
Không có tiền, có thể yêu?
Bình chọn: 288
Bình chọn: 288
Không có tiền chúng ta có thể yêu nhau bao lâu?
***
Bạn gái tôi rất xinh đẹp lại giỏi giang, cho đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra được lí do nào khiến tôi yêu cô ấy đến vậy.
Đi trong công viên, chúng tôi nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người.
Có một cô gái thích tôi đã từng nói tình yêu của chúng tôi sẽ là vĩnh cửu, bạn gái tôi làm bộ mặt trẻ con đáng yêu trả lời: chúng tôi nhất định sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất.
Đi học là quãng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất, dường như lần nào chúng tôi cũng tay trong tay cùng nhau đến lớp tự học buổi tối, dù tiết trời nóng bức hay giá rét chúng tôi cũng thay phiên nhau đứng đợi dưới cầu thang kí túc. Trời tuyết rơi cô ấy học đan găng tay làm đôi tay đau nhức, chỉ vậy thôi cũng khiến tôi âm thầm hoan hỉ suốt mấy ngày. Chúng tôi luôn đi ăn cơm cùng nhau, cùng nhau xem phim, cùng nhau đi dạo, tất cả quãng thời gian có thể ở bên nhau đều không bỏ qua.
Tôi thích nhất là lúc chơi bóng rổ, cô ấy đứng bên cạnh giơ tay làm biểu tượng cố lên. Tôi nhớ cảm giác khi ngồi sau chiếc xe đạp cũ kĩ, cố ấy tựa nhẹ đầu vào lưng tôi.Tôi hái trộm hoa trong công viên tặng cô ấy, vì cô ấy cố gắng trong cuộc thi nhảy cao kết quả là bị ngã đập đầu... Đó là những ngày tươi đẹp nhất trong đời tôi.
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi bị hai bên gia đình phản đối, mọi người nói chúng tôi không thể hạnh phúc, nhưng đó không phải vấn đề lớn vì không ai có thể ngăn cản hai đứa được.
Thế nhưng, kể từ ngày đầu chuyển đến nhà trọ, cả hai người ngồi lặng im nửa ngày không nói gì vì đấy là lần đầu tiên chúng tôi nếm trải cảm giác không có mọi thứ. Bố mẹ cô ấy là cán bộ nhà nước, cô ấy là con một. Gia đình tôi làm kinh doanh, tôi cũng là con một, từ trước đến giờ không phải nhúng tay làm bất cứ việc gì, cũng may là chúng tôi thật lòng yêu nhau vì thế cả hai cùng nhìn nhau cười, vỗ tay, bắt đầu một cuộc sống mới.
Cuộc sống mang đến cho tôi những bài học bổ ích. Tôi hiểu được dù học giỏi nhưng cũng khó kiếm được việc làm như mong muốn, lúc đầu không biết gì dần dần tôi trở thành một người có thể kiếm ra tiền, thấu hiểu những khó khăn trong cuộc sống, biết được hiện thực xã hội tàn khốc. Tuy nhiên tôi vẫn rất vui vì chúng tôi có thể ở bên nhau.
Tháng lương đầu tiên tôi mua tặng cô ấy một chiếc khăn quàng cổ, một đĩa thịt quay và sủi cảo. Cô ấy khóc giống như đứa trẻ con chịu ấm ức dựa vào lòng tôi. Giây phút ấy, tôi rất buồn.
Vào một đêm đông, chúng tôi ngồi cạnh lò điện sưởi ấm, cô ấy ngả đầu vào vai tôi, ánh mắt lo lắng làm tôi băn khoăn. Tôi nói nhỏ vào tai cô ấy: "Anh nhất định có thể cho em cuộc sống tốt hơn, chúng ta sẽ khiến mọi người phải ngưỡng mộ như trước đây."
Cô ấy nói có thể yêu nhau là việc rất tốt đẹp, chúng ta còn mong muốn gì hơn nữa đây? Chỉ cần có tôi bên cạnh, có thể yêu thương sưởi ấm lẫn nhau, chỉ cần mỗi lần lĩnh lương tôi nhớ mua thịt quay và sủi cảo thì cô ấy đã là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian rồi. Hơn nữa những người giàu có cũng không sống tình cảm được như vậy, chúng ta là cặp đôi hạnh phúc nhất, dù có xảy ra chuyện gì cũng mãi mãi không rời xa nhau.
