Yêu xa, rất cần một tin nhắn …
Bình chọn: 256
Bình chọn: 256
Chờ một tin nhắn để biết người kia còn quan tâm mình không? Chờ một tin nhắn để thôi suy nghĩ rằng anh có thật lòng, sao em lại phải chờ như thế. Tại sao lại không thể chủ động, tại sao như thế, tại sao không thể...
***
Thả hồn vào mây theo cơn gió xin hãy cuốn tôi đi thật xa, hãy để nụ cười che dòng nước mắt của tôi trôi đi đừng rơi mà, hãy giúp tôi quên đi thói quen cứ cầm điền thoại rồi hy vọng. Một tin nhắn của chỉ một người mà hằng ngày tôi chờ mong. Có lẽ tôi ngốc ừ thì tôi đây... Tôi đây đâu phủ nhận. Khi yêu mà ai lại chẳng như vậy, điều đó đau ngàn lần.
Mọi người được gần bên người mình yêu nhưng tôi lại xa về khoảng cách, khoảng cách nơi ở khoảng cách tình cảm liệu rằng trái tim có trong sạch. Yêu xa là thế, phải biết hy sinh, phải biết cố gắng tạo niềm tin, phải biết kiềm nén cảm xúc vào trong và coi nó là vô hình. Không được suynghĩ gì lung tung mất điniềm tin về tình cảm. Và hãy cố gắng vướt qua tất cả cái quan trọng là thời gian. Nhưng mà khó lắm...
Mấy ai yêu xa là thành công? Nhiều người hy sinh hết tất cả chỉ muốn người kia yêu thật lòng. Cái gì cũng vậy cái gì cũng thế đều có giới hạn về thời gian. Yêu nhau mà không gặp nhau ừ thì từ từ dần nó cũng chán.
Hồi trước cứ mỗi buổi sáng anh nhắn tin nói lời yêu. Nhưng thời gian này nó không còn nữa em đây cũng nhớ nó rất nhiều. Hết yêu rồi lại giận, hết giận rồi lại yêu. Hết nước mắt rồi đến nụ cười đó cứ thay nhau mỗi ngày một nhiều. Em biết anh còn phải học, và nhiều chuyện anh còn phải làm. Nhưng em chỉ cần một tin nhắn thôi "chúc em luôn vui" vào mỗi buổi sáng.
Người ta nói đúng rằng em không xinh.. nên tình cảm nó ngắn hạn. Em đây cũng biết mà lượng sức mình nhưng cái em tin là thời gian. Người ta yêu gần thì ngồi cạnh nhau nói chuyện hết mọi thứ. Còn em và anh đâu được như thế nhưng chỉ cần nhắn tin thôi là đủ. Hạnh phúc là thấy anh cười qua từng tin nhắn cũng làm em vui.
Nhưng đôi khi nhìn thấy người ta đi trong tay em lại thấy tủi. Vì anh không ở cạnh bên, anh có biết điều em đang muốn? Là được ôm anh ở từ đằng sau đó chỉ thế thôi cũng không được. Em thì buồn còn anh thì chán, tình cảm này nó dần nhạt.
Em chỉ nói thế thôi... Nhưng anh vẫn là người em yêu nhất. Chờ một tin nhắn để biết người kia... Còn quan tâm mình không? Chờ một tin nhắn để thôi suy nghĩ rằng anh có thật lòng? Sao em lại phải chờ như thế, tại sao lại không thể chủ động? Tại sao như thế? Tại sao không thể?
Anh ơi!! Em đau ở trong lòng. Vì là con gái ở trong tình yêu luôn muốn được chiều. Em chỉ nói thế thôi không nói nhiều, em mong rằng anh hiểu. Bởi vì bây giờ em biết "chịu đựng" là điều em phải học.

Đàn ông không có xe cũng như đàn ông không có chim. Xe ở đây không nhất thiết là xe ô tô mà xe ở đây là xe gì cũng được, miễn là có thể cưỡi lên xe, xe có bánh xe và bánh xe có thể quay được[…]
Truyện Blog

Đời thiếu gì những lần chờ đợi
Đời này có những chuyện đau đớn đến có lúc tưởng mình không thể nào chống cự được. Nghỉ việc. Phải xa rời một tình yêu. Thôi trọng một người bạn... Nếu tất cả những mất mát gãy đổ đó sờ thấy[…]
Truyện Blog

Ngày xưa có người hỏi Aristotle "Tại sao có nhiều người đàn bà đẹp lại lấy đàn ông chẳng ra gì?". Nhà hiền triết trả lời "Bởi vì đàn ông thông minh chẳng dại gì lại lấy đàn bà đẹp". Một câu […]
Truyện Blog
Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộ[…]
Truyện Blog

Người thứ ba và 365 nỗi nhớ chưa đặt tên
Họ không muốn làm người thứ ba. Nhưng rồi tình yêu đúng là thứ không có mắt. Họ vô tình trờ thành người thứ ba. Tinh yêu chỉ chết đi khi giữa nó, có người thứ ba xen vào. Hoặc nếu không có […]
Truyện Blog

Nàng chọn mặc bộ đồ lót và váy ngủ mà chàng thích nhất, nàng trang điểm và sức nước hoa...rồi nàng ngồi vào bàn chờ đợi. Trời tối mà vẫn không thấy xe chàng về. Ở cơ quan nàng là cô gái xin[…]
Truyện ngắn

Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi quay sang Hữu trổ một tràng dài cơn giận dữ mà nó cố nén lại từ đầu tiết đến giờ: Trời ơi là trời! Thầy gì mà[…]
Truyện ngắn

Đồng tiền tiêu đi theo cách ra sao, nó không chỉ phản ánh túi tiền của ta nhiều hay ít, nó còn phản ánh nhận thức của ta với cuộc sống. Đầu năm học, mẹ tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy xe qua t[…]
Truyện Blog

Tôi nhìn David và lường trước một thất bại nghề nghiệp. Làm sao tôi giúp được cậu bé? Có những bi kịch của con người mà môn tâm lí học không có đủ câu trả lời, và cũng không có đủ từ ngữ để […]
Truyện ngắn