Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Bình chọn: 325
Bình chọn: 325
Tôi không dám nhận mình là người cao thượng. Tôi càng không cho rằng quyết định rời xa anh là cao thượng. Tôi đâu dám mơ ước được định nghĩa với hai từ "cao thượng" xa vời kia. Thật ra tôi cũng chỉ là một đứa yếu đuối. Tôi sợ, tôi sợ từng bước chân phải vượt qua những vật cản kia, tôi sợ những thứ tôi chẳng hề có sau này sẽ là thứ làm tổn thương tôi. Và tôi sợ, có lẽ nào tôi chưa thật sự yêu anh?
Tôi và anh đã có một quãng thời gian thật sự khó khăn để quên được nhau, có hay chăng là cách để từ bỏ đi thói quen rằng "tôi và anh không còn thuộc về nhau nữa".
Tôi mất 1 năm để quên anh. Cũng khá nhanh so với những gì tôi nghĩ. Tôi đã từng nghĩ quên một người sẽ thật sự khó khăn nhưng để rồi khi phải bắt buộc đối mặt với sự muốn lãng quên ấy tôi mới phát hiện ra rằng tôi mạnh mẽ rất rất nhiều. Tôi đi nghiên cứu sinh và cuộc sống mới bắt tôi phải đương đầu và thích nghi với nó.
Ngày tôi trở về tôi biết được tin anh sẽ lấy vợ.
Đám cưới của anh. Tôi đến, đẹp dịu dàng trong màu áo trắng. Có lần anh nói rằng hãy mặc váy màu trắng trong đám cưới của anh nhé. Giờ đây tôi có mặc váy màu trắng thật nhưng không phải đứng bên anh mà đứng cách xa anh. Tôi và anh có khoảng cách, đúng vậy, chúng tôi thật khó có thể bước về phía nhau.
Tôi len qua đám người và tiến về phía anh. Anh nhìn tôi, mắt như muốn nói điều gì. Tôi mỉm cười rồi thật tự nhiên chào hỏi anh và cô dâu.
- Em chúc anh chị sống hạnh phúc.
- Cảm ơn em...à em, đây là bạn cùng trường với anh học sau anh vài khóa. Anh nhìn tôi và rồi giới thiệu tôi với vợ anh. Chị nhìn tôi rồi rối rít cảm ơn vì đã đến đám cưới.
Anh bắt tay tôi, bàn tay anh không còn ấm nữa. Tôi quay đi, nghe thấy tiếng chị nói với anh.
- Cô bé bạn anh xinh quá, sao em chưa bao giờ gặp?
- À, cô ấy mới đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài về.
Từ phía xa,tôi chợt thấy ánh mắt của mẹ anh. Tôi nhìn bà rồi khẽ cúi đầu chào. Bà mỉm cười nhìn tôi chào lại. Tôi thấy có chút gì đó hình như bà muốn nói với tôi chăng? Một lời cảm ơn ư? Tôi không nghĩ bà là người phải chịu ơn tôi hay phải làm cho tôi bất cứ điều gì khác. Và cuộc gặp gỡ của tôi với bà mãi mãi vẫn là điều bí mật.
Đám cưới của anh diễn ra tốt đẹp với những lời chúc phúc cho đôi uyên ương sẽ sống bên nhau suốt cuộc đời. Tôi cười, thấy lòng mình thanh thản, chẳng hề gợn sóng như trước kia. Tôi và anh, tình yêu ấy đã trở thành những thứ xa xôi để nhìn lại.
Tôi vẫn sống tốt với cuộc sống của tôi hiện tại. Và đối với tình yêu, tôi chẳng thể nào rời bỏ được suy nghĩ "chỉ cẩn tình yêu là đủ". Tôi đã, vẫn và sẽ mãi nghĩ như thế. Chỉ cần có tình yêu, chỉ cần có người chắc chắn nắm lấy tay thì tôi sẽ chẳng bao giờ từ bỏ tình yêu của mình.
Ngoài tình yêu, con người ta cần hàng trăm hàng ngàn thứ khác nữa nhưng có thật sự những thứ ấy sẽ tạo nên được hạnh phúc hay không?

Anh đã không hề nghĩ tới vợ anh trong khoảnh khắc ấy.Lương tâm anh không hề cắn rứt. Em yêu dấu! Ngày mai hai bố con anh sẽ về thăm em. Em biết không con trai của chúng ta rất ngoan, từ khi[…]
Truyện Blog

Hết yêu, em cũng không muốn mình là bạn
Anh! Cuối cùng thì em đã nhận ra rằng anh không yêu em như em đã tưởng tượng. Cứ ngỡ anh yêu em rất nhiều, cứ ngỡ anh thương em rất nhiều... nhưng sự thật lại chỉ có mình em. Khi anh nói lời[…]
Truyện Blog

Những lúc nào bạn muốn về nhà thăm cha mẹ nhất? Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: "Khi nào về hả con?" Tôi đều trả lời: "Tuần sau ạ!"; "Đợi công việc đỡ bận đã ạ"; "Ít hôm nữa". Nhưng thực[…]
Truyện Blog

Không rõ lý do gì, dân gian vẫn khen những anh chàng đắt gái là "có số đào hoa" mà không hề biết, sao Đào Hoa là một sao cực kỳ xấu trong Tử vi. Nó mang tới điều tiếng thị phi, rắc rối trong[…]
Truyện Blog

Duyên trời định - An Tư Nguyên - 2013
Đây có thể được coi là tác phẩm được chờ đợi nhất trong năm 2013 .Đến với tác phẩm của Tiểu Lệch có một sức mê hoặc lạ kỳ, rõ ràng là những câu chữ rất nhẹ nhàng, lúc đọc nụ cười luôn ở trên[…]
Sách Hay

Ngồi ở quán cafe. Hỏi ông bạn: "Này, ông nói thật đi, ông nghĩ thế nào về Biển". Phản xạ đầu tiên của ông bạn là chối: "Tôi có quen em nào tên là Biển đâu. Các em nhiều tên bỏ xừ, biết làm s[…]
Truyện Blog

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính. Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống[…]
Truyện ngắn

Chú cho phép cháu ngồi đây một chút nhé? Thanh giật mình nhìn sang bên cạnh. Một con bé khoảng mười tuổi, đang co ro vì lạnh, tay thọc sâu vào túi chiếc áo khoác cũ, mắt nhìn Thanh chờ đợi.[…]
Truyện ngắn