Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim
Bình chọn: 303
Bình chọn: 303
Ngày trước thường tự hỏi, người ta sẽ làm gì với một mối quan hệ đẹp như mơ nhưng biết rằng nó sẽ kết thúc?
Bạn nói, biết trước chia xa. Hà tất gì dốc hết tâm tư của mình, đổi lại cay đắng xót xa?
***
Thật ra thì, ai cũng có quyền có tình cảm, càng có quyền đặt hi vọng vào tình cảm đó. Mình, từ lâu rồi. Khi đứng trước một mối quan hệ nào đấy, cũng đã thôi không còn tự hỏi. Có hôm nay chỉ biết ngày hôm nay. Hết mình cho ngày hôm nay. Qua ngày mai và nhiều ngày sau, sự thể có thế nào. Thì ít ra mình cũng đã cố gắng, đã đấu tranh cho nó. Vậy là được. Sống, điều quan trọng nhất, điều mình sợ nhất, đó là khiến chính mình phải nuối tiếc.
Ngày trước hay bảo bạn, hãy ích kỉ để hạnh phúc đi. Nhưng hạnh phúc đó không đồng nghĩa với việc biến nỗi buồn của mình thành của người khác, đổ lỗi cho số phận hay một ai đó vì tổn thương của mình.
Nỗi buồn của mình, chỉ là của riêng mình mà thôi. Khi bạn thấy mình lọt thỏm trong thế giới 7 tỉ người này, bạn sẽ thấy, nỗi buồn của mình cũng sẽ nhỏ bé như thế thôi. Có lẽ với mình, thật là to lớn, thật là vĩ đại. Nhưng với người khác, chỉ bằng một hơi thở dài, và to bằng một tiếng than.
Vậy thôi.
Đã bao nhiêu cơn mưa đi qua tháng ngày của chúng ta rồi? Nhiều đến nỗi không đếm được nữa bạn có biết không.
Gặp lại thì sao. Bối rối vì cảm giác xưa cũ thì sao. Thấy tiếc nuối cho điều đẹp đẽ trong sáng đó thì sao. Rốt cuộc, chúng ta đều đã lớn khôn, hai tâm hồn, hai chí hướng khác biệt. Cái chúng ta nhớ, hoài niệm, day dứt. Chỉ là quá khứ.
Người đừng tìm lại. Chuyện đừng nhắc đến. Vì người dù trước mặt, nhưng lòng đã xa cách biển trời.

Chật vật lắm. Chật vật trong tâm hồn và con người. Như mưa long lanh lóng lánh từng giọt nhỏ nhưng có chỗ nào của khoảng sân không ướt nước. Thôi rồi cái thời kêu gào khản giọng, đã đến giai[…]
Truyện Blog

Ngồi ở quán cafe. Hỏi ông bạn: "Này, ông nói thật đi, ông nghĩ thế nào về Biển". Phản xạ đầu tiên của ông bạn là chối: "Tôi có quen em nào tên là Biển đâu. Các em nhiều tên bỏ xừ, biết làm s[…]
Truyện Blog

Thuở ấy, ban đầu, em và tôi không ưa nhau, ừ thì nhiều lý do lắm, các bạn có muốn tôi kể ra không? Không hả, vậy tôi sẽ vào phần chính nhé. Chính là chuỗi ngày tươi đẹp của một câu chuyện tì[…]
Truyện Blog

Audio Với một người phụ nữ, nếu cô ấy chưa từng một lần gặp phải người đàn ông làm cô ấy bị tổn thương nghiêm trọng, thì cô ấy sẽ không biết trân trọng người đàn ông yêu mình, cô ấy cũng sẽ[…]
Truyện Blog

Em buông tay anh rồi, đau lắm tình nhân ơi
Con gái dù mạnh mẽ, cứng rắn đến nhường nào thì vẫn luôn cần và thèm muốn một bờ vai để tựa. Đó là chưa kể có cô gái tự trang bị cho mình một vỏ bọc lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong là cái[…]
Truyện Blog
Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi. 16 nă[…]
Truyện Blog

Tôi thực ra cũng không là gì với cô ta cả. Chỉ là một người cùng chung cư thôi mà. Cô ta là ai, hay đơn giản như cái cô Châu Tấn trong phim "Xe đạp Bắc Kinh", suốt ngày đi trộm giày đỏ của c[…]
Truyện ngắn

Năm ấy tôi quen một huấn luyện viên dạy chó nghiệp vụ trong quân đội. Tôi hỏi anh: "Loại chó thông minh nhất có thể đạt được tới trình độ như thế nào?". Anh trả lời: "Trừ chuyện không biết n[…]
Truyện ngắn

Đôi khi ta cần một mối quan hệ "mập mờ"
Đôi khi ta lại thích một mối quan hệ mập mờ, một mối quan hệ thích thì thích đấy, thương thì chưa hẳn, yêu thì chưa tới.... Đôi khi tình cảm mập mờ mang cho ta nhiều niềm vui, nhiều cung[…]
Truyện Blog