Vì sao anh không yêu em nữa?
Bình chọn: 182
Bình chọn: 182
Cô tự nhốt mình trong phòng, kiểm điểm lại bản thân, thời gian qua vì bận rộn chăm sóc con gái, cô rõ ràng đã lơ là chồng. Trước đây, khi hai người chưa có con, mỗi buổi chiều cô thường đứng bên cửa sổ trong phòng ngủ đợi anh tan ca. Cô thuộc nằm lòng tiếng còi xe của chồng, cách anh tắt máy và về số, tiếng vang của chìa khóa khi rút khỏi ổ, bước chân anh lạo xạo đạp lên mảnh sân vuông vắn dưới nhà. Cô mỉm cười nhưng không lên tiếng, khe khẽ vẫy tay về phía anh. Thi thoảng cảm nhận được ánh mắt của cô, anh sẽ ngước lên nhìn, huýt sáo trêu đùa cô, và cô cứ thế để mặc chân trần chạy hai bước một xuống những bậc cầu thang, mở cửa, sà vào lòng anh như con chim bé nhỏ. Nhưng giờ, mỗi buổi chiều, cô luôn bận bịu với con, hết xoay xở cho con ăn lại quay ra chuẩn bị bữa tối, có những hôm anh về nhà từ lâu mà cô không hay biết. Vậy là, cô cố gắng sắp xếp thời gian hợp lý hơn để có thể ở bên chồng nhiều thêm mỗi ngày. Vào buổi chiều muộn, cô thường bế con đứng bên cửa sổ, vừa dỗ dành con ăn, vừa mỏi mắt đợi chồng. Con bé nằm trong lòng mẹ bập bẹ nói: "Tăng (trăng)", "Ba ba". Ban đầu, anh rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi của cô nên cắt giảm bớt những "cuộc tiếp khách đột ngột" để về nhà sớm hơn. Anh sẽ ôm cả hai mẹ con vào lòng, hôn mỗi người một bên má. Nhưng dần dà sự chờ đợi của cô cũng không thể níu giữ được bước chân anh, có những ngày con gái đã ngủ say trên tay cô mà anh vẫn chưa trở về.
Cô lại điên cuồng nghĩ mình vẫn sai ở đâu đó, cô thường ngồi thừ trước gương, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt ủ rũ, mái tóc rối bù vương mùi sữa trẻ nhỏ. Có những ngày, cô khỏa thân soi mình trong gương, lần rờ lên những vết rạn da nứt nẻ quanh vòng bụng như những rễ cây lâu năm và bật khóc. Thế là cô gửi con cho bà ngoại, mỗi ngày dành ra hai tiếng đồng hồ vào buổi chiểu để đến trung tâm thể hình, chịu đựng những bài tập uốn dẻo khiến chân tay đau nhức như bị cắt lìa khỏi cơ thể. Cô đặt may rất nhiều trang phục tươi trẻ, những bộ đồ ngủ trong suốt và mỏng dính lúc nào cũng làm cô thấy ớn lạnh và sợ hãi. Cô vĩnh viễn không bao giờ quên được cái nhìn sâu hun hút của chồng mình khi cô cởi bỏ chiếc áo choàng tắm khỏi người, nó khiến cô nổi da gà. Cô có cảm giác mình như loài côn trùng yếu đuối vừa mới lột xác, run rẩy chui ra khỏi kén. Nhưng rồi, theo thời gian, ánh mắt chồng cô cũng nhạt dần, cô không còn thấy bóng mình lóng lánh và rực rỡ như những tàn lửa trong đó nữa.
Cô lại ngồi trước gương và tự hỏi: "Lẽ nào mình vẫn chưa đủ tốt?". Cô viết tất cả những tật xấu của mình ra một tờ giấy, dùng bút bi đánh dấu nhoe nhoét lên những điều cần thay đổi. Cô thấy mình quản lý chồng quá chặt, cho nên cô bỏ dần thói quen dặn dò anh vào mỗi buổi sáng: "Anh nhớ để áo mưa ở trong cốp nhé? Xe đã đổ đầy xăng chưa?", thậm chí có những đêm anh vắng nhà, cô cũng không điên cuồng gọi điện tra hỏi nữa. Cô thường nắm chặt chiếc di động trong lòng bàn tay dấp dính hơi sương. Cô không ngừng tìm kiếm lý do biện minh cho chồng, hoặc là để tự thôi miên chính mình.
Trước đây, cô không quan tâm mẹ chồng có thích mình hay không, vì anh luôn che chở cho cô, nhưng giờ cô ăn nói nhún nhường hơn, cô làm mọi việc chiều theo ý bà, hy vọng mẹ chồng trước mặt anh sẽ nói tốt cho cô một vài câu. Ngày xưa cô là người bướng bỉnh, không bao giờ chịu cúi đầu trước chồng nếu lỗi sai không thuộc về mình, nhưng giờ đây đứng trước những đòi hỏi vô lý của anh, cô luôn chỉ biết nín lặng.
Cô làm tất cả chỉ để anh không rời xa cô. Nhưng cô không biết rằng, cô càng cố gắng chịu đựng, anh ta càng làm tới. Cô thay đổi bản thân theo ý chồng muốn, cô thuận theo mọi yêu cầu lớn nhỏ của anh ta, điều đó chỉ khiến chồng cô tin rằng anh ta có quyền làm tổn thương cô, vì nếu không cô đã chẳng im lặng. Cuối cùng, điều cô nhận được từ chồng vẫn chỉ là ba chữ: "Chia tay đi!". Cô đau đớn hỏi:
- Vì sao?
Chồng cô thờ ơ nói:
- Anh không còn yêu em nữa!
Cô lại hỏi:
- Vì sao?
"Không còn yêu em nữa" chính là lý do, nhưng hình như phụ nữ không dễ dàng chấp nhận nguyên nhân vô lý này, nên nhất quyết phải hỏi đi hỏi lại để nhận được một đáp án rõ ràng hơn. Cho nên anh ta liền liệt kê một danh sách: vì em không còn xinh đẹp nữa, em không hiểu chuyện, gia cảnh chúng ta không phù hợp,... Người chủ động nói lời chia tay trước luôn - không bao giờ nhận lỗi sai về mình, hai người chia tay chắc chắn lỗi phần lớn do người ở lại. Người ta có thể lấy một người mình không yêu, nhưng không thể bỏ một người mình đang thương. Trước đây anh ta yêu em nên vẻ đẹp khiếm khuyết của em, sự bướng bỉnh của em, gia cảnh khốn khó của em,...tất cả đều không - thành - vấn - đề. Sau này, anh ta không yêu em nữa nên mọi