Lời nói đó khiến tôi cảm động, tôi ôm chặt người mình yêu vào lòng, không dám để cô ấy nhìn thấy giọt nước mắt của mình bởi cô ấy luôn thích người đàn ông mạnh mẽ kiên cường. Tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng hơn nữa, thêm một lần chúng tôi thề non hẹn biển, cùng nhau mường tượng đến tương lai, cùng nguyện ước bên nhau trọn đời.
Khi hết tiền chúng tôi đều nhắc lại quãng thời gian lãng mạn hồi đi học, khi không vui hai đứa nắm tay nhau đi dạo trên con đường nhỏ trong công viên.
Giáng sinh năm ấy tôi chạy quanh khắp thành phố, tới tất cả các cửa hàng mới tìm được hộp bát âm cô ấy thích, cô ấy kể cho tôi nghe câu chuyện yêu thích hoàng tử và công chúa, lúc đó cho dù da tôi có bị xước một mảng cô ấy cũng sẽ đau lòng mà rơi lệ. Nhưng bây giờ thứ hạnh phúc tôi có thể mang lại cho cô ấy là lấy tiền lương để mua thịt quay và sủi cảo.
Cho dù cuộc sống dần cải thiện hơn nhưng vẫn giản dị như trước. Dần dần chúng tôi đều có công việc ổn định, cũng dành dụm được ít tiền. Nhưng những việc hay bàn tới lại thành làm sao để mua được nhà, chúng tôi tưởng tượng đến một ngày có xe hơi, có quần áo hàng hiệu... Cô ấy nói sẽ biến tôi thành anh chàng hoàn mỹ.
Nhưng tôi biết mỗi lần đi qua cửa hiệu thẩm mỹ cô ấy đều rất buồn, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp nhưng ít khi được chăm sóc và có chút u buồn ấy, bỗng chốc tôi cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, thật đáng hổ thẹn, chỉ có thể gắng gượng mỉm cười.
Vì thế một hôm tôi dùng 600 đồng mua một ít đồ trang điểm,cô ấy nhảy cẫng lên vui mừng như một đứa trẻ.
Việc duy nhất tôi có thể làm là thở một
Bài viết của chị Hoàng Thị Minh Hồng, người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến Nam Cực. Bài viết này từ 6 năm về trước nhưng rất đúng với tâm trạng của tất cả chúng ta khi bước chân ra thế giới. […]
Truyện Blog
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày mất một ngày. […]
Truyện Blog
Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi? […]
Truyện Blog
Có một sự thật là: tình thương yêu và hy sinh vô bờ của người mẹ cho những đứa con từ khi có loài người đến nay chẳng hề thay đổi, nhưng lòng hiếu thảo của những đứa con đối với mẹ mình càng[…]
Truyện Blog
Đừng nên để dành những thứ quý giá
Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa […]
Truyện Blog
Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn
Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi đi xa mãi, xa mãi... Chồng đi mua sỏi nhỏ về để trải ở vườn. Ra nghịch sỏi, lựa những viên tròn nhẵn để chơi, ch[…]
Truyện ngắn
Quá nửa đêm, lão Tam lại bò sang nằm cạnh thằng Hải. Y như rằng, sáng dậy bị nó đạp cho: "Lão già thối này, nói bao nhiêu lần không nghe, cút. Lần sau thức dậy mà tôi còn thấy ông nằm cạnh n[…]
Truyện ngắn
Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ vì bố ...mù Tôi còn nhớ ngày tôi biết nói thì đôi mắt bố đã không còn nữa, lúc đó tôi kh[…]
Truyện ngắn
Người quan trọng nhất trên đời
Audio Hãy xóa đi một cái tên nữa đi! tiếng của thầy giáo lại vang lên. Cô nữ sinh sững lại, rồi như một cái máy, từ từ quyết định xóa bỏ tên của đứa con...Cô mệt mỏi tiếp tục công việc, và[…]
Truyện ngắn