
Ăn sáng trong vườn
Bình chọn: 179
Bình chọn: 179
Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó, mà ở việc chúng ta gọi cái gì là hạnh phúc.
***
Ở khu chung cư tôi sống, cứ 10 hộ chia nhau một dãy ban công rộn chừng 2 mét nhìn xuống sân.
Vườn luôn là một giấc mơ xa xỉ với những công dân của cái thành phố hơn 7 triệu dân này. Cho nên sáng đó khi nghe thấy bọn trẻ con nhà bên cạnh ríu rít "ăn sáng trong vườn hả ba?", tôi cứ tự hỏi không hiểu vườn đâu để mà ăn sáng.
Sát cạnh nhà tôi là một gia đình mới chuyển về. Họ có hai đứa con, đứa con gái lớn khoảng 5 tuổi, thằng con trai nhỏ chừng 3 tuổi. Cứ nhìn kệ giày trước nhà thì có thể đoán được thành phần cơ bản của gia đình này. Một nửa kệ là các thể loại giày nữ màu hồng đủ kiểu dáng, công chúa bà tiên búp bê barbie... Nửa kệ còn lại là giày con trai xanh lá cây và xanh da trời với siêu nhân, Ben 10... Giày bố mẹ chắc đắt hơn nên để trong nhà, chỉ chừa vài ba đôi xỏ ngón đi lẹp kẹp trong chung cư cho tiện. Tôi chưa quen thân với họ, chỉ thỉnh thoảng gật đầu chào khi vô tình gặp ở dãy hành lang.
Có một điều làm tôi rất thích ở gia đình này, đó là khoảng ban công trước nhà họ trồng rất nhiều cây. Nhìn nhà họ, rồi nhìn qua bên khoảng ban công nhà tôi mà thấy tội nghiệp. Bên thì nào trúc nào dương xỉ lại có cả ớt và mấy loại rau thơm, bên thì chỉ có một chậu sống đời đơn sơ suốt ngày quặt quẹo vì thiếu nước. Thằng bé nhà đó nói luôn miệng. Đó là âm thanh hay đánh thức tôi dậy vào sáng sớm. Nó chào tất cả những người nó gặp trên hành lang, giọng nói líu lo nghe vừa bực mà vừa dễ thương lạ lùng.
Tôi hé rèm dòm ra, thấy ông bố đang kê một bộ bàn ghế nhựa nhỏ xíu ra khoảng ban công. Hai đứa nhỏ tay bưng một dĩa nhựa đựng món gì đó, rất háo hức xung quanh. Rồi chúng yên vị trên những chiếc ghế nhỏ xíu, vừa ăn vừa nói với nhau những câu chuyện to nhỏ rất ý nghĩa với tụi trẻ nít. Rình cho ông bố quay vào nhà, tôi mở cửa bước ra chào hai đứa. Chúng ngừng ăn ngũ cốc trộn sữa trong đĩa, vui vẻ chào tôi. Tôi hỏi làm gì đây, hai đứa đều trả lời rất tự hào: chúng cháu ăn sáng trong vườn.
Ông bố đi ra, tay cầm hai ly cam vắt, mỉm cười với tôi, lịch sự xin lỗi là bộ bàn ghế hơi lấn qua nhà tôi một chút. Tôi nói không sao, lòng chỉ nghĩ đến chuyện đi vô nhà ngay lập tức, bới một tô cơm nguội ra ngồi ở bậc thềm, tham gia vào "đại tiệc điểm tâm trong vườn"với hai đứa nhỏ hàng xóm.
Chúng ta luôn cảm thấy tiếc khi cuộc sống của mình không có điều này, điều kia, mà quên dốc sức cố gắng biến chúng thành hiện thực, và học cách chấp nhận nếu chẳng may hiện thực không như mong đợi. Tôi cảm động cái cách người cha nọ dạy cho con cái của anh biết yêu và cảm thấy thoải mái với "khu vườn" chúng có, dù sau này chúng lớn lên, có lẽ sẽ nghĩ rất khác về một khu vườn.
Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó, mà ở việc chúng ta gọi cái gì là hạnh phúc.
Nguyễn Thiên Ngân
Băng qua một cánh đồng, để biết những ước mơ và hiện thực nó hay như một cánh chim trời, để biết khi nào mỏi mệt mà quay lại. 1. Cả làng chúng tôi sống trên một cánh đồng. Một cách đồng rộn[…]
Truyện ngắn
Hai mươi bảy tuổi, Kim chợt nhận ra: nho hãy còn xanh lắm .... Kim ngồi bật dậy ngay khi chuông đồng hồ réo tiếng đầu tiên. Cô nhìn ra cửa sổ, ngoài kia trời hãy còn tối sẫm. Kim bước xuống[…]
Truyện ngắn
Tình yêu hai chữ tình yêu đối với người khác vẫn còn mơ hồ lắm, ảo mộng lắm, nhưng với cô nó hiện hữu ngay đây, nơi tình yêu nảy nở, nơi tình yêu thăng hoa, đơm hoa kết trái, rồi đau đớn m[…]
Truyện ngắn
Có lẽ nó cũng cần trở về tổ ấm thực sự của mình, cái tổ ấm mà ở tuổi mười tám nó vẫn khao khát bay đi. Nửa tháng trước Tết dương lịch, trời vẫn rất lạnh. Cái lạnh của những cơn gió mùa miề[…]
Truyện ngắn
Mẹ là cô dâu năm 28 tuổi. Những năm vừa thống nhất đất nước mạng người quý lắm. Mẹ về làm dâu chưa tròn ba tháng, bố lĩnh án tù 5 năm sau một lần không làm chủ tốc độ, gây ra cái chết của ng[…]
Truyện ngắn
Anh không biết việc em rời xa anh là đúng hay sai, nhưng anh biết anh đã sai khi chỉ biết yêu em mà không biết tính toán, lo toan cho tương lai của hai đứa. Anh xin lỗi vì đã không thể mang[…]
Tâm Sự
Vì anh không giữ hay em buông tay
Anh biết, em vẫn muốn anh níu tay em lần nữa. Anh biết em vẫn hi vọng anh sẽ xin lỗi em. Anh còn nhớ rõ, hôm ấy là một ngày mưa cuối tháng 6. Anh đã gần như chết lặng khi em nói hai từ chia[…]
Tâm Sự
Chắc có lẽ điều đau lòng nhất đối với em không phải là khi anh quay đi mà là khi anhhôncôấy. Em cảm giác thứ ngọt ngào em lôi từ trong tiểu thuyết ra để tôn sùng nay lại trở thành vệt dài nh[…]
Truyện Blog