Ánh sáng trong đêm
Bình chọn: 272
Bình chọn: 272
Tôi muốn kể một câu chuyện "có thật" mà chính tôi đã chứng kiến sau một đêm lang thang trên phố. Hi vọng, bất kỳ ai có thể hiểu được ý nghĩa của nó xin gửi tôi "chút đồng cảm" về cuộc sống, xã hội và tất cả những gì xung quanh chúng ta. Nếu bạn là người có lương tâm, hãy suy nghiệm về điều tôi nói, vì khi bạn gieo điều gì, chính bạn sẽ tự gặt lấy nó.
***
Đêm, đêm ở đây và đêm ở kia có gì khác nhau? Đêm là nhiệm mầu, là bức rèn phủ kín vầng dương sáng lóa. Từng dấu chân lê thê vụn bước về phía cuối chặn đường dài hun hút. Ai tuyệt vọng, ai thở than? Đêm, đêm là giấc ngủ chập chờn với giá lạnh, là thói quen dưới ánh đèn mịt mờ nơi góc phố, là chiếc băng ca "ghé đến muộn màng".
Đêm, đêm nghe tiếng oan nghiệt rên rỉ dưới đám "tre già" xào xạc... Từng mảnh đời gào thét lên con sóng dập vùi. "Đêm" lại nhởn nhơ, điên cuồng say men rượu. Đêm trót cười cợt, giọng trêu ngươi?
Đêm, đêm gục đầu dưới chiếu manh co mình vật vã. Đêm cũng là đêm cô bé không cha gùy mọt trong bế tắc...
Đêm nay, bỗng dưng Anne thấy lòng mình trống trải... liền chạy bắn ra thành phố Lustan điệu bộ gấp gáp, Có vẻ như cô ta không hề vướn víu cuộc hẹn nào trước đó. Có gì cô ấy lại vội vã? Đứng giữa trong tâm Lustan hùng vĩ, Anne ngước nhìn dãy nhà cao sòng sọc, những tòa cao ốc khổng lồ, sáng chói vô tình làm "nhòe mắt" cô ta trong chốc lát. Anne rảo vòng quanh vài làn đường lớn, hồn lặng thinh dần chìm vào vô thức. Bánh xe đổ bóng xuống mặt lề, cô ta chầm chậm bước xuống. Bên kia đường, cô bé "bán hoa" đương chờ đợi dòng người lao xao lướt qua từng hồi. Em chẳng chỉ khoảng chừng mười sáu. Chẳng hiểu sao em lại lún chân vào con đường dơ bẩn này? Anne băng qua... ngần ngượng mở lời thăm hỏi...
- Này cô bé trông em nhợt nhạt quá, Em "đi" nhiều vậy, thế đã ăn gì chưa?
- Chị mới ra nghề à? Xin lỗi, đoạn dường này là của tôi, chị làm ơn đi chỗ khác cho (cô bé mạnh miệng trả lời)
- Không đâu. em đừng hiểu lầm, chỉ là chị muốn... em cứ ra giá đi?
- À! Ra là vậy... 50$ nếu chơi thâu đêm, phải bao luôn địa điểm, được thì đi.
- OK em, ko thành vấn đề...
Cuộc thỏa thuận kết thúc ngắn gọn, Anne cầm lái đến khách sạn cao cấp Green Town. Có lẽ, từ khi bước chân vào nghề cho đến thời điểm này. Cô bé bán hoa vẫn chưa một lần chạm chân đến những nơi sang trọng dù chỉ đơn thuần là nhà nghỉ.
Bước vào sảnh, cô bé mới phát hiện, người vừa đi cùng với mình chính là giám đốc tòa nhà lộng lẫy này. Anne nắm tay em lên phòng, khóa chặt cửa... khẽ nói:
Chị nghĩ em nên đi tắm trước...
Cô bé bán hoa thích thú, lạ lẫm với mọi thứ trước mắt... em cỡi hết nội y mình tại đó chẳng chút ngần ngại, tận hưởng dòng nước ấm áp mà đã bao giờ dám mơ đến.
Chờ một hồi lâu, Anne thoáng thấy cô bé trần truồng bước ra, mình mẫy in hằng những dáu tay tím rịm. Em lại gần Anne, bắt đầu thể hiện "bản năng nghề nghiệp" của mình...
Anne hốt hoãn, bật tung cả người lên, cô ta bảo:
- Em không biết mình đang làm gì với một người đồng giới sao cô bé?
- Tại sao tôi cần phài biết? Biết hay không chẳng có gì quan trọng. Chị bỏ tiền bao tôi thì tôi làm vừa lòng chị. Hay chị chê tôi không đủ chuyên nghiệp ư? Từ chập tối đến giờ chì là người thứ ba rồi... nếu không thích kiểu đấy thì tôi có sẵn "đồ chơi" đảm bảo chị sẽ cực khoái đến tận sáng. (Cô bé bán hoa sợ khách không thỏa mãn, nên vô tình tăng áp lực lên Anne bằng "ngôn ngữ cơ thể"...)
- Khoan đã, chị sẽ trả đủ, thấm chí trả gấp ba lần với điều kiện em đừng làm thế... ngồi im đó, trò chuyện với chị được chứ? Chị không phải Les cô bé à (Anne dịu dàng đối đáp)
Thời gian lặng thầm trôi qua, cô bắt đầu kể lại chuỗi ngày quá khứ... Và có lẽ, hàng lệ đẫm trên môi Anne cũng vừa chạm đến tâm hồn cô bé. Cả hai dần đếm nỗi đau trong sự khắc khoải...
Trước đây Anne là một siêu mẫu nóng bỏng, một con đĩ cao cập Cô ta cập kè với rất nhiều đại gia khét tiếng từ thành phố Lustan với giá trên ba mươi ngàn đô một giờ đồng hộ Anne vội bán rẻ trinh tiết của mình chỉ vì tham vọng giàu có , danh lợi và cả sự ham muốn xác dục... Thậm chí, nhiều đêm Anne say tít trong sự thắc loan. Thế giới kẻ đồng tinh...
Đối với Anne, tiền là giải pháp hiệu quả nhật Có tiền, cô có thể nắm được mọi thứ trong tay... kể cả căn bệnh hiểm nghèo mà cô đang đối diên. Anne mang căn bệnh thế kỷ trả thù bọn đằng ông thèm khát sắc đep. Cuối cùng, lòng thù hận cũng không thể giúp cô thoát khỏi cái chệt Anne đã chết trong đói khát, cô đơn và "nuối tiếc" Chính quyết định sai lầm và một phút "bồng bột" đã mang cô vào cõi âm ti vĩnh viên...
Anne mỉm cười, nhìn cô bé... ánh mắt đầy sự đồng cảm, xót thương... em có cha mẹ chứ?
Cô bé nức nở trả lời, cha em bị HIV vì ông sa vào loại người như em và chị... Ông ta đã chết rát thê thảm... mẹ em tuổi cao, sức yếu... chẳng cách nào chăm lo cho bọn em... nên em buộc nghĩ học, bươn chải chốn thành thị sinh n

