Hãy hôn nhau 99 lần trước khi chia tay
Bình chọn: 169
Bình chọn: 169
Lời chia tay nói quá nhiều cũng giống như thuốc kháng sinh uống thường xuyên sẽ mất dần tác dụng.
***
Cô gái và người yêu cô quen nhau đã được bốn năm, nhưng anh ta quả thực không phải là một người đàn ông tốt, lăng nhăng, thích rượu chè bài bạc, hay thất hứa. Nhiều lần cô hạ quyết tâm rời xa anh ta nhưng đều thất bại.
Lần đầu tiên, cô nói chia tay là vào ngày kỉ niệm một trăm ngày hai người quen nhau. Anh ta uống say khướt và muốn cô qua đêm cùng anh. Cô từ chối, anh liền cho rằng cô không yêu anh. Cô nói, vậy thì chia tay đi. Lúc ấy, cô rất đau khổ, cô nghĩ rằng anh không tôn trọng cô. Nhưng hôm sau, anh đợi cô rất lâu dưới cổng nhà, anh nói anh xin lỗi, vì anh uống quá nhiều nên lú lẫn mất rồi, em tha thứ cho anh được không?
Lần thứ hai, cô quyết định rời xa anh ta là lúc anh bán đi một vài vật dụng có giá trị trong nhà để trả nợ cá độ bóng đá. Cô khuyên can hết lời nhưng anh bỏ ngoài tai. Cô tuyệt vọng nhìn anh , hóa ra cô chẳng có chút phân lượng nào trong trái tim anh. Khi trắng tay, anh tìm đến cô, cô không muốn gặp lại anh. Vậy mà nghe anh bảo: "Anh chẳng còn gì nữa ngoài em", cô lại không đành lòng.
Gần đây nhất, cô bắt gặp anh ta đang mây mưa cùng cô bạn thân tại nhà riêng. Hai người tưởng chừng đã đi đến đường cùng, không thể vãn hồi được nữa. Cô vừa khóc, vừa căm phẫn nói: "Lần này thì chấm hết thật rồi. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh". Cô gom tất cả quà tặng, bao gồm cả chiếc nhẫn đính hôn mà cô vô cùng trân quý, đóng thùng gửi trả nguyên đai nguyên kiện cho anh ta. Cô đi quanh nhà, lôi hết mọi đồ dùng có dính dáng tới anh từ: khung ảnh, gối ôm, dép đi nhà, khăn rửa mặt, bàn chải đánh răng, chiếc cốc có khắc tên hai người,...thứ gì không thể đốt được thì đem đập vỡ. Xong xuôi, cô nhìn lại khắp nhà một lượt cuối, không còn đồ vật mang mùi vị của anh ta, nhưng cô vẫn có cảm giác nơi đây đầy ắp hình bóng anh. Căn bếp chỗ hai người thường chen chúc đứng rửa bát cùng nhau; góc phòng khách còn vang vọng tiếng cười trầm thấp của anh; nơi ban công anh ôm cô vào lòng mỗi buổi sớm tinh sương, ngắm nhìn bình minh từng chút một ló rạng,...Cô thở dài, kéo va li chuyển đến sống trong một căn hộ mới bên ngoài thành phố, chỉ mong cách xa anh ta ngàn vạn dặm. Nhưng chẳng hiểu bằng cách nào anh ta vẫn tìm thấy cô. Hồi đầu, cô kiên quyết làm ngơ trước sự đeo bám của anh. Anh đợi cô trước cổng cơ quan, cô liền đi đường vòng. Anh gọi điện, cô đổi số. Anh kêu gào âm ĩ tên cô dưới hiên nhà, cô vặn nhạc thật to. Anh nài nỉ: "Anh sẽ đợi đến khi nào em tha thứ". Cô lạnh lùng: "Một triệu năm nữa cũng không thể". Nhưng chẳng hiểu vì sao, cuối cùng cô lại ngoan ngõan trở về bên anh. Cô đau khổ nói: "Rất muốn rời xa anh ta, nhưng lại bất lực".
Cô gái thật đáng thương. Cả đời cô đưa ra rất nhiều lời chia tay, nhưng đều chọn sai thời điểm. Cô nói khi cô đang điên cuồng tức giận, chỉ muốn anh ta biến mất thật nhanh khỏi đời mình. Tuy nhiên, sau khi bão tố qua đi, tình yêu trở lại, cô liền tìm một vài lý do hoàn hảo để chắp vá cho lỗi lầm của anh ta và rồi lại dễ dàng thứ tha cho anh ta như chưa hề có cuộc chia ly.
Lời chia tay nói quá nhiều cũng giống như thuốc kháng sinh uống thường xuyên sẽ mất dần tác dụng. Ban đầu, nghe em nói, anh ta sẽ hoảng sợ, sẽ lo lắng có được em rồi lại mất em. Lần thứ hai, anh ta nghĩ rằng em chỉ đang giận dỗi, làm mình làm mẩy tí thôi. Đến lần thứ ba, thứ tư, thứ năm,... thì anh ta chẳng còn buồn để ý nữa. Anh ta nhủ nhầm: "Đợi vài ngày qua đi, mọi chuyện đâu lại vào đấy thôi". Một lời chia tay có trọng lượng, không cần đến dũng khí, cũng không bắt buộc em phải dốc cạn quyết tâm cả đời để nói ra. Muốn thử xem, lần tới có rời bỏ được anh ta hay không, hãy hôn nhau chín mươi chín lần trước khi tạm biệt. Hai người thật sự chia tay là lúc mà em cho dù có viện ra hàng tỉ lý do, cũng không muốn chạm vào môi anh ta đủ một trăm cái. Nếu vẫn còn muốn hôn anh ta nốt đêm nay, vậy thì ngày mai chắc chắn vẫn chưa thể quên được nhau.
MY VIỆT

