Hạnh phúc trưng bày
Bình chọn: 327
Bình chọn: 327
Đến một ngày tôi bị đánh thức.
Và tôi nhìn thấy bạn (số nhiều) hằng ngày rất trái ngang, bạn cay đắng, giày vò, trách móc và tranh cãi với cuộc đời (bằng một sự đầy đủ) và bạn bày bừa hạnh phúc dư dả lên Wall như những món hàng thừa (bằng sự thiếu thốn cùng cực của hạnh phúc). Tôi bắt đầu hiểu thêm được rằng, đằng sau những câu chữ hạnh phúc hằng hà sa số trái tim kia chưa chắc là một hạnh phúc. Tôi cũng hiểu được, nếu người ta chỉ thấy thật sự vui khi có nhiều mối tương tác, tìm kiếm sự an ủi bằng những cái "thích", những câu "bình luận" hay "phải chia sẻ", người ta sẽ buộc mình vào thói quen đó, và sự cô đơn tăng dần tăng dần khi phụ thuộc vào nó. Mà đời, có lúc không hiểu tại sao, chúng ta cũng một mình đối diện. Ai dám nói Michael Jackson với hàng triệu fan, lấp lánh ánh đèn đó, người người bao quanh đó không có lúc ở trong tột đỉnh sự cô đơn và hoài nghi chính mình?
Bi kịch là ở chỗ, chúng ta đã dựa vào người khác quá nhiều.
Trưng bày hạnh phúc, tôn sùng nghệ thuật tự kể chuyện, sẽ là hai lưỡi dao nhọn đâm sâu vào tâm thức bạn, tạo nên dòng suối hoang tưởng. Bạn tưởng mình được tắm mát, bạn tưởng mình được reo vui, thật ra bạn chỉ đang lạc giữa sa mạc và nhìn thấy ảnh ảo vì quá mệt mỏi...
Tôi thương cái hạnh phúc bạn trưng bày để ủi an cuộc đời bạn. Nó như một liều thuốc gây tê tạm thời với tác dụng mạnh, xoa dịu nỗi đau mà bạn có, nhưng lâu dần gây chấn thương và lú lẫn. Mỗi người ai cũng có câu chuyện riêng của mình, nếu không để dành nó để sống tiếp, mà viết kịch, bạn sẽ quên mất bạn đang sống chỉ vì hiện tại. Hạnh phúc là một lựa chọn. Dĩ nhiên nó cho bạn chọn được giữa thật và ảo. Cái quyết định còn lại là ở bạn mà thôi... Những thước phim chớp nhoáng có thể cháy trụi trong một trận hỏa hoạn nào đó của ký ức, nhưng cách bạn tiêu xài cuộc đời của mình, thì có thể còn giữ lại được bằng niềm tin và những giá trị đã dựng xây .
Không ai có quyền chen chân vào cách sống của người khác, tôi cũng vậy. Tôi viết bài này như một điều trần tình với tuổi trẻ của mình, và ghi nhớ những điều đang nhận thấy. Tôi hy vọng bạn biết ngõ quay về, nắm tay tôi chân thành, như ngày bạn hát vang bên triền đồi, không cần ai lắng nghe, như một ngày nắng bạn tót ra biển đọc sách, không cần ai chụp hình nữa...
Tôi dám chắc rằng, nếu bạn làm được điều đó bằng tình yêu cuộc đời chân thành, bạn sẽ an vui thong thả lắm!
.
*trời đất, tôi lại bàn về hạnh phúc!?!*
Phiên Nghiên
__ Đôi lúc, tôi thương yêu sự nồng nhiệt nông cạn của tuổi trẻ, và sự sâu sắc nông cạn của tuổi hết trẻ!
26112012

Anh yêu em lại...em yêu anh tiếp
Nếu chúng ta quay lại cùng một cơn mưa. Anh sẽ yêu em lại chứ? Mọi thứ vẫn y như ngày em rời đi, em trở về nơi bầu trời luôn xanh trong, nơi những con đường không hề cũ kỹ, nơi em biết chắc[…]
Truyện Blog

Đó là lần đầu tiên tôi đợi ở trạm xe và chờ lên xe buýt. Có một chiếc xe tôi thường nhìn thấy, người lái xe là người tôi quen và quý mến. Hẳn rằng tôi sẽ lên chiếc xe mà với tôi nó là que[…]
Truyện Blog

Đôi khi đang tay trong tay với người ấy, ta bất chợt nhớ người cũ. Đôi khi đi qua một quán quen, ngoảnh đầu nhìn thấy bức tranh cũ kỹ trên tường, bức tranh mà ngày xưa người cũ bảo rất thíc[…]
Truyện Blog

Đàn ông nhất trí với nhau rằng những gã buôn dưa lê không nên đứng trong hàng ngũ của đàn ông. Đàn ông vốn ăn to nói lớn. Hiếm khi đàn ông nói nhỏ, hiếm khi đàn ông thầm thì. Có những nam […]
Truyện Blog

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ n[…]
Truyện ngắn

Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn

Ngày ra trường, cầm tấm bằng đại học trên tay, chàng trai trẻ tự tin bước đi với những dự định và mục tiêu phấn đấu của riêng mình. Nhưng anh vẫn là người trắng tay sau vài năm bôn ba và gặp[…]
Truyện ngắn

Có một câu chuyện tôi muốn kể cho các em. Các em có thể buồn, nhưng điều này cần thiết. Trước hết tôi xin lỗi khi giấu tất cả các em, Kim không phải là một giáo viên... Dựa trên một tình tiế[…]
Truyện ngắn