Ấm đỏ
Bình chọn: 391
Bình chọn: 391
***
Cô thức dậy khi trời còn tối. Vì sự im lặng đột ngột của chiếc máy điều hoà căn hộ bên cạnh. Ngồi bên mé giường đầu óc cô treo bung biêng. Cô vừa trải qua một giấc mơ. Không, cơn ác mộng thì đúng hơn. Cô thấy mình đi lạc giữa ngọn núi tuyết. Người đồng hành thất lạc. Rồi sợi dây đứt tung, thân thể cô va đập vào vách đá...Cảm giác đau nhói vẫn còn nguyên vẹn cả khi cô đã thức dậy. Ở cột sống và mé sườn. Ở vai. Và ở cánh tay nữa.
Sự thực, nó chỉ là dấu vết của các giờ học miệt mài, những lúc phụ vẽ bài cho đàn anh, và vô số buổi làm thêm khuya khoắt ở văn phòng tư vấn kiến trúc.
Linh qua Mỹ hai tháng rồi. Cậu ấy đã vào trường ổn thoả. Thỉnh thoảng, họ online và chia sẻ các câu chuyện. Nhưng thường thì cả hai cùng im lặng. Cần phải nói gì? Cần phải cất đầy vào trong khung cửa sổ chữ nhật những cảm giác gì? Tuy nhiên, đó là nỗi phân vân dè dặt của ban ngày. Còn lúc bình minh thì khác. Cô ngồi dậy, đun một ấm nước rồi mở laptop, viết nhanh cho Linh lá thư, nói về sự cô độc. Về những buổi tối lạnh, nhìn chiếc ấm đỏ như một đốm lửa trong căn hộ nhỏ. Kết thúc cái email hơi dài, cô gõ: "Tớ biết cậu không thể bay về. Nhưng thú thật là tớ mong được ở bên cạnh cậu. Dù chỉ một ngày thôi!".
Thư được gửi đi. Cô tắt máy, rúc vào giường, kéo chăn trùm đầu và khóc. Gió luồn qua các ô thông gió. Âm vang một bản nhạc vẳng đến từ chiếc radio nào đó căn hộ dưới nhà. Bất chợt, vang lên tiếng hú chói tai. Nước trong ấm đỏ vừa sôi. Cô lật chăn, băng qua sàn lạnh, vặn nhỏ lửa và pha cà phê sữa. Ngày làm việc mới lại bắt đầu.
Cuối tuần, cô về nhà sớm hơn nửa tiếng. Căn hộ cô thuê ở một mình vừa hỏng bóng đèn, cần thay. Cô tìm chìa khoá. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai cô. Đôi mắt nâu với ánh nhìn thẳm sâu mỉm cười: "Mình lao đi mua vé để bay, ngay khi nhận e-mail".
Linh nướng bánh một mì kiểu châu Phi và đun một ấm đầy nước pha chocolat nóng. Đứng trên ghế cao, cô loay hoay thay bóng điện phòng ngủ. Ngửa cổ hơi lâu, vài lúc cô muốn ngã. Chợt một vòng tay ôm quanh đôi chân gầy nhom, giúp cô thăng bằng. Rồi một nụ hôm mềm ấm phía sau đầu gối...Ban mai xanh thẳm cuối thu. Yên tĩnh tuyệt đối. Cô mở mắt. Cậu ấy vẫn vẹn nguyên bên cạnh. Không phải mơ. Linh cựa mình, mỉm cười. Cả hai run nhè nhẹ. Làn da trần chạm vào nhau ấm áp. Cái mũi hếch và mái tóc ngắn cọ vào cổ buồn buồn. Hơi thở ngọt ngào. Cô vòng tay ôm cổ cậu ấy, thì thầm: "Chiều tối nay cậu lại bay qua đó cho kịp tuần học, đúng không?". "Tớ chỉ thu xếp được thế thôi. Không giả vờ đâu...". "Ừ, cậu làm tớ khóc đấy. Vì một ngày lạ lùng nhất tớ từng có trong đời..."

Tôi không buồn khi lỡ quên "người" hay bị "người" lãng quên. Tôi chỉ sợ những nỗi nhớ quay quắt dai dẳng, về một người không thể ngoảnh mặt quay lưng, nhưng mãi cũng không thể là của nhau. […]
Truyện ngắn

Chuyện Phạm Lãi không cứu được con
Phạm Lãi, tên tự là Thiếu Bá, là một tướng tài của nước Việt ở Trung Hoa thời Xuân Thu Chiến Quốc. Theo Sử ký, con thứ Phạm Lãi phạm tội giết người, bị giam ở nước Sở. Phạm Lãi quen tướng q[…]
Truyện ngắn

Bà mẹ quê, ngày tháng không ao ước gì
Mẹ mình, dù có quê kiểu làng thôn hay thị trấn, dù có quê xìtin này hay quê xìtin kia, thì đó là cái quê luôn đáng được thứ tha và kính trọng. Hôm rồi tôi đi chợ Dalat, thấy có hai bà mẹ[…]
Truyện ngắn
Thanh xuân thật đẹp vì có tình yêu và thật đáng trân trọng vì có tình bạn... Gửi chàng trai "của tôi"... Tên: Ông và Tôi Sinh ngày X tháng Y năm Z ... Hợp đồng giữa bên A và bên B, hai ng[…]
Truyện ngắn
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn

Cầu vồng trong dêm - Mikhail Samarsky
Nếu chỉ đọc sách, có lẽ không ai tin đó là tác phẩm được viết bởi một cậu bé 13 tuổi. Bởi những câu chuyện, những tình tiết, ngôn ngữ được thể hiện trong tác phẩm không khác gì của một người[…]
Sách Hay

Hân à, tại sao em lại... chép một bài hát vào trong bảng tự thuật của mình vậy? 1. Nếu để tả về bản thân mình, nó sẽ nói rất ngắn gọn và tẻ nhạt rằng: "Ngoài những thứ nổi bật ra thì chẳng […]
Truyện ngắn
Tôi muốn đi đâu đó thật xa khỏi thế giới hiện tại, không phải để chạy trốn mà muốn biết cuộc đời có đúng do số mệnh sắp đặt không? Để trả lời câu hỏi đó tôi nên đi hay ngồi đây chìm trong b[…]
Tâm Sự