Chiều hôm đó, trên mặt cầu gió hiu hiu thổi qua. Ngân đứng dang tay ra, nhắm mắt lại hét to: " A,a,a,a,a,... gió mát quá, thật là thoải mái, lúc nào cũng thảnh thơi thế này thì thích thật". Vũ liếc nhìn Ngân: " Trời, làm cứ như là phải lo toan nhiều việc lắm đấy, điên" . Ngân quay qua: " Không đâu, ông cứ thử đi, học hành, thi cử, hét lên là nó tan biến hết, hét thử đi". " Xùy, được vậy cũng đỡ". Nói vậy nhưng Vũ cũng lấy tay đưa lên miệng làm loa hét xuống dòng sông lững lờ chảy bên dưới mặc cho người qua kẻ lại trên cầu tò mò nhìn bọn chúng. Hét chán chê rồi Ngân bắt Vũ chở mình chạy dọc theo cây cầu, qua đầu này lại chạy qua đầu kia mặc cho Vũ phì phò cằn nhằn: " Bộ hết chuyện rồi sao cứ chạy vòng vòng vầy nè". " 2 ly chè của tui chạy mới có mấy vòng mà la, he he". " Đồ keo kiệt, có 2 ly mà cũng tính toán với bạn".
Lát sau, Ngân hỏi Vũ: " Khi nào đó mình xuống dưới chân cầu được không? Ông vẽ cho tui bức tranh với đám sậy dưới đó đi. Nha bạn yêu quý của tớ, nha, nha". Vũ lúc này còn cay cú vì bị bắt chở đi lòng vòng nguýt môi: " Xí, còn lâu á, ki bo như thế mà đòi tui vẽ". " Không thì thôi, hứ". Nói xong cả hai quay lưng đi về.
Píp..píp.. Vũ với tay lấy cái điện thoại, 1 tin nhắn tới từ Ngân: "Mệt không ông? Hồi chiều tui hơi quá, xin lỗi ông nhé. :P". Ngay lập tức Vũ liền reply lại ch
Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, hầu như tuần nào cũng mang về nhà một thương tích mới. Phạt roi hay úp mặt vào tường đều là nước đổ lá khoai. Cuối cùng, tôi đề nghị thương lượng. Nếu[…]
Truyện ngắn

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy chúng đứng tựa vào nhau hệt như một trái tim lớn, hừng hực và mãnh liệt. Sau một đêm, những xác h[…]
Truyện ngắn

Những đứa trẻ nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi […]
Truyện ngắn

Con nhớ Bố, Và con cũng cảm thấy cuộc đời con như mơ khi được là con của Bố. Cho con và cho một tháng 7 nhiều mưa bão... Con đứng hồi lâu trước cửa hàng bán quần áo nam trên phố nơi mà năm[…]
Truyện ngắn

Anh không cần em nguyên vẹn, chỉ cần em lành lặn
Không biết đã bao nhiêu lần anh tìm đến bác sĩ tâm lý, anh được họ cho những lời khuyên. Anh cảm thấy mình đã tha thứ được cho em. Nhưng rồi cũng không được lâu. Dù biết ai cũng mắc sai lầm,[…]
Truyện ngắn

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để[…]
Truyện ngắn

Tôi không buồn khi lỡ quên "người" hay bị "người" lãng quên. Tôi chỉ sợ những nỗi nhớ quay quắt dai dẳng, về một người không thể ngoảnh mặt quay lưng, nhưng mãi cũng không thể là của nhau. […]
Truyện ngắn

Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn
Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với[…]
Truyện ngắn
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
"Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra." Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi t[…]
Truyện ngắn