Bàn tay mẹ
Bình chọn: 400
Bình chọn: 400
Cũng kể từ những lúc ấy tôi cố tâm học hành để cố gắng thoát khỏi nỗi nghèo khó cứ bủa vây quanh cuộc sống chúng tôi và hơn hết là để tôi có thể đủ sức để chặt tan xiềng xích gắn mẹ vào những nỗi khổ. Bài vở miệt mài khiến tôi dần trở nên vô tâm, tôi không còn nhiều thời gian để giúp đỡ mẹ và tôi cũng chẳng để ý tới công việc của gia đình chứ chẳng nói gì đến việc xa xỉ và nghe có vẻ ướt át là nắm bàn tay mẹ... thế rồi tôi đỗ đại học và phải rời xa gia đình, những ngày đầu nơi đất khách quê người khiến tôi như bị ném vào một thế giới khác, không phải một thế giới sống của tôi với những cánh đồng chè bất tận với những buổi rong ruổi khắp ngọn đồi này đến những khu rừng khác, với tiếng gà gáy cục tác mỗi sáng sớm, không còn lượn lờ bên những hàng hoè rì rào trong gió, không còn những buổi chiều đi ăn trộm mận cùng lũ bạn tinh quái sau mỗi buổi học và đặc biệt không có mẹ ở bên! Măc dù không phải đứa mít ướt nhưng mỗi đêm ngủ , mơ về cái chốn mà người ta cứ bảo là rừng thiêng nước độc kia ,mơ về gia đình, nước mắt tôi cứ trào ra, ướt hết cả gối, ngay cả trong những giấc mơ những giọt nước mắt cứ chan đầy!
Dịp nghỉ lễ đầu tiên, tôi chạy ra ngay bến xe, khi vừa được nghỉ học để về thật nhanh với quê hương, với mẹ. Những ngày trở về, tôi bám chặt lấy mẹ, đếm nằm tôi sán chặt vào mẹ và nắm lấy bàn tay mẹ. Tôi bất chợt bàng hoàng khi tay mẹ giờ đây gầy đi một cách ghê gớm, cả bàn tay mẹ giờ trông giống với bộ xương tay bằng nhựa mà người ta vẫn dùng để chỉ cho học sinh khi học bài về cơ thể người, chỉ khác là nó không phải màu trắng thôi, bọc trên đôi tay gầy gầy ấy là làn da đã bị già hoá đi rất nhiều, làn da giống y như làn da của bà tôi khi bà rời quê lên chỗ tôi giúp bố mẹ tôi đưa đón chúng tôi đi học , làn da mỏng dính khô khốc mà hồi bé chúng tôi vẫn bảo là cái túi bóng vì nó cũng mỏng dính và khô không khốc như thế! Tôi bàng hoàng vì thời gian sao trôi quá nhanh, mẹ tôi đã già thế rồi ư? Tôi đã trường thành rồi sao? Những trận đánh đòn của bố, những ngày tháng gian nan vất vả với ruộng đồng, những ngày tháng rong ruổi cùng anh tôi đi thả diều, câu cá trộm... tất cả như mới hôm qua thôi, không! như vừa mới xảy ra thôi mà đã bao nhiêu năm trôi qua rồi sao? Tôi rùng mình nghĩ tới ngày nào đó, tôi sẽ phải rời xa mẹ!!!! Mà chỉ nghĩ tới thôi tôi thấy ớn lạnh và không muốn nghĩ tiếp nữa, không! Mẹ sẽ không bao giờ rời xa tôi, tôi không cần biết quy luật của cuộc đời thế nào, nhưng tôi không muốn tin vào điều đó. Dù sao thì tôi vẫn đang cố gắng để cái ngày mà tôi có thể trưởng thành, để tôi có thể luôn luôn là niềm tự hào của mẹ, để cuộc đời mẹ vơi dần những nỗi đau khổ, để mẹ tôi có thể nở một nụ cười sung sướng giữa cả một cuộc đời đầy nước mắt của mẹ!
Audio Mẹ đừng sợ, đùng lo, đừng ngại. Không phải là đủ trẻ nhưng chưa bao giờ là quá già để bắt đầu một tình yêu mới. Mẹ lo hàng xóm nói, mẹ ngại họ hàng đằng nội. Tất cả sẽ ổn cả mẹ ạ, chỉ[…]
Truyện ngắn

Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con Vàng rên rỉ mãi. Một hôm trên đường đi học, tôi trông thấy một con chó nhỏ lông vàng ngồi dưới một gốc cây, tôi đ[…]
Truyện ngắn

Gửi mẹ yêu thương! Mái tóc ấy vì con nên bạc trắng Khuôn mặt ấy vì con nên hốc hác Đôi mắt ấy vì con mà thức trắng bao đêm Dáng lưng ấy vì con mà còng xuống Dòng sữa mẹ cạn kiệt cũng vì con […]
Truyện ngắn

Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa là đồ vật có giá trị, vừa là kỷ vật duy nhất mà cả một đời bố mẹ tôi tần tảo, lam lũ làm dành dụm mới sắm được nó[…]
Truyện ngắn

Không phải là người đàn ông ngồi chòng chành trên bức tường kỷ niệm thơ dại. Nhưng làm sao có thể bé lại để vừa đủ một chuyến trở về? Anh ngồi trên bến xe, tiếng chợ búa, tiếng hàng rông[…]
Truyện ngắn
Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đ[…]
Truyện ngắn
Em thấy hổ thẹn quá! Người con út rơm rớm nước mắt. Chính chúng ta đã ép bố phải hành xử như vậy, bởi vì chẳng ai thèm nhớ đến những lời dạy bảo cùa bố thời thơ ấu. Ngày xửa ngày xưa, có[…]
Truyện ngắn

Tôi không biết tại sao tôi lai ấn tượng ngay lập tức với cô gái ở quán cafe hôm ấy – cái dáng ngồi bình thản, và đôi mắt nheo nheo. Có thể vì đó là một cô gái kì lạ, không, đó là một cô gái […]
Truyện ngắn