Mưa rơi không cần phiên dịch
Bình chọn: 195
Bình chọn: 195
Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả - tất cả - mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả. Các mối quan hệ, công việc, trách nhiệm và một ngàn lẻ một những thứ khác. Đều ở trên vai bạn.
Và bạn, không được quyền kêu ca. Bởi đó là con đường bạn chọn, bởi đó là lựa chọn của bạn, là quyết định của bạn. Bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Ừ, bạn hoàn toàn hiểu, bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Và bạn, dù thế nào, cũng phải hoặc là cố sống hoặc là cố chết với nó.
Trong một vài tích tắc nhỏ giữa cái khoảnh khắc nặng nề này, tôi tự khóc một mình. Tôi không phải là đứa thích để cho người khác thấy khó khăn thực sự của mình, không muốn đi nhờ vả ai cả. Chới với và chóng chánh, tôi tự sống, tự đứng, và tự bước đi. Tôi không yêu cầu ai thấu hiểu hay chia sẻ. Càng không mong chờ một lời an ủi hay một bờ vai. Chỉ đơn giản là trước giờ tôi vẫn như thế. Nỗi cô độc và sự sợ hãi bị tổn thương tạo thành thói quen giữ khoảng cách, thói quen giữ khoảng cách tạo thành thói quen luôn một mình.
Chỉ là đôi khi, ví dụ như ngay lúc này, khi không có ai cả, khi không phải nói cười, khi không phải nhí nhố, khi không phải cố gắng, khi không phải như thế trước mắt bất cứ ai, tôi thấy mình tủi thân kinh khủng. Tự trách rồi tự thương mình.
Gia đình. Bạn bè. Người yêu. Công việc. Các mối quan hệ.
Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng đời sống khó khăn với tất cả mọi người, không trừ một ai cả, kể cả tôi. Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng tôi đã luôn cố gắng và vẫn đang cố gắng để sống. Giá mà có một tích tắc nào đó, hoặc chỉ nửa tích tắc thôi, họ nhớ ra tôi mới chỉ hơn hai mươi một chút, rất ngu ngốc và khờ khạo, rất bé nhỏ và bão tố, và cũng có lúc bị tổn thương.
Mưa rơi đâu cần phiên dịch. Vất vả của chính mình đâu cần ai cảm.
Phải không?

Có những khác biệt rất lớn giữa Tình yêu và Sự cuồng si. Nhiều người không hề biết về khác biệt này, và họ cho rằng mình đang yêu – dù đôi lúc đó chỉ là cuồng si nhất thời. Tình yêu thường […]
Truyện Blog

Bài viết của chị Hoàng Thị Minh Hồng, người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến Nam Cực. Bài viết này từ 6 năm về trước nhưng rất đúng với tâm trạng của tất cả chúng ta khi bước chân ra thế giới. […]
Truyện Blog

Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thânhết buồn. Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc. Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình. Có thể đi v[…]
Truyện Blog

Sinh viên năm cuối thì làm gì?
Là sinh viên năm 4 , nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là "già háp", "già khú đế", đại loại vậy. Năm 4 thì làm gì? 1. Năm 4 thì làm […]
Truyện Blog

Ngoài kia, màn đêm đen kịt đã phủ kín mặt người. Mưa vẫn lất phất rơi, từng cơn gió thỉnh thoảng lại rít lên, vả vào mấy tàu lá chuối nghe sột soạt. Tiếng hát của người đàn bà điên vẫn văng […]
Truyện ngắn

30. Người ta có thể ngồi hàng giờ trước màn hình máy tính không làm gì cả, chỉ để nghĩ ra 1 cái gì đó mới mẻ có giá trị. Không còn hí hoáy đọc những câu chuyện cổ tích và thần thoại nhiều nữ[…]
Truyện Blog

Thời gian rất khảng khái, bạn không cần phải cầu xin nó, cái gì thuộc về bạn, nó vẫn sẵn sàng hiến dâng cho bạn. Không ai có cách nào vẽ nổi bộ mặt của thời gian. Nhưng trên thế giới, khắp[…]
Truyện Blog

Cả đêm ấy, nó không sao ngủ được... Đứa trẻ chạy quanh bờ hồ, mẹ nó rượt đuổi theo. Bỗng mẹ đứng lại, thở hổn hển, cầm roi chỉ nó đứng ở bên kia bờ hồ "Tí nữa về ăn cơm, tao đánh một trăm […]
Truyện ngắn