Nước lọc
Bình chọn: 300
Bình chọn: 300
Chuyện của hai chúng ta. Vậy mà... Bắt đầu nhanh. Kết thúc cũng thật nhanh.
***
Chóng vánh.
5 phút trước chúng ta còn nhớ nhau.
5 phút sau, hai chúng ta đã thành hai người xa lạ.
Trong 5 phút ngắn ngủi đó, cuộc nói chuyện cuối cùng giữa tôi và em...
Em: Anh là đồ tồi!
Tôi:...
Em: Còn nhớ lần đầu tiên anh nói yêu tôi. Anh đã nói thế này. Anh giống như một kẻ lữ khách đang lạc trên hoang mạc, đã lâu lắm rồi, chỉ có mặt trời như thiêu đốt và cát nóng đồng hành. Chính vào cái lúc anh đã gần như gục ngã, em xuất hiện, giống như một ốc đảo của thiên đường, một dòng suối mát lạnh, giành lại sự sống và niềm tin của anh từ bóng tối. Anh đã nói hay thật, và tôi đã quá mù quáng mà không nhận ra cái lắt léo trong những lời đường mật của anh...
Tôi: Đường mật? Lắt léo?
Em: Chẳng phải sao. Ừ thì tôi là dòng suối mát lạnh. Nhưng tôi chỉ có ý nghĩa với anh khi anh đã mệt mỏi với việc tìm kiếm cho mình một tình yêu. Để rồi khi anh đã, theo lời của anh, là "sống lại", thì đối với anh, tôi chẳng có ý nghĩa gì hơn là... là... NƯỚC LÃ! Phải rồi, nước lã, nước lọc. Vô vị. Nhạt hoét. Và giờ thì anh lại tràn trề sức sống để lao vào những cuộc phiêu lưu, những cuộc chinh phục mới. Bây giờ anh thích uống nước gì chả được. Nước ngọt có ga đi, uống xong ợ cho sướng. (Em trợn mắt, đúng là em, đang nói chuyện nghiêm túc mà vẫn có thể nghĩ ra những câu vừa chọc tức, vừa chọc cười...).
Tôi: Nước lã? Nước lọc?... Ừ, đúng rồi, em chính là nước lã, nước lọc của tôi...
Em bật khóc, vùng bỏ chạy, để lại tôi ngơ ngác nhìn theo.
Em không cho tôi cơ hội được kết thúc câu nói của mình.
Thôi, không nói được trực tiếp với em, thì tôi sẽ nói lại ở đây vậy. Hy vọng em sẽ đọc được những dòng này...
Để tôi kể cho em nghe, tại sao tôi lại coi em là nước lã, nước lọc.
Em có biết, nước lã người ta còn gọi là nước tự nhiên, tức là nó hoàn toàn đến từ tự nhiên. Đến trẻ con 3 tuổi cũng có thể kể được những nguồn nước tự nhiên. Thì nước sông, suối, ao, hồ, biển, và nước mưa (nói đến đây tôi lại nhớ đến cái vòng tuần hoàn của nước được học trong môn Khoa hồi cấp 1, 2 gì đó). Ừ mà đứa trẻ 3 tuổi đó học đến cấp 2, khoảng lớp 6, lớp 7 gì đó thì chắc chắn nó sẽ kể vanh vách ra những lợi ích của nước đối với sự sống. Tôi chả thiết kể lại làm gì, mất công em bắt bẻ, "Anh nghĩ em là ai chứ?".
Bây giờ tôi kể em nghe về nước suối. Là vì tôi đã từng ví em là nước suối mà. Trong số các loại nước tự nhiên, trừ nước mưa em có thể hứng và cất trong chung để lắng cặn, thì nước suối là sạch nhất, tinh khiết nhất.
Có nhiều lý do. Thứ nhất là nước suối thường có đầu nguồn từ trên cao, mà nước đổ từ trên cao xuống với vận tốc lớn nên bao nhiêu cặn bẩn đã văng ra cả. Rồi nữa, dòng chảy của suối nhỏ, hẹp và ngoắt nghéo, nên tốc độ của dòng suối chậm rãi và uyển chuyển. Nước suối cũng chỉ có mặt ở những vùng núi cao, nơi đá nhiều hơn đất. Giờ em đã biết vì sao nước suối sạch chưa. Và vì sạch, nên vị nước suối trong lành, mát mẻ và tinh khiết. Đôi khi còn có vị ngòn ngọt. Uống một ngụm nước suối thì rất sảng khoái.
Nhưng em còn đặc biệt hơn nữa, vì em là nước suối của ốc đảo giữa hoang mạc mà. Em biết đặc biệt ở chỗ nào không. Đó là, nước suối của những ốc đảo giữa hoang mạc không khởi nguồn từ chỗ cao, ngược lại, nó chảy ra từ lòng đất. Những mạch nước ngầm giữa hoang mạc thường nằm rất sâu dưới lòng đất, bởi vậy, nó mát lạnh và chứa nhiều chất khoáng. Nước suối này đặc biệt tới mức, có người đã từng sống sót chỉ bằng việc uống nước suối này mà không cần ăn uống. Em có tin không?
Tôi cũng chẳng hiểu sao, trong câu nói lúc nãy của em, em lại liên hệ từ nước lã sang cả... nước lọc nữa. Em đúng là buồn cười. Nhưng tôi lại mắc tật nói nhiều, nên thôi, tôi cứ kể luôn cho em nghe chuyện nước lọc vậy.
Nước lọc thì vốn là nước tự nhiên được đun sôi lên rồi để nguội, ai mà chẳng biết. Tôi chẳng biết cái tên nước lọc nó mọc ra từ đâu, nhưng bà tôi thì nhất định phải gọi nó bằng cái tên nước sôi để nguội. Chuyện nước lọc tưởng đến đây là hết, nhưng đấy là hồi mình còn bé, đất nước còn nghèo thôi em ạ, nước đến mang đi đun sôi, để nguội, rồi uống, thế thôi. Ấy thế mà thời thế thay đổi, đất nước mở cửa, chuyện nước lọc tự nhiên lại dài ra.
Đó là vì có sự xuất hiện của cái anh nhà nước lọc nhưng lại mang cái tên rất Tây, "La vie". Xưa nay mình toàn uống nước lọc miễn phí mà em, sao tự nhiên bây giờ người ta đem nước lọc đi đóng chai, rồi lại bắt mình mua. Người ta quảng cáo là cái loại nước lọc này đã được xử lý theo dây chuyền công nghệ Tây phương, loại bỏ những tạp chất tự nhiên có hại cho sức khỏe con người vốn vẫn có trong cái loại nước sôi để nguội ta uống xưa nay. Thế là thiên hạ đổ xô đi mua loại nước lọc mới có tên "Cuộc sống".
Mẹ tôi cười nhạt, vớ vẩ

