Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim
Bình chọn: 312
Bình chọn: 312
Ngày trước thường tự hỏi, người ta sẽ làm gì với một mối quan hệ đẹp như mơ nhưng biết rằng nó sẽ kết thúc?
Bạn nói, biết trước chia xa. Hà tất gì dốc hết tâm tư của mình, đổi lại cay đắng xót xa?
***
Thật ra thì, ai cũng có quyền có tình cảm, càng có quyền đặt hi vọng vào tình cảm đó. Mình, từ lâu rồi. Khi đứng trước một mối quan hệ nào đấy, cũng đã thôi không còn tự hỏi. Có hôm nay chỉ biết ngày hôm nay. Hết mình cho ngày hôm nay. Qua ngày mai và nhiều ngày sau, sự thể có thế nào. Thì ít ra mình cũng đã cố gắng, đã đấu tranh cho nó. Vậy là được. Sống, điều quan trọng nhất, điều mình sợ nhất, đó là khiến chính mình phải nuối tiếc.
Ngày trước hay bảo bạn, hãy ích kỉ để hạnh phúc đi. Nhưng hạnh phúc đó không đồng nghĩa với việc biến nỗi buồn của mình thành của người khác, đổ lỗi cho số phận hay một ai đó vì tổn thương của mình.
Nỗi buồn của mình, chỉ là của riêng mình mà thôi. Khi bạn thấy mình lọt thỏm trong thế giới 7 tỉ người này, bạn sẽ thấy, nỗi buồn của mình cũng sẽ nhỏ bé như thế thôi. Có lẽ với mình, thật là to lớn, thật là vĩ đại. Nhưng với người khác, chỉ bằng một hơi thở dài, và to bằng một tiếng than.
Vậy thôi.
Đã bao nhiêu cơn mưa đi qua tháng ngày của chúng ta rồi? Nhiều đến nỗi không đếm được nữa bạn có biết không.
Gặp lại thì sao. Bối rối vì cảm giác xưa cũ thì sao. Thấy tiếc nuối cho điều đẹp đẽ trong sáng đó thì sao. Rốt cuộc, chúng ta đều đã lớn khôn, hai tâm hồn, hai chí hướng khác biệt. Cái chúng ta nhớ, hoài niệm, day dứt. Chỉ là quá khứ.
Người đừng tìm lại. Chuyện đừng nhắc đến. Vì người dù trước mặt, nhưng lòng đã xa cách biển trời.

Sau một lúc làm việc, ánh mắt tôi chú ý đến một người.Anh ta có vẻ lớn tuổi nhất trong số họ, mặc bộ đồng phục. Đó là điều đặc biệt vì công ty chúng tôi không hề có đồng phục. Tôi rúc đầu v[…]
Truyện Blog

Tôi vẫn thích ngồi nghe em đệm một vài bản nhạc mỗi khi, nhưng dường như càng lúc em càng chẳng mang lại điều gì mới mẻ. Bằng cách nào đó, từ cơn mưa của buổi tối cuối cùng tháng 5 mà tôi v[…]
Truyện Blog

"Tao cứ tưởng được ăn kẹo của hai đứa mày từ lâu rồi cơ. Thế mà... Lại thế này đây!"... Nàng đã ngồi hàng giờ trước gương, tô chát cho gương mặt mình thêm lộng lẫy, mong sao son phấn đắt ti[…]
Truyện Blog

Heaven is a place on earth with you
Đôi khi, tôi ngồi lục tìm và đọc lại những dòng viết ngày mười bảy của chính mình. Mười lần đọc lại, thì cả mười lần đều nguyên một cảm giác: không thể tin được mình đã viết những dòng đó, k[…]
Truyện Blog

Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè, vài mụ hàng quán, mấy đứa trẻ lang thang,... Những thứ ấy bám riết lấy tôi đã nhiều năm nay, và giờ thì tôi cũ[…]
Truyện ngắn

Chị và anh Bắc khi bắt đầu cũng như chuyện của em vậy. Chị đã đem lòng yêu thầy giáo chủ nhiệm của mình. Chẳng bao lâu trao thân cho anh ấy. Nhưng anh ấy yêu chị thật lòng. Chị cam đoan là […]
Truyện ngắn

Đoàng! Phát súng nổ vang. Viên đạn trúng vào chiếc điện thoại trên bàn khiến nó nấc lên một tiếng, rồi xuyên qua trúng chiếc tivi đang phát lại bộ phim Lang băm khiến cả công ty chìm trong […]
Truyện ngắn
" Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?" Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng […]
Truyện ngắn