Ba tự hào về bốn công chúa của ba!
Bình chọn: 304
Bình chọn: 304
"Ba là trưởng họ, ba cũng như những người cha khác, cũng muốn có một đứa con trai để nối dõi lắm chứ, nhưng ba cũng không đặt nặng vấn đề đó, không có con trai cũng không sao vì ba có bốn cô công chúa còn tuyệt vời gấp mấy lần con trai của nhà người ta."
***
Lần đầu tiên ba ôm chị em tôi vào lòng và nói lên những tâm sự sâu kín đó. Ba tôi là người rất nội tâm, ba rất yêu mấy chị em nhưng không bao giờ ba thể hiện điều đó, ba luôn nghiêm khắc trong cách dậy dỗ chúng tôi, thậm chí nếu cần thiết ba có thể dùng đòn roi để dạy con cái. Ba luôn tập cho chị em tôi tính tự lập, phải biết yêu thương nhường nhịn nhau, sống phải có trách nhiệm, làm cái gì cũng phải đến nơi đến chốn...
Mấy chị em tôi rất yêu thương và kính trọng ba vì chúng tôi biết, sau mỗi lần chúng tôi làm sai điều gì đó, cả đêm ba không ngủ được, ba lo sợ con gái ba sẽ không ngoan, không nên người. Đôi lúc ba tâm sự với tôi như một người bạn, qua những lần trò chuyện đó, tôi lại hiểu thêm một vấn đề và tự điều chỉnh suy nghĩ, hành động của mình theo như lời ba dạy. Và giờ đây khi đã trưởng thành, nghiệm lại những lời ba dạy bảo, những phương pháp ba dạy chi em tôi làm tôi càng cảm thấy yêu ba nhiều hơn, khâm phục ba nhiều hơn và tự nhủ sau này khi tôi có gia đình tôi cũng sẽ dùng cách ba dạy chị em tôi em để dạy con mình.
Ba luôn nói với tôi: "Con là chị cả, con phải sống cho tốt, sống làm sao để còn làm gương cho các em học theo, con phải hiểu hơn ai hết tấm lòng ba mẹ, sự hi sinh của ba mẹ dành cho mấy chị em mà luôn cố gắng, luôn phấn đấu đừng để ba mẹ buồn lòng và thất vọng về con."
Ngày tôi thi rớt Đại Học, tôi buồn lắm, lúc đó tôi chỉ nghĩ được rằng vậy là ước mơ trở thành sinh viên đã không thành, tôi xấu hổ với bạn bè và hơn hết là tôi biết ba mẹ đang rất buồn về tôi, tôi sẽ không thể làm tấm gương tốt cho các em mình noi theo... nhưng nỗi buồn của tôi đâu thấm vào đâu so với nỗi buồn của ba mẹ, ba mẹ tôi sợ con đường phía trước của tôi là một màu đen u ám, rồi cuộc đời tôi sẽ gắn liền với mấy con trâu, mấy đồng ruộng, nhưng ba mẹ vẫn không một lời trách móc, không một lời ca thán, ba biết niềm mơ ước của tôi là được trở thành sinh viên, được học Đại Học, ba lặng lẽ tìm cách giúp ước mơ tôi trở thành sự thật, ba tìm hiểu những thông tin tuyển sinh, theo dõi báo đài, nhờ thầy cô tư vấn...
Tôi xin ba cho tôi đi học trung cấp rồi sẽ đi làm và tự học lên đại học nhưng ba nói: " Ba muốn con học Đại Học, dân lập cũng được miễn là Đại Học, nhà mình không khá giả như nhà người ta nhưng dù có bán đất bán nhà ba cũng sẽ lo cho con đến nơi đến chốn, ba mẹ không có tiền cho con nhưng ba mẹ có thể cho con một cái nghề, một tương lai không phải chân lấm tay bùn."
Nói là làm, ba bán miếng đất sát nhà một phần để kinh doanh, một phần đưa tôi vào Sài Gòn nhập học, vì theo ba Sài Gòn là một thành phố lớn, kinh tế phát triển, nhiều trường Đại Học nổi tiếng, học ở Sài Gòn tôi sẽ có nhiều cơ hội để học hỏi, tiếp thu và sau này ra trường sẽ dễ dàng tìm được một công việc tốt. Cũng vào thời điểm đó, gia đình tôi làm ăn gặp khá nhiều khó khăn, trong khi tiền bạc thì hạn hẹp mà còn phải nuôi tôi học Đại Học, hai đứa em tôi cũng gần học xong phổ thông.
Ba mẹ bàn tính với nhau, khó khăn lắm mới đưa ra quyết định là mẹ tôi sẽ đi xuất khẩu lao động, vì ba hay đau yếu nên ba ở nhà chăm sóc cho chúng tôi. Quãng thời gian đó có lẽ là quãng thời gian khó khăn nhất với gia đình tôi, không có mẹ ở nhà, mọi thứ đều bị đảo lộn, nhưng rồi ba cũng khéo léo đưa nó trở về đúng quỹ đạo. Lúc đó em út tôi mới được 4 tuổi, nhưng em rất ngoan và không bao giờ đòi mẹ, em chỉ hỏi khi nào mẹ về, mẹ nói khi con được 10 tuổi thì mẹ về, mấy năm qua em tôi không đòi làm sinh nhật, tôi lặng người khi nghe em nói :" Em chờ đủ 10 tuổi rồi mới làm sinh nhật vì lúc đó mẹ về, mẹ sẽ tổ chức sinh nhật cho em, giờ không có mẹ, tố chức không vui." Tôi thương em biết bao.
***
Ngày tôi nhận bằng Đại Học, tôi đạt loại khá, ba vui lắm, ba nói: "Con đưa tấm bằng về khoe cho mấy em và nói với mấy em là phải cố gắng học tốt để được như chị và phải hơn chị nữa nhé." Ba tôi là vậy, lấy bản thân mình để làm gương cho tôi và lấy tôi làm gương cho các em. Tôi ra trường và được nhận ngay vào công ty nước ngoài, công việc ổn định, tôi gặp nhiều thuận lợi và được công ty cho đi học Văn Bằng 2 để hỗ trợ tốt hơn cho công việc.
Em thứ hai – kế tôi, cũng học xong phổ thông, ba bắt đầu lên kế hoạch và tìm con đường tốt nhất cho em tôi đi, cũng vào dịp đó ở quê tôi có hội thảo đi du học ở Đài Loan, ba đi tham dự hội thảo về, trên tay cầm một xấp tờ rơi, hồ sơ và khuôn mặt ba rạng rỡ, ba gọi điện cho mẹ và nói lên kế hoạch mà ba hướng cho em tôi đi. Tôi và mẹ thì lo sợ vì không biết thực hư thế nào, đi du học ở Singapor, ở Nhật Bản... thậm chí ở Trung Quốc