Người dạo chơi bên cạnh chúng ta, có lẽ đều đang chờ đợi một sự lĩnh ngộ, chờ đợi lúc thích hợp gặp lại, thời gian đúng rồi, bạn sẽ phải lòng người ấy, may thay, kiếp này các bạn vẫn còn gặp[…]
Truyện Blog

Lâu nay tôi hay bị ám ảnh về việc phải sống như thế nào cho có ý nghĩa. 1. Sáng dậy, pha một ly cà phê sữa, ra bãi biển sau nhà ngồi chơi. Không có ai trên bãi, chỉ có bọn còng gió thân t[…]
Truyện Blog

Người ta thường bảo có những ngày mặc định là của riêng nhau. Như ngày ngược đường phố đông mình chạm mặt nhau rồi sánh vai đi cùng hướng. Nhưng anh à, cũng có những ngày chùng chình em bắt […]
Truyện Blog

Anh yêu em lại...em yêu anh tiếp
Nếu chúng ta quay lại cùng một cơn mưa. Anh sẽ yêu em lại chứ? Mọi thứ vẫn y như ngày em rời đi, em trở về nơi bầu trời luôn xanh trong, nơi những con đường không hề cũ kỹ, nơi em biết chắc[…]
Truyện Blog

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống. Anh ấy còn nhớ, năm tổ c[…]
Truyện ngắn

Xách ba lô lên và đi (Tập 2): Đừng chết ở Châu Phi – Huyền Chip
Với cuốn sách này, Huyền Chip không ngừng thổi đam mê và ước mơ khám phá thế giới cho nhiều bạn trẻ. Câu chuyện của cô là nguồn cảm hứng cho những ai luôn khao khát muốn được cảm nhận thế gi[…]
Sách Hay

Hôm nay, tôi và bạn, chúng ta ngồi đây chẳng để kể nhau nghe về chính mình như mọi khi nữa. Tôi không miên man nhảm nhí về cuộc đời mình hay những buồn vui ngớ ngẩn thường nhật với người đàn[…]
Truyện ngắn

Tôi không thể tin, không thể...
Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!! Ôm[…]
Truyện ngắn