Khoảng lặng
Bình chọn: 467
Bình chọn: 467
Muôn sắc cuộc đời luôn có đủ chỗ cho tất cả những cung bậc cảm xúc của chúng ta. Giữa bề bộn lo toan của cuộc sống chúng ta khao khát hơn bao giờ hết cái cảm giác bính yên trong tâm hồn. Có những khi tôi chỉ mong sao mình có một ngày nào đó được ngủ một giấc không có một chút lo lắng hay buồn phiền nhưng thật là khó! Đã quá nhiều những lo toan, quá nhiều những nỗi đau thương che lấp tâm hồn và nó đã không còn chỗ để nhận lấy những yêu thương mà chúng ta đã được cuộc sống dành tặng. Thật đáng tiếc! Chúng ta thật nghèo nàn! Ngay cả đến thời gian để tận hưởng cuộc sống, để nhìn lại chính mình cũng chẳng có. Chúng ta sẽ làm gì với một đống của cải mà chẳng có ai đó để sẻ chia yêu thương?
Chúng ta nghèo đến nỗi không thể dành một nụ cười cho những người thân yêu của mình hay những người bạn. Chúng ta cứ mãi cầu xin sự bình an, hạnh phúc mà quên đi để có được hạnh phúc chúng ta phải đánh đổi bằng những gì, cái chúng ta cần không phải là một bức tường bảo vệ luôn đầy rẫy sự may mắn mà chúng ta cần những con đường với những chông gai, những ngã rẽ để có thể chọn cho mình con đường mà chúng ta muốn đi và nơi chúng ta muốn đến. Dù có lúc chúng ta gục ngã, có lúc con đường như khép lại nhưng chúng ta vẫn sẽ phải bước tiếp, chúng ta sẽ phải chọn cho mình một ngã rẽ khác dù có lúc không muốn. Vì đó là cuộc sống! Nhưng rồi chúng ta cứ thế bước đi mà chẳng hề nghĩ đến lúc nào nên dừng, lúc nào nên bước tiếp, lúc nào nên rẽ qua một con đường khác. Nhưng xin bạn hãy bước tới phía trước cùng với những ước mơ vì dù cho ước mơ không thành sự thật thì bạn cũng đã ở gần nó rồi. Nếu ước mơ đủ lớn thì những gì còn lại không có gì là không thể! Theo tháng năm khó khăn làm tâm hồn chúng ta trở nên chai cứng, những kí ức với những hạnh phúc và yêu thương đang dần đánh mất. Chính lúc ấy trong chúng ta cần đến một Khoảng Lặng để làm sống lại những điều đó, một khoảng trống để san sẻ yêu thương và khó khăn với những người ta thân yêu, hay đơn giản để lặng im và lắng nghe nhịp tim của tâm hồn mình.
Xin được chúc cho Bạn và những người thân yêu sẽ tìm thấy chính mình trong cuộc đời này, tìm lại được tâm hồn đã có lúc dần trôi vào quên lãng. Và hãy nhớ bạn không chỉ có một mình!

Bạn còn nhớ bài hát đấy không?
Trong cuộc đời, chúng ta từng hát rất nhiều bài hát, cũng thích rất nhiều bài hát, có bài nhớ rất rõ, có bài thì quên mất lời, nhưng cũng có những bài ca qua bao năm tháng mà ta vẫn nhớ. Bạ[…]
Truyện Blog

Có những đêm tôi nằm nghe một khúc nhạc không lời nào đó từ Woim mà thấy lòng mình dậy sóng. Kỳ lạ thật, nhạc không lời lại đổ đầy chữ vào tim tôi theo cách của nó. Giống như cách tôi mải mi[…]
Truyện Blog

Chó đàn ông nuôi khác chó đàn bà nuôi. Chó đàn ông nuôi thường là hoành tráng, là chó săn, chó đấu hay ít ra là bẹc giê. Đàn ông nuôi chó để trông nhà, một phần là để tăng thêm độ nhất cho m[…]
Truyện Blog

Khi chúng ta chưa đủ chín chắn và trưởng thành, chưa đủ khả năng tài chính cho bản thân và hơn thế thì đừng vội nghĩ đến việc kết hôn. Hãy cứ tận hưởng khoảng thời gian vô tư bên bạn bè, tận[…]
Truyện Blog

Hạnh phúc đi mà, được không em?
Dối trá! Ngốc ạ, em đừng khóc nữa. Em khóc đã 6 tháng rồi, kể từ ngày người ta có vợ. Em còn buồn, còn rơi lệ nữa sao? Có đáng không em? Gửi em cô gái nhỏ! Con gái ai cũng xứng đáng được nh[…]
Truyện Blog

Những năm niêu thiếu quan trọng nhất của "lũ chó" đã trôi qua trong môi trường nghiệt ngã của ngôi trường quân sự, một nhà tù để chúng trưởng thành về mọi mặt, cả mặt sáng và mặt tối. Lũ ch[…]
Sách Hay

Không ai có thể thành công một mình
Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]
Truyện ngắn

Dĩ nhiên dì cũng bỏ sang Úc và cũng chẳng ai chịu lấy một kẻ tâm thần như cậu tôi dù có đẹp trai đến đâu. Mùng 2 tết. Tôi vẫn đang cùng các cậu và anh chị chơi bài. Xoàng... tiếng bể vang […]
Truyện ngắn

Chùm truyện cực ngắn về cuộc sống
Đôi khi bắt gặp một vài hình ảnh quen thuộc trong cuộc đời... 1. Ba... Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân[…]
Truyện ngắn