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng kh[…]
Truyện ngắn
Chị tất tả ra chợ mua vài món đồ. Bà bán hàng thấy vậy hỏi một câu quen thuộc "Chú ấy hôm nay lại về hả?". Chị cười thẹn thùng, mặt ửng đỏ, hệt như gái mới về nhà chồng bị ai đó hỏi chuyện đ[…]
Truyện ngắn

Cuộc đời này rất ngắn. Bản thân luôn biết mình muốn gì, hiểu rõ những gì nhất. Bức tranh trong phòng triển lãm vẽ một hình tròn xanh bao quanh bởi hình chữ nhật đỏ. Rồi người xem tranh b[…]
Truyện ngắn

Ông lão bơm xe và thằng du côn
Gần tới nơi hắn ngã khuỵu, run run móc túi rồi nắm chặt lấy bàn tay ông lão đang bàng hoàng không biết chuyện gì vừa xảy ra. Chiều nào cũng vậy, mỗi lần đi thu tiền bảo kê từ chợ về nhà hắn[…]
Truyện ngắn
Tôi không biết giờ mình phải kết thúc như thế nào đây. Trong khi giờ này anh đang chuẩn bị cho lễ cưới của anh và chị ấy. Chỉ còn 2 tháng nữa thôi anh sẽ có một gia đình nhỏ của riêng anh và[…]
Tâm Sự

Hãy nghe bố nói đây con trai: Bố đang nói điều này với con trong lúc con đang ngủ, một bàn tay nhỏ xíu đặt trên má con và mớ tóc quăn đen dính nhớp nháp trên bờ trán đẫm mồ hôi. Bố lén vào p[…]
Truyện ngắn
Giờ đây, đã đến lúc anh đối mặt với những ngã rẽ trong đời anh, em biết đường anh đi nay đã không thể mang em theo cùng, em biết em không thể níu giữ anh lại cho riêng mình ... thì anh hãy c[…]
Tâm Sự

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không sợ ngã. Nó ngước mắt lên nhìn mảng sao trời sáng rực. "Không ngôi sao nào phải ở một mình!" Nó lẩm bẩm và […]
Truyện ngắn