Vì vậy, đừng tiết kiệm những cú điện thoại, hay những like, những comment. Còn nhớ hồi đi học, có đứa bạn chỉ vì bạn thân của nó quyết định chuyển sang trường khác mà trầm hẳn. Cô bạn ki[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có 3 cái cây mọc gần nhau trong rừng. Chúng thường nói rì rào với nhau về ước mơ và những hy vọng của mình. cây thứ nhất bảo : Tớ muốn được trở thành một hộp gỗ quý, được đựng tr[…]
Truyện ngắn

Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé? Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con bé khoảng mười tuổi, đang co ro vì lạnh, tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác cũ, mắt nhìn Thanh chờ đợi.[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con. Cuộc sống thật đáng mơ ước! Cô một thiếu nữ mới ra trường, xinh đẹp và đầy thu hút. Cô xin học việc tại ch[…]
Truyện ngắn

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. Trong cái vùng này ai mà không biết nhà ông Tèn Lua là giàu nhất, nhà ông không nhiều ngô thóc nhưng tiền kiếm ra một tháng đủ[…]
Truyện ngắn

"Nhìn con xem, con luôn tươi cười, mẹ đừng lo nhé..." Khi cô ấy khóc. Người phụ nữ mạnh mẽ ấy đã bao lần lén lau nước mắt trong những ngày cuộc đời nổi gió? Tôi không nhớ. Tôi chẳng thể đếm[…]
Truyện ngắn
Tôi vẫn đến những nơi tôi và anh từng cùng nhau tới. Những kỉ niệm của tôi và anh làm sao tôi có thể quên được? Ngày hôm nay...26/07/2013... Đã lâu rồi tôi không còn giữ thói quen viết lác[…]
Tâm Sự