Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Bình chọn: 305
Bình chọn: 305
Tôi không dám nhận mình là người cao thượng. Tôi càng không cho rằng quyết định rời xa anh là cao thượng. Tôi đâu dám mơ ước được định nghĩa với hai từ "cao thượng" xa vời kia. Thật ra tôi cũng chỉ là một đứa yếu đuối. Tôi sợ, tôi sợ từng bước chân phải vượt qua những vật cản kia, tôi sợ những thứ tôi chẳng hề có sau này sẽ là thứ làm tổn thương tôi. Và tôi sợ, có lẽ nào tôi chưa thật sự yêu anh?
Tôi và anh đã có một quãng thời gian thật sự khó khăn để quên được nhau, có hay chăng là cách để từ bỏ đi thói quen rằng "tôi và anh không còn thuộc về nhau nữa".
Tôi mất 1 năm để quên anh. Cũng khá nhanh so với những gì tôi nghĩ. Tôi đã từng nghĩ quên một người sẽ thật sự khó khăn nhưng để rồi khi phải bắt buộc đối mặt với sự muốn lãng quên ấy tôi mới phát hiện ra rằng tôi mạnh mẽ rất rất nhiều. Tôi đi nghiên cứu sinh và cuộc sống mới bắt tôi phải đương đầu và thích nghi với nó.
Ngày tôi trở về tôi biết được tin anh sẽ lấy vợ.
Đám cưới của anh. Tôi đến, đẹp dịu dàng trong màu áo trắng. Có lần anh nói rằng hãy mặc váy màu trắng trong đám cưới của anh nhé. Giờ đây tôi có mặc váy màu trắng thật nhưng không phải đứng bên anh mà đứng cách xa anh. Tôi và anh có khoảng cách, đúng vậy, chúng tôi thật khó có thể bước về phía nhau.
Tôi len qua đám người và tiến về phía anh. Anh nhìn tôi, mắt như muốn nói điều gì. Tôi mỉm cười rồi thật tự nhiên chào hỏi anh và cô dâu.
- Em chúc anh chị sống hạnh phúc.
- Cảm ơn em...à em, đây là bạn cùng trường với anh học sau anh vài khóa. Anh nhìn tôi và rồi giới thiệu tôi với vợ anh. Chị nhìn tôi rồi rối rít cảm ơn vì đã đến đám cưới.
Anh bắt tay tôi, bàn tay anh không còn ấm nữa. Tôi quay đi, nghe thấy tiếng chị nói với anh.
- Cô bé bạn anh xinh quá, sao em chưa bao giờ gặp?
- À, cô ấy mới đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài về.
Từ phía xa,tôi chợt thấy ánh mắt của mẹ anh. Tôi nhìn bà rồi khẽ cúi đầu chào. Bà mỉm cười nhìn tôi chào lại. Tôi thấy có chút gì đó hình như bà muốn nói với tôi chăng? Một lời cảm ơn ư? Tôi không nghĩ bà là người phải chịu ơn tôi hay phải làm cho tôi bất cứ điều gì khác. Và cuộc gặp gỡ của tôi với bà mãi mãi vẫn là điều bí mật.
Đám cưới của anh diễn ra tốt đẹp với những lời chúc phúc cho đôi uyên ương sẽ sống bên nhau suốt cuộc đời. Tôi cười, thấy lòng mình thanh thản, chẳng hề gợn sóng như trước kia. Tôi và anh, tình yêu ấy đã trở thành những thứ xa xôi để nhìn lại.
Tôi vẫn sống tốt với cuộc sống của tôi hiện tại. Và đối với tình yêu, tôi chẳng thể nào rời bỏ được suy nghĩ "chỉ cẩn tình yêu là đủ". Tôi đã, vẫn và sẽ mãi nghĩ như thế. Chỉ cần có tình yêu, chỉ cần có người chắc chắn nắm lấy tay thì tôi sẽ chẳng bao giờ từ bỏ tình yêu của mình.
Ngoài tình yêu, con người ta cần hàng trăm hàng ngàn thứ khác nữa nhưng có thật sự những thứ ấy sẽ tạo nên được hạnh phúc hay không?

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay[…]
Truyện Blog

Vậy việc gì làm em cảm thấy vui hơn thì em cứ nên tin như thế. Một cô gái hai mươi tuổi yêu một người đàn ông hơn mình mười tám tuổi, đã ly hôn và có hai con. Anh ta từng nói rất yêu cô […]
Truyện Blog

Em từng nói với anh, em không thể hiểu đàn ông họ nghĩ gì, muốn gì, sau khi nắm tay, ôm eo, hôn, chạm vào một cô gái, và đều có thể dễ dàng chia tay sao? Ừm, cho anh trả lời câu hỏi ấy sau […]
Truyện Blog

Những lúc cãi nhau, tâm trạng thật nặng nề, cô gái cũng ngồi chờ bên chiếc điện thoại, chờ đợi anh ấy gọi đến, mong chờ nghe một lời xin lỗi của anh ấy. Nếu cả ngày không hề nghe tiếng chuôn[…]
Truyện Blog

Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi luôn ao[…]
Truyện ngắn
Ông khách ngà ngà bắt đầu với tay ra tóm lấy tay nó, nó bắt đầu run lên vì sợ hãi. Đây chỉ là một quán lẩu chứ không quá lớn như các nhà hàng và lần đầu tiên nó gặp chuyện thế này, nó run lê[…]
Truyện ngắn

Cứ thế, thay vì những yêu thương ban đầu, chúng tôi dần khó chịu với nhau nhiều hơn, những trách móc và giận hơn cứ tăng dần theo cấp số cộng, thậm chí là cấp số nhân. Và rồi khi tôi bắt gặp[…]
Tâm Sự