Có bao giờ bạn nghĩ rằng bản thân sẽ yêu lại người yêu cũ, có bao giờ trong phút giây nào đó buồn chán của cuộc sống bạn bất chợt nghĩ rằng bạn sẽ yêu lại người mà đã từng làm bạn tổn thương[…]
Truyện Blog

Chúng ta thường nói yêu một người là phải yêu ưu điểm và chấp nhận khuyết điểm của người ấy. Hai chữ "chấp nhận" nghe thật là hết cách. Nhưng chỉ "chấp nhận" thôi chưa đủ, chúng ta còn phải[…]
Truyện Blog

Bạn không bao giờ là một người đáng thương, người bỏ đi mới là kẻ phải nuối tiếc. Cũng đừng vì thế mà "dè chừng" với tình yêu. Khi chàng trai của mình đến, hãy cứ lại yêu, trọn vẹn như lần đ[…]
Truyện Blog

... đừng buông bắt những chân mây cuối trời. Tuần rồi tôi mới xem một bộ phim mà thích quá đi mất, đó là phim To Rome With Love của Woody Allen. Phim dạng travelouge của Woody Allen thì khỏ[…]
Truyện Blog

Thời gian không trở lại - Phần 2
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lạ[…]
Truyện Blog

Nhiều người trẻ kêu rằng, càng ngày càng chán Tết, Tết gì mà nhạt thế, thậm chí chán hơn ngày thường. Tôi thì nghĩ rằng, các bạn chán Tết bởi các bạn đang tự đánh mất Tết. Bài viết này tôi […]
Truyện Blog
Và rồi tao quên được mày nhưng không còn thân với mày được nữa, giống như 2 người xa lạ. Tao và mày từng quen nhau năm lớp 6, sau đó tao với mày chia tay. Tao vẫn còn quyến luyến cái tình y[…]
Truyện ngắn

Và khi nhìn lại những tháng 5 đã qua, anh lại nhớ.... Anh và em đã cùng nhau đi qua mấy cái tháng 5 rồi nhỉ. Tính cả năm nay nữa là đã sắp hết 4 cái tháng 5 rồi đấy. Với anh và cả với em nữ[…]
Truyện Blog

Chúng em nhớ khi thầy sửa nhà, học nhờ bên hàng xóm, nóng bức kinh khủng, rồi chờ mong mòn mỏi cũng đến ngày dọn về phòng học "mới", tầng 4, nóng quá tội, nhưng được cái có điều hòa nên đỡ […]
Truyện ngắn