Nhân vật chính trong một câu chuyện
Bình chọn: 215
Bình chọn: 215
(BlogRadio.Yn.Lt) Vậy mà hôm đó cô bắt gặp người yêu mình đang tán tính một người con gái khác, anh sững sờ giống như bị bắt quả tang.
***
Một người bạn của tôi hôm trước đã chia tay người con trai mà cô ấy rất yêu. Chuyện tình đó cũng được mọi người chú ý đến vì cái tính "đẹp đẽ như trong truyện cổ tích" được hiện thực lên bởi hai người. Hằng ngày đợi nhau đi học, chờ nhau ra về, bảo vệ nhau trước những ngôn từ trái xoáy thậm chí những cái siết chặt tay hay ánh mắt trao nhau cũng không ngần ngại mà thể hiện ra. Vậy mà hôm đó cô bắt gặp người yêu mình đang tán tính một người con gái khác, anh sững sờ giống như bị bắt quả tang. Chiếc bình gốm khắc tên một đôi uyên ương ngổn ngang từng mảnh trên sàn nhà giống như con đường chung đôi đang đứng trên một bờ vực, không thể quay lại và cũng khó lòng bước tiếp.
Câu chuyện này sẽ dừng lại ở một mức độ nào đó nếu cô bạn của tôi không thể hiện nỗi đau của mình trước mọi ánh nhìn của những người xung quanh. Dường như đó là nơi để cô ấy phơi bày cái đáng thương mà bản thân phải gánh chịu sau bao nhiêu niềm tin, yêu thương bị gã sở khanh kia xé nát. Trước đây, khi họ còn mặn nồng, người ta cũng đem họ làm nhân vật chính trong câu chuyện hằng ngày của mình. Và dĩ nhiên, bây giờ, hai nhân vật chính ấy lại tiếp tục được mọi người đem ra kể, bàn tán với những câu nói không đáng để nghe. Không đáng để nghe nhưng lại có rất nhiều người nghe, họ sẵn sàng dừng lại công việc đang dở dang của mình để quan tâm xem cặp đôi đó vì sao lại chia đôi xẻ ngả. Người kể rất hứng thú khi câu chuyện của mình được người ta chú ý như một tin hot, người nghe thì rất chăm chú trong từng câu từng chữ. Họ bình thản buông ra những câu chữ bày tỏ cảm xúc y như những lần nghe về câu chuyện cổ tích này.
Không ai đúng hay ai sai trong câu chuyện này cả. Gồm cô bạn của tôi, người yêu cô ấy, những người kể chuyện và cả những người lắng nghe. Cô bạn tôi không đáng trách khi không kiềm chế được cảm xúc mà buông thả cho người khác ngắm nhìn đôi mắt đang ngấn nước của mình. Những người bàn tán lại càng không. Bởi họ thấy, họ nói. Đâu phải chuyện của họ mà dành thời gian suy nghĩ xem nói ra có ảnh hưởng tới ai không, có làm phiền cảm hứng của một trái tim nào đó hay không. Họ chỉ cần những người cùng có "chí hướng" như mình và lại thêm thắt cho câu chuyện thêm hấp dẫn. Và thế là từ một câu chuyện yêu nhau rồi chia tay nhau một cách bình thường như bao mối tình khác nhờ những khuôn miệng không chịu để yên và những đôi tai nhạy bén làm nó trở nên cuốn hút hơn bao giờ hết.
Cảm xúc là của con người, không lời nói nào có thể điều khiển được con tim của một ai. Nhưng tự bản thân người đó họ có đủ khả năng để tiết chế những cung bậc trong nấc thang tình cảm của bản thân mình. Thời gian càng trôi, con người ta lại lớn lên từng chút từng chút một về cả thể xác và lí trí. Cuộc sống sẽ dạy chúng ta biết cách ngâm mình với nỗi buồn khi đứng lặng trước gương trong bóng tối, sẽ chỉ cho chúng ta biết không nên phơi toàn bộ con tim của mình ra cho người khác xem. Tò mò là bản năng của mỗi người. Vô tình ngang qua một cảnh vợ chồng nào đó đang xô xát, tôi không chắc rằng người kia có tốt bụng vào bàn tính chuyện đạo đức với hai người đó hay không nhưng tôi cam đoan rằng anh ta sẽ dừng lại để nghe rõ ràng xem đó là chuyện gì, vì sao lại phải thành ra như thế ...
Và như vậy lại có thêm một câu chuyện nữa được lan truyền. Thử hỏi con người ta sống trên đời sẽ chứng kiến và trải qua bao nhiều sự việc tương tự như thế? Cất lời hỏi rằng những câu chuyện đó lại lan truyền bao xa và sẽ thành bao nhiêu phiên bản? Miệng đời là không xương, vì không xương nên có có thể lắt léo biết bao nhiêu con đường không ai biết được. Tôi nghĩ bạn đủ thông minh để hiểu được những điều trên ấy. Không ai ngu ngốc đến nỗi để người ta chà xát muối vào vết thương đã lở loét sẵn trên cơ thể mình cả. Nên hãy tỉnh táo và thông minh, ít ra là không để người ta biết là mình đang đau.
Có thể bạn gọi đây là mạnh mẽ. Dù biết cất giấu như vậy là rất mệt mỏi nhưng thà cứ để nó ngủ yên dần dần theo năm tháng còn hơn mỗi ngày mỗi giờ từng khắc từng giây bị đem ra mổ xẻ, đúng không?
Khóc lóc không phải là cách khôn ngoan để giải quyết trọn vẹn một vấn đề. Chặng đường dài của chúng ta luôn ít nhất phải một lần vấp ngã. Vì có đau, có tổn thương thì mới biết trân trọng những gì mình đang có. Không phải một ngày, hai ngày mà đôi chân con người có thể lành lặn bước đi nhưng đừng để người khác thấy bình đang bị thương rồi cố tình làm đau ta thêm một lần nữa rồi để phải làm nhân vật chính cho một câu chuyện mua vui.

