Tạm biệt nhé, 23 của tôi!
Bình chọn: 214
Bình chọn: 214
Tôi tin chắc rằng, việc biến mất khỏi cái thế giới ồn ào này đã từng là mong ước của không ít người. Nhất là khi ở vào tuổi 23, độ tuổi khiến ta chông chênh, hoang mang, lo lắng và liên tục vấp ngã.
Khi ấy, ngay cả việc mặt trời mọc mỗi ngày đều khiến ta nao lòng. Rằng hôm nay phải làm sao đây? Rằng mọi chuyện sẽ ổn không? Rằng sự lựa chọn thế nào mới đúng đây?
***
23 tuổi, điều đầu tiên chúng ta học được là sự tự lập. Khi ấy mọi con đường mà ta bước đi đều là sự lựa chọn của chính chúng ta, có thể là sai lầm, có thể là nước mắt, có thể là những vết thương đau đớn hằn sâu trên da thịt, có thể là mất mát, đau thương đến giày vò, tưởng như có thể chết đi.
23 tuổi, ta đắn đo, ta loay hoay tự hỏi " Ước mơ của mình là gì? Mình muốn làm gì?". Kể cả khi đã có một công việc ổn định, ta vẫn tự hỏi xem đó có phải là điều ta luôn mong muốn không. Rất nhiều người trong chúng ta đã sống như thế, không hề biết bản thân mình muốn gì.
23 tuổi, khi ấy tình yêu đối với ta không còn là những rung động ngọt ngào bất chợt run lên như thuở 17 nữa. Lúc ấy, tình yêu là trách nhiệm, là sự đảm bảo, là sự tin tưởng đến vô cùng. Lúc ấy, câu nói " Anh vẫn ở đây" sẽ đáng giá cả ngàn cả vạn lần câu nói " Anh yêu em". Lúc ấy hai từ " mãi mãi" không còn hiện hữu trong tâm trí nữa. Ta hiểu rằng, mỗi người chúng ta rồi sẽ khác, ngày hôm nay ở bên nhau, không có nghĩa là không thể chia lìa; ngày hôm nay yêu nhau, không có nghĩa ngày mai không quay mặt khi nhìn thấy nhau;...
23 tuổi, ta can đảm, ta dám đối mặt, ta yêu đến điên dại, nhưng cũng có những khi ta muốn rũ bỏ tất cả, muốn trốn tránh, muốn đến một nơi thật xa, muốn tất cả mọi người xung quanh đều là người lạ, muốn khung cảnh xung quanh đều lạ lẫm, để ta có thể đi lạc, có thể không cần biết điểm đến, cứ bước đi vô định. Chỉ thế thôi.
Đó là những tháng ngày mà ai trong chúng ta đều không thể quên được, đó là những ngày mà ta luôn gọi là " tuổi trẻ", vì thế, hãy cứ tin rằng vấp ngã là để ta học được cách bước đi vững vàng hơn, hãy cứ tin rằng tình yêu sẽ ở lại khi trái tim ta luôn chân thành, để chào đón những 24, 25 mới hơn, tươi đẹp hơn.
Tạm biệt nhé, 23 của tôi!
An Yên BB ^^

Bài phát biểu của Adrian Tan tại lễ tốt nghiệp của Trường Nanyang Technological University . Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình Thật là một vinh dự lớn lao khi đư[…]
Truyện Blog

Tòa nhà có bảy tầng, em làm việc ở tầng năm. Mỗi ngày hai bận lên và xuống bằng thang máy đều gặp anh. Em chưa bao giờ hỏi anh làm cho công ty nào. Chỉ biết rằng anh làm trên tầng 7 nhờ vào[…]
Truyện Blog

Thời gian không trở lại - Phần 2
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lạ[…]
Truyện Blog

Audio Tôi thích đọc những mục tâm sự trên các báo điện tử, bởi ở đó, bày ra chân dung một cuộc sống thật, những tâm sự thật, những số phận được phơi bày bi kịch tới tận cùng. Vì người viết […]
Truyện Blog
Sau này khi nhắc lại chuyện đó mấy thằng lại gãi tóc, gãi tai trông có vẻ còn ngượng hơn bọn con gái chúng tôi ngày xưa. Thời tiết tháng Mười đang rất đẹp, đã qua những đợt nắng mưa thất t[…]
Truyện ngắn

Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả tất cả mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả.[…]
Truyện Blog

"thường nhiều khi người ta yêu nhau vì những điều khác. Yêu nhau chỉ vì yêu nhau hiếm hoi lắm, nó chỉ đến khi người ta còn rất trong trẻo cháu ạ! "Đôi khi" là vì có người cả đời chẳng gặp đ[…]
Truyện Blog

Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi. 1. Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như […]
Truyện ngắn