Đàn ông có hay đi café không? Một phần đời của nhiều đàn ông trôi trong những quán café. Có nhiều đàn ông, trước khi lên giường phải café như một phần tất yếu của cuộc sống...lên giường rồi,[…]
Truyện Blog

Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đ[…]
Truyện Blog

Mười tám tuổi, tôi khoác ba lô, giã từ mẹ về thành phố học đại học. Sau tất cả những dặn dò chi li cẩn thận, lúc tiễn tôi ở cuối con đê đầu làng mẹ bỗng dưng bảo tôi: "Đường về nhà là con đu[…]
Truyện Blog

Muộn màng mất rồi, phải không em?
Em không bao giờ giận dỗi anh quá 10 phút vì anh vẫn dây dưa với người con gái cũ. Gửi em, một cô gái có trái tim của thiên thần. Em đã mang những ánh nắng ấm áp đầu thu đến để sưởi ấm trái[…]
Truyện Blog
Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, ngày nào, cũng có một con chim tới đâm cửa vào phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũ[…]
Truyện ngắn
Đêm 1 giờ 45 phút, nằm đọc lại những dòng tin chat ta gửi cho nhau lúc còn mặn nồng. Thứ Sáu, 24 tháng 6 năm 2013 Hai ta đều đang buồn vì chuyện em phải sang Mỹ định cư. Anh buồn nhiều l[…]
Tâm Sự
Ai nói Thím không biết ghen! Thím ghen suốt 20 năm qua rồi còn gì? Bây giờ Thím vẫn ghen đó thôi. Cái ghen của người đàn bà không hề yếu đuối. Thím lại soi gương, khuôn mặt sao mà nhăn nhe[…]
Truyện ngắn
Hãy khoan dung nếu bố mẹ già đi
Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con […]
Truyện ngắn

Giấc mơ về một con chuột mang khuôn mặt người
Thành vẫn chưa hết bàng hoàng: Có chuột! Một con chuột mang khuôn mặt người... 1. Sáng nay, lúc làm vệ sinh cá nhân, rất tình cờ, Thành trông thấy đầu ngón tay trỏ của mình xù xì, giống nh[…]
Truyện ngắn