Nếu vợ đã không còn yêu anh...
Đêm qua nếu lúc trời đổ mưa là đúng 12 giờ đêm, vào giờ đó đứng rình ở ngoài nhà nghỉ của vợ thì đúng là một bi kịch. Cách đây mấy hôm, tôi nhận được một lá thư từ bạn đọc, một tâm sự riêng[…]
Truyện Blog

Họ sẽ sâu sắc đủ, sẽ an toàn đủ, sẽ đủ tự tin để yêu thật lòng chứ không phải là "thử", sẽ đủ chín chắn để bảo vệ bạn dưới đôi cánh của mình. Yêu một người trưởng thành khó không? Chắc l[…]
Truyện Blog

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương
Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn... Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, ...từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, ...từng làm việc quên ngày quên thá[…]
Truyện Blog

Tại sao phụ nữ lại khó hiểu như vậy? Rõ ràng thích người ta mười mươi rồi mà vẫn nói cứng: "Chúng tôi chỉ là bạn tốt thôi". Rành rành là chia tay, mà vẫn hỏi: "Sau này làm bạn tốt nhé?". Vớ[…]
Truyện Blog
Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè! Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt: Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi. Có một bến sông đã tắm mát suốt c[…]
Truyện ngắn
Đừng bao giờ nhận cái gì mình không biết!
"Thế cái đéo gì khiến mày nghĩ rằng ông nội cũng muốn ngủ trong căn phòng đó giống như mày hả con?" Mùa hè năm 1987, khi tôi lên sáu, có một người bà con sống ở trang trại bên bang Washingt[…]
Truyện ngắn
Chị để ý hai ngày nghỉ cuối tuần anh tắt điện thoại. Dạo này, anh về đúng giờ, người không có dấu hiệu của hơi men hay tỏ thái độ bực dọc với con trai như mọi lần. Đối với chị, đó là tín hiệ[…]
Truyện ngắn
Người yêu hỡi, Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Một lần chia tay, Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây... Cuộc sống đưa người ta đến với nhau rồi cũng chính cuộc sống đẩy người ta rời khỏ[…]
Truyện Blog

Trang trại tình yêu - Carole Mortimer - 2013
Và cuối cùng Jude Marshall không thể kiên nhẫn hơn được nữa, chính anh sẽ đối mặt với ba chị em nhà Calender. Nhưng không biết là may mắn hay bất hạnh cho Jude khi mà người anh phải đối mặt […]
Sách Hay