Bàn tay mẹ
Bình chọn: 410
Bình chọn: 410
Cũng kể từ những lúc ấy tôi cố tâm học hành để cố gắng thoát khỏi nỗi nghèo khó cứ bủa vây quanh cuộc sống chúng tôi và hơn hết là để tôi có thể đủ sức để chặt tan xiềng xích gắn mẹ vào những nỗi khổ. Bài vở miệt mài khiến tôi dần trở nên vô tâm, tôi không còn nhiều thời gian để giúp đỡ mẹ và tôi cũng chẳng để ý tới công việc của gia đình chứ chẳng nói gì đến việc xa xỉ và nghe có vẻ ướt át là nắm bàn tay mẹ... thế rồi tôi đỗ đại học và phải rời xa gia đình, những ngày đầu nơi đất khách quê người khiến tôi như bị ném vào một thế giới khác, không phải một thế giới sống của tôi với những cánh đồng chè bất tận với những buổi rong ruổi khắp ngọn đồi này đến những khu rừng khác, với tiếng gà gáy cục tác mỗi sáng sớm, không còn lượn lờ bên những hàng hoè rì rào trong gió, không còn những buổi chiều đi ăn trộm mận cùng lũ bạn tinh quái sau mỗi buổi học và đặc biệt không có mẹ ở bên! Măc dù không phải đứa mít ướt nhưng mỗi đêm ngủ , mơ về cái chốn mà người ta cứ bảo là rừng thiêng nước độc kia ,mơ về gia đình, nước mắt tôi cứ trào ra, ướt hết cả gối, ngay cả trong những giấc mơ những giọt nước mắt cứ chan đầy!
Dịp nghỉ lễ đầu tiên, tôi chạy ra ngay bến xe, khi vừa được nghỉ học để về thật nhanh với quê hương, với mẹ. Những ngày trở về, tôi bám chặt lấy mẹ, đếm nằm tôi sán chặt vào mẹ và nắm lấy bàn tay mẹ. Tôi bất chợt bàng hoàng khi tay mẹ giờ đây gầy đi một cách ghê gớm, cả bàn tay mẹ giờ trông giống với bộ xương tay bằng nhựa mà người ta vẫn dùng để chỉ cho học sinh khi học bài về cơ thể người, chỉ khác là nó không phải màu trắng thôi, bọc trên đôi tay gầy gầy ấy là làn da đã bị già hoá đi rất nhiều, làn da giống y như làn da của bà tôi khi bà rời quê lên chỗ tôi giúp bố mẹ tôi đưa đón chúng tôi đi học , làn da mỏng dính khô khốc mà hồi bé chúng tôi vẫn bảo là cái túi bóng vì nó cũng mỏng dính và khô không khốc như thế! Tôi bàng hoàng vì thời gian sao trôi quá nhanh, mẹ tôi đã già thế rồi ư? Tôi đã trường thành rồi sao? Những trận đánh đòn của bố, những ngày tháng gian nan vất vả với ruộng đồng, những ngày tháng rong ruổi cùng anh tôi đi thả diều, câu cá trộm... tất cả như mới hôm qua thôi, không! như vừa mới xảy ra thôi mà đã bao nhiêu năm trôi qua rồi sao? Tôi rùng mình nghĩ tới ngày nào đó, tôi sẽ phải rời xa mẹ!!!! Mà chỉ nghĩ tới thôi tôi thấy ớn lạnh và không muốn nghĩ tiếp nữa, không! Mẹ sẽ không bao giờ rời xa tôi, tôi không cần biết quy luật của cuộc đời thế nào, nhưng tôi không muốn tin vào điều đó. Dù sao thì tôi vẫn đang cố gắng để cái ngày mà tôi có thể trưởng thành, để tôi có thể luôn luôn là niềm tự hào của mẹ, để cuộc đời mẹ vơi dần những nỗi đau khổ, để mẹ tôi có thể nở một nụ cười sung sướng giữa cả một cuộc đời đầy nước mắt của mẹ!

... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm. Không như những người khác chỉ biết trốn tránh cơn mưa, tôi đi trong mưa để cảm nhận cuộc sống. Ngày ấy, một n[…]
Truyện ngắn

Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác. Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt[…]
Truyện ngắn
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn

"Tôi tên là An. Mẹ tôi là một con điếm. Cha tôi là một gã khốn nạn. Tôi mong tất cả các bạn chết hết đi." Chim tự do Đuổi gió! Đi muôn nơi! Thở gió ăn sương. Nào có mệt mỏi. Chim tự do Bãy […]
Truyện ngắn

Con gái ơi, độc lập lên mà sống
Chúng ta đến thế giới này một mình, thì trước khi song hành cùng người khác hãy học cách sống tốt một mình đi đã! Con gái sinh ra đã có sẵn một đặc ân, đó là có quyền nhờ vả và dựa dẫm mà k[…]
Truyện Blog

Rầm ... chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bị lão ấn ngay vào góc phòng. Lão đưa tay bóp nhẹ môi nó, đôi mắt mở to nhìn ngó, rồi môi hắn chạm vào môi nó. Thả nó ra, lão cười hề hề, cái đ[…]
Truyện ngắn

Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn. Đã một hai hôm nay ông già không ăn gì. Ông chỉ mần thinh nép trong góc nhà và tức tưởi khóc bằng những giọt nước mắt căng mẫm của một gã vốn[…]
Truyện ngắn

Bán sách và bán giày là tuyển tập 11 truyện ngắn đặc sắc nhất của nhà văn Tô Hải Vân. Tuyển tập nằm trong tủ sách Văn mới của Đông A. Các truyện ngắn in trong tập này có đặc điểm chung: hầu[…]
Sách Hay