Thời gian không trở lại
Bình chọn: 206
Bình chọn: 206
Tài sản bà luôn giữ bên mình là những tấm ảnh đen trắng với nhiều mảng ố. Trong ấy, bà thật trẻ, miệng chưa móm mém, tóc còn đen nhánh. Nhưng bà giữ nó không phải vì hình ảnh của bà. Bà giữ nó vì muốn ngắm nhìn các cháu hồi còn bé.
***
Bà và cháu, mỗi người có một cách quan tâm khác nhau đến cùng một bức hình. Cháu không thấy trong đấy những đứa trẻ bụ bẫm, hồn nhiên, miệng cười tươi rói. Cháu chỉ thấy trong đấy sự tàn phá của thời gian hằn lên mái tóc và khuôn mặt của bà trong thì hiện tại.
Nhớ ngày nào còn bé, bà thường bảo "mai này các cháu lớn, đi làm, chỉ cần cho bà một cốc cà phê là bà vui rồi". Chỉ tiếc là cháu đã không đủ lớn như bà mong ước. Để bây giờ, khi cháu tự thấy mình tàm tạm lớn, thì bà đâu còn có thể uống cafe?
Tự nhiên cháu thấy tất cả trở thành vô nghĩa.
Những ngày trời trở gió mùa đông bắc, cháu đã từng muốn có thật nhiều tiền để mua cho bà một chiếc chăn đủ ấm; những buổi tối ngồi nhìn bà cặm cụi thái khoai, cháu ước có đủ tiền mua cho bà một con dao mới, sắc hơn, dễ gọt hơn; những buổi trưa bà múc ra 3 tô cháo trắng, cháu biết mình phải làm mọi cách để bà không bao giờ phải nhịn ăn vì các cháu thêm một lần nào nữa...
Nhưng thời gian không chờ đợi cháu. Một ngày mai, khi cháu thấm mệt và đứng lại bên dòng chảy của cuộc đời để nhìn lại phía sau, bà đã không còn như ngày xưa nữa.
Một chiếc vé máy bay từ Saigon ra Haiphong hay ngược lại không đánh đổi được những buổi trưa trời nắng bà đi bộ gần 10km để kiếm cơm cho bữa ăn chiều; 100 hay 1000 bộ áo gấm quần nhung bây giờ cũng sẽ chẳng có ý nghĩa gì, và có lồng vào thành một cũng không che được cái lạnh bà phải cắn răng chịu đựng trong một tối mùa đông nằm me mé ở phía ngoài để nhường chăn cho cháu...
Điều duy nhất bây giờ cháu có thể làm là trò chuyện với bà, xé nhỏ cho bà miếng thịt hay mang một ly nước ấm. Bà đã từng nắm tay cháu thật chặt khi còn bé vì sợ cháu đi lạc, vậy thì bây giờ có đi chơi, cháu cũng sẽ nắm tay bà thật chặt, vì sợ lạc mất bà. Chừng nào cháu còn có thể ngẩng cao đầu để làm việc đó không rụt rè, không xấu hổ thì cháu biết mình vẫn có thể mang đến cho bà một niềm vui rất bé trong tuổi xế chiều.
Bà ạ, thời gian trôi đi không bao giờ quay trở lại. Cháu sẽ không hối tiếc vì những gì đã thuộc về quá khứ. Vì nó giúp cháu thấy yêu cuộc sống hiện tại nhiều hơn, tự nhủ phải sống hết sức, hết lòng vì những người thân yêu xung quanh cháu nhiều hơn nữa. Vì cháu đã kịp nhận ra rằng nếu ngày hôm nay, cháu còn xấu hổ khi nói với mẹ cháu rằng "con yêu mẹ rất nhiều", nếu cháu còn e ngại khi nói với bạn cháu rằng cháu quý bạn ấy biết bao, nếu cháu còn thấy lấn cấn khi thú nhận với sếp rằng cháu rất biết ơn vì đã có một công việc tốt... thì cháu đã lãng phí mất ít nhất 1 giây đáng quý của cuộc đời. Và quan trọng hơn cả là giây phút ấy đã trôi qua và sẽ không bao giờ quay trở lại.
Có thể bây giờ cháu đã lớn vượt bà, cháu đã thu nạp cả một kho kiến thức khổng lồ. Cháu giỏi hơn bà, đó là điều bà luôn luôn nói. Nhưng bằng cách này hay cách khác, cháu vẫn học được những điều rất thiêng liêng và cao quý từ tình yêu thương bao la vô bờ bến của bà.

Đàn ông đôi khi bị nói là sến. Đấy là khi đi hát karaoke đàn ông chọn bài "Chân tình" của Trần Lê Quỳnh, khi đàn ông làm thơ tặng ai đó hay khi đàn ông mua 100 bông hồng nhân Ngày Valentine.[…]
Truyện Blog

Một đám cưới đẹp nhất là lúc nào? Không phải khi đi xin dâu, đêm tân hôn hay lúc... đếm phong bì. Hóa ra một đám cưới đẹp nhất là khi người ta quyết định sẽ có một đám cưới vào ngày X tháng […]
Truyện Blog

Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra...Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo,[…]
Truyện Blog

Hết yêu là hết yêu, hết yêu thì những điều đã từng thuận mắt, đã từng đáng yêu, đã từng sống chết mà hợp nhau lắm cũng trở thành bất ổn, cũng trở thành ngứa mắt. Vậy cớ gì, phải dành tặng nh[…]
Truyện Blog

Đêm đó tôi cùng một đồng nghiệp theo các anh công an phường X đi bắt gái mại dâm. Mặc đồ dân sự, đi xe máy, mang theo còng, thẻ ngành và súng, các anh chở chúng tôi ngồi sau, lượn ra các ngã[…]
Truyện ngắn

Có những người tiếc công yêu đã sáu, bảy năm nên không dám bỏ để rồi ôm ấp mớ tình nhạt hơn nước ốc mà kêu đời bất công với ta quá! Ngày xưa, Phương Mai đồng nghiệp, bà chị và cũng là chiế[…]
Truyện Blog

Tôi quay qua nói với Lãm: Chúng ta cưới nhau đi! Tại sao? Chẳng tại sao cả. Lãm 35, tôi 30, đã quá già để bắt đầu một cuộc yêu đương. Lãm nheo mày suy nghĩ. Đó là một buổi chiều tôi cùng[…]
Truyện ngắn

Thôi thì cứ gởi những tâm sự này theo cánh diều để nhờ gió mang đi, hay đáp vào đâu cũng được, vì những gì của mẹ, cho mẹ thì sẽ được mẹ đón nhận dù bất cứ giá nào.Đúng không mẹ !! Mẹ phươn[…]
Truyện ngắn

Hãy xem phim Hàn như đọc cổ tích
Phim Hàn chuối? Sến? Toàn ung thư với máu trắng? Thế thì bạn đang định kiến với phim Hàn, thật đấy! Xem phim Hàn, bạn sẽ muốn sống tốt hơn. Một ngộ nhận buồn cười, bởi không biết cố tình ha[…]
Truyện Blog