Mưa rơi không cần phiên dịch
Bình chọn: 196
Bình chọn: 196
Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả - tất cả - mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả. Các mối quan hệ, công việc, trách nhiệm và một ngàn lẻ một những thứ khác. Đều ở trên vai bạn.
Và bạn, không được quyền kêu ca. Bởi đó là con đường bạn chọn, bởi đó là lựa chọn của bạn, là quyết định của bạn. Bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Ừ, bạn hoàn toàn hiểu, bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Và bạn, dù thế nào, cũng phải hoặc là cố sống hoặc là cố chết với nó.
Trong một vài tích tắc nhỏ giữa cái khoảnh khắc nặng nề này, tôi tự khóc một mình. Tôi không phải là đứa thích để cho người khác thấy khó khăn thực sự của mình, không muốn đi nhờ vả ai cả. Chới với và chóng chánh, tôi tự sống, tự đứng, và tự bước đi. Tôi không yêu cầu ai thấu hiểu hay chia sẻ. Càng không mong chờ một lời an ủi hay một bờ vai. Chỉ đơn giản là trước giờ tôi vẫn như thế. Nỗi cô độc và sự sợ hãi bị tổn thương tạo thành thói quen giữ khoảng cách, thói quen giữ khoảng cách tạo thành thói quen luôn một mình.
Chỉ là đôi khi, ví dụ như ngay lúc này, khi không có ai cả, khi không phải nói cười, khi không phải nhí nhố, khi không phải cố gắng, khi không phải như thế trước mắt bất cứ ai, tôi thấy mình tủi thân kinh khủng. Tự trách rồi tự thương mình.
Gia đình. Bạn bè. Người yêu. Công việc. Các mối quan hệ.
Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng đời sống khó khăn với tất cả mọi người, không trừ một ai cả, kể cả tôi. Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng tôi đã luôn cố gắng và vẫn đang cố gắng để sống. Giá mà có một tích tắc nào đó, hoặc chỉ nửa tích tắc thôi, họ nhớ ra tôi mới chỉ hơn hai mươi một chút, rất ngu ngốc và khờ khạo, rất bé nhỏ và bão tố, và cũng có lúc bị tổn thương.
Mưa rơi đâu cần phiên dịch. Vất vả của chính mình đâu cần ai cảm.
Phải không?

Thực ra thì, hầu hết đàn ông chẳng bao giờ thực sự yêu ai cả. Họ yêu cảm giác của mình khi ở cạnh những người ấy hơn. Có một lần, người cha mà tôi rất mực yêu kính bảo rằng trong suốt cuộc […]
Truyện Blog

“Hóa ra sự cô độc cũng có thể mang một người ra đi khỏi chúng ta theo cái cách cô độc nhất” Thế là chị ấy ra đi. Sáng ra chồng chị thấy chị nằm lặng lẽ, thảnh thơi trên đất ngay cạnh chiếc […]
Truyện Blog

"Sài Gòn giấu anh kỹ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta mất rồi..." Em nhoẻn cười và nói bâng quơ, như cách em vẫn thường tỏ vẻ bông đùa để che đi những nỗi buồn vô cớ. Chú[…]
Truyện Blog

Đàn ông nhất trí với nhau rằng những gã buôn dưa lê không nên đứng trong hàng ngũ của đàn ông. Đàn ông vốn ăn to nói lớn. Hiếm khi đàn ông nói nhỏ, hiếm khi đàn ông thầm thì. Có những nam […]
Truyện Blog

Ngày chông chênh, tối lại chông chênh. Ấy vậy đã thấp thoáng nửa năm, tôi sống bằng đồng lương ít ỏi trong công việc phụ bàn quán nhậu. Chia tay cánh cổng Đại học Công Nghệ Thông Tin, tôi b[…]
Truyện ngắn

Biết “cúi xuống” mới là trưởng thành, biết "hạ mình" mới là cao thủ
Bất luận là người có dã tâm nào đi nữa, khi đứng trước chính nghĩa thì đều không cách nào trụ vững nổi. Cách đây rất lâu, có một chàng thanh niên người Nauy đã vượt biển đến nước Pháp để gh[…]
Truyện ngắn
Hôm nay Tôm theo ông bà ngoại về Việt Nam. Mới hai tuổi rưỡi thôi, bé tí xíu mà đã phải xa mẹ. Lần đầu tiên từ khi có khái niệm làm mẹ mới phải xa con lâu thế này. Một tháng mẹ nhỡ mất cơ hộ[…]
Tâm Sự
Rằng em muốn cả đời này mình yêu nhau; suốt cuộc đời này, anh chỉ yêu mình em. Được chứ? Anh ơi! Nếu chúng mình không có thời gian để nói chuyện. Em vẫn muốn mỗi tối trước khi đi ngủ, anh h[…]
Tâm Sự