Bạc hà nhỏ
Bình chọn: 528
Bình chọn: 528
- Đắng thế sao cậu uống được?
- Quen rồi. - Nó cười buồn. Thói quen đó theo nó từ hồi còn học cấp một. Là những đêm muốn thức thêm chút nữa để chờ nghe tiếng bước chân mệt mỏi của mẹ sau một ngày làm việc, hay để nhận một cái xoa đầu và nụ cười hiền của bố. Nó đã tập uống cà phê đen để có thể tỉnh táo chờ đợi.
Cậu không hỏi gì thêm, chỉ chồm qua nắm tay nó, nói nhẹ nhàng trong khi nó hốt hoảng định rút tay ra:
- Tay cậu lạnh quá!
Nó thấy mặt cậu thoáng đỏ lên. Hai tách cà phê tỏa hơi nóng ấm. Cậu hỏi nó:
- Tại sao hôm đó cậu lại bảo tôi là "sướng"? Chẳng lẽ cậu không thể làm điều mình thích?
- Đúng vậy. - Giọng nó trầm xuống. - Bố mẹ luôn bắt tôi học piano từ nhỏ, trong khi tôi rất mê guitar, luôn bắt tôi học ngoại ngữ trong khi tôi mê vẽ. Và vì thế, bố mẹ đã tống tôi vào cái trường này. Còn tôi thì muốn thoát khỏi cái lồng bố mẹ úp lên đầu nên đã quyết định chuyển đến ký túc xá.
- Họ không biết ư? - Cậu ngạc nhiên.
- Còn sáu tháng nữa, khi năm học kết thúc bố mẹ tôi mới về, sau chuyến công tác của họ. - Nó nói với giọng thản nhiên như triệu năm vẫn thế.
- Vậy tại sao cậu quen uống cà phê đen?
- Sao cậu hỏi nhiều thế! - Nó gắt.
- Tại sao cậu quen uống cà phê đen? - Cậu vẫn bướng bỉnh.
- Chả sao cả. Tôi muốn mình tỉnh táo để đợi bố mẹ về. - Nó gục đầu xuống bàn, mắt hơi đỏ lên, nhưng nó không khóc. Nó đã quen với việc đó rồi, chẳng có gì đáng buồn cả.
***
Một ngày nắng nhạt của mùa đông lạnh...
Cậu đặt vào ngăn bàn của nó một đôi găng tay và một mẩu giấy nhỏ. Cậu vội vàng lỉnh ra ngoài khi thấy bóng nó tiến đến tòa nhà từ phía sân trường. Cậu biết, nó luôn đến sớm nhất lớp. Nó treo cặp ở một bên ngăn bàn, ngó vào trong và thấy một đôi găng tay ai đó đã để vào từ trước. Nó tò mò lôi ra, một mảnh giấy rơi tuột xuống chân, nó cúi xuống nhặt. Mở mảnh giấy, nó đọc.
"Này Bạc Hà Nhỏ, đừng có uống cà phê đen nữa nhé! Chả có gì ngon cả. Thay vì đó hãy uống chocolate nóng xem sao, có thể nó sẽ giúp tay cậu ấm lên đấy! Và cũng đừng đố kỵ với tôi vì tôi có thể làm điều mình thích nữa! Tham gia Câu lạc bộ Mỹ thuật của trường đi, vui lắm. Còn khi nào thấy nhớ guitar thì gọi tôi nhé, phòng tôi có một chiếc classic đấy, nhưng chẳng ai dùng cả nên tôi sẽ tặng cậu, dĩ nhiên là nếu cậu muốn. Thế nhé. Thích cậu nhiều.
Ký tên: Song Tử."
Nó mỉm cười thu mảnh giấy vào túi áo khoác. "Mình có biệt danh từ lúc nào thế!" Nhìn ra cửa lớp, nó thấy cậu đang nấp và cũng vẫy tay cười với nó. Nó nói vọng ra:
- Cảm ơn cậu!
Dường như nắng đã không còn nhạt nữa mà ấm lên chút ít, long lanh và trong veo như đôi mắt lấp lánh của nó.

Hôm nay, tôi và bạn, chúng ta ngồi đây chẳng để kể nhau nghe về chính mình như mọi khi nữa. Tôi không miên man nhảm nhí về cuộc đời mình hay những buồn vui ngớ ngẩn thường nhật với người đàn[…]
Truyện ngắn

Những con ngựa trong công viên
Đúng hơn là chúng tôi phải tiết kiệm. Chính xác. Đó không chỉ là vấn đề đối với những vợ chồng trẻ như chúng tôi, đang chăm sóc đứa con đầu lòng. Rất từ lâu, nó đã trở thành một vấn đề nan g[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống lấy đi của ta những thứ ta không ngờ, cho ta những điều ta không muốn. Những sẽ có một ngày chính vì thế những niềm hạnh phúc bất ngờ lại đến bên ta. Khi gả về nhà anh, chị mười s[…]
Truyện ngắn

Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng[…]
Truyện Blog
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn

Vợ chồng là hai đường thẳng song song, hai đường thẳng ấy cứ kéo dài vô tận và không bao giờ gặp nhau nhưng nếu thiếu một đường thì đường còn lại chỉ là một cái gì đó vô vị. Đố bà hai đ[…]
Truyện ngắn

Thiềm vẫn ngồi trong góc bếp ôm chặt lấy đứa con nhỏ, thằng bé đã nín khóc rồi nhưng giờ lại đến lượt chồng cô khóc, Siển khóc càng lúc càng to hơn. Thiềm thấy vừa thương vừa sợ chưa bao giờ[…]
Truyện ngắn