Ấm đỏ
Bình chọn: 409
Bình chọn: 409
***
Cô thức dậy khi trời còn tối. Vì sự im lặng đột ngột của chiếc máy điều hoà căn hộ bên cạnh. Ngồi bên mé giường đầu óc cô treo bung biêng. Cô vừa trải qua một giấc mơ. Không, cơn ác mộng thì đúng hơn. Cô thấy mình đi lạc giữa ngọn núi tuyết. Người đồng hành thất lạc. Rồi sợi dây đứt tung, thân thể cô va đập vào vách đá...Cảm giác đau nhói vẫn còn nguyên vẹn cả khi cô đã thức dậy. Ở cột sống và mé sườn. Ở vai. Và ở cánh tay nữa.
Sự thực, nó chỉ là dấu vết của các giờ học miệt mài, những lúc phụ vẽ bài cho đàn anh, và vô số buổi làm thêm khuya khoắt ở văn phòng tư vấn kiến trúc.
Linh qua Mỹ hai tháng rồi. Cậu ấy đã vào trường ổn thoả. Thỉnh thoảng, họ online và chia sẻ các câu chuyện. Nhưng thường thì cả hai cùng im lặng. Cần phải nói gì? Cần phải cất đầy vào trong khung cửa sổ chữ nhật những cảm giác gì? Tuy nhiên, đó là nỗi phân vân dè dặt của ban ngày. Còn lúc bình minh thì khác. Cô ngồi dậy, đun một ấm nước rồi mở laptop, viết nhanh cho Linh lá thư, nói về sự cô độc. Về những buổi tối lạnh, nhìn chiếc ấm đỏ như một đốm lửa trong căn hộ nhỏ. Kết thúc cái email hơi dài, cô gõ: "Tớ biết cậu không thể bay về. Nhưng thú thật là tớ mong được ở bên cạnh cậu. Dù chỉ một ngày thôi!".
Thư được gửi đi. Cô tắt máy, rúc vào giường, kéo chăn trùm đầu và khóc. Gió luồn qua các ô thông gió. Âm vang một bản nhạc vẳng đến từ chiếc radio nào đó căn hộ dưới nhà. Bất chợt, vang lên tiếng hú chói tai. Nước trong ấm đỏ vừa sôi. Cô lật chăn, băng qua sàn lạnh, vặn nhỏ lửa và pha cà phê sữa. Ngày làm việc mới lại bắt đầu.
Cuối tuần, cô về nhà sớm hơn nửa tiếng. Căn hộ cô thuê ở một mình vừa hỏng bóng đèn, cần thay. Cô tìm chìa khoá. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai cô. Đôi mắt nâu với ánh nhìn thẳm sâu mỉm cười: "Mình lao đi mua vé để bay, ngay khi nhận e-mail".
Linh nướng bánh một mì kiểu châu Phi và đun một ấm đầy nước pha chocolat nóng. Đứng trên ghế cao, cô loay hoay thay bóng điện phòng ngủ. Ngửa cổ hơi lâu, vài lúc cô muốn ngã. Chợt một vòng tay ôm quanh đôi chân gầy nhom, giúp cô thăng bằng. Rồi một nụ hôm mềm ấm phía sau đầu gối...Ban mai xanh thẳm cuối thu. Yên tĩnh tuyệt đối. Cô mở mắt. Cậu ấy vẫn vẹn nguyên bên cạnh. Không phải mơ. Linh cựa mình, mỉm cười. Cả hai run nhè nhẹ. Làn da trần chạm vào nhau ấm áp. Cái mũi hếch và mái tóc ngắn cọ vào cổ buồn buồn. Hơi thở ngọt ngào. Cô vòng tay ôm cổ cậu ấy, thì thầm: "Chiều tối nay cậu lại bay qua đó cho kịp tuần học, đúng không?". "Tớ chỉ thu xếp được thế thôi. Không giả vờ đâu...". "Ừ, cậu làm tớ khóc đấy. Vì một ngày lạ lùng nhất tớ từng có trong đời..."

Trời ơi! Sao dám đưa xe cho thằng đó dẫn, nó bị khùng đó! Buổi sáng đầu mùa hạ rả rích những ngày mưa, con đường quê lầy lội vì cơn mưa lớn vừa tạnh, trời hưng hửng nắng. Nó cùng chị chạy […]
Truyện ngắn
Từ hồi bé, tôi đã thấy người ta gọi bác là "ông Tính hâm" và gọi các con bác là "con nhà Tính hâm". Cứ mỗi khi thấy bác vác cày, kéo trâu ra đồng hoặc gánh cỏ đi ngang qua là người ta lại nh[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Trên phố, một bà cụ đi chân đất đang nặng nhọc lê từng bước trên tuyết, đến trạm chờ xe buýt . Một cô gái đang chờ xe, cô nhìn bà cụ từ đầu tới chân, lại nhìn từ chân lên đầu, và im lặng. M[…]
Truyện ngắn

Kiếp sau vẫn nguyện làm chồng em
Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý […]
Truyện ngắn
Cháy hết mình cho những đam mê
20 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời thấy đoạn đường phía trước trước còn lắm gian nan khó nhọc. Bao chuyện phải lo bao mục đích vẫn chưa đạt được khiến tôi mang nhiều áp lực và mệt mỏi. D[…]
Tâm Sự

Bài chia sẻ rất hay của Chủ tịch của Trường Việt Mỹ. Đặc biệt hữu ích cho các bạn trẻ bắt đầu vào đời. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những […]
Truyện ngắn

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia. Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Đ[…]
Truyện Blog

Không biết kiếp trước bố có làm điều gì sai không mà giờ để con yêu của bố phải khổ hết cái này đến cái khác? Bố biết bố có lỗi với con nhiều lắm, nhưng rồi sau này khi lớn lên, khi con trư[…]
Truyện ngắn