Giá như tôi ngừng câu chuyện ở năm 18 tuổi!
Bình chọn: 296
Bình chọn: 296
(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi hiểu ra rằng với họ, tôi như một con người đi ngang qua cuộc đời, tô điểm cho một thời tuổi trẻ oanh oanh liệt liệt của họ.
Thế mà với tôi, họ giống như cơn bão cuốn trôi tất cả, chỉ để lại đống gạch vụn đổ nát để rồi mãi về sau này, ai đó vẫn cặm cụi nhặt nhạnh - hy vọng có thể xây lại lâu đài màu hồng ngày xưa.
***
Ở trên ban công văn phòng, tôi nhìn những ngày thu Hà Nội rồi chợt nhớ đến những bài viết miêu tả mùa thu, sao mà mát mẻ, trong lành và lãng mạn đến thế.
Hà Nội hôm nay oi bức hơn bình thường, nắng hơn bình thường, khó chịu hơn bình thường!
Tôi quen anh vào những ngày mùa Thu năm tôi 18 tuổi, lúc đó trái đất còn chưa nóng lên và con người tôi vẫn còn ngây thơ trong trẻo. Lúc đó anh giống con mèo lười nhác, có thể ngủ nướng đến tận trưa, nhưng sẵn sàng dậy 6h sáng để đưa tôi đi học, bất kể trời mưa hay nắng. Anh đi chơi đến 11h nhưng từ lúc yêu tôi, anh sẵn sàng về lúc 10h để gọi điện và dỗ tôi ngủ.
Tôi chìm trong tình yêu đó 3 năm. Hai đứa tôi tính khi nào tôi ra trường sẽ cưới.
Cuộc Đời này quả thực rất đẹp, nếu như tôi ngừng câu chuyện ở đây :)
"Nó không chỉ có một mình mày đâu" - bạn tôi nhảy vào buzz, gõ 1 đoạn chat thay đổi cả cuộc đời. Tất nhiên - đó là chuyện sau này. Chuyện trước mắt là tôi đang đọc những dòng typing có vẻ vội vã, ức chế, phẫn uất.
"Nó đi với một con bé đến sinh nhật anh trai người yêu tao, hai đứa chúng nó tình cảm lắm"
"Thấy tao nó có vẻ ngại. Tao hỏi con bé đó là ai, nó bảo là bạn, dặn tao đừng kể cho mày"
"Tao không tin, hỏi người yêu tao mới biết hai đứa nó quen nhau 2 năm rồi, bọn nó đi với nhau suốt, chắc từ hồi mày đi học xa"
Bạn chat đến đây, tôi choáng váng, chưa kịp tiêu hóa, chỉ có thể hỏi một câu:
"Sao tự nhiên mày kể với tao???"
Yahoo có thông báo gõ rồi lại xóa của bạn, cuối cùng chốt một câu: "Vì tao chơi với mày chứ không chơi với nó"
Tôi cảm ơn rồi tắt yahoo!
Cảm giác của một người đột nhiên biết mình bị phản bội, cảm giác của một người đang có tất cả bỗng nhiên nhận ra đó chỉ là lừa dối, tình yêu của tôi bùng lên như ngọn lửa từ những que diêm, đầy hy vọng, đầy ấm áp, hết que này rồi que khác, nhưng cũng đã đến lúc hộp diêm trống rỗng, tôi cũng chẳng còn tiền để mua thêm.
Tôi nuốt trọn những cảm giác đó, không kiểm soát được bản thân, gọi điện cho anh, cuộc điện thoại như phát súng đầu tiên cho những triền miên gay gắt, những cãi vã, những giận dỗi, những mệt mỏi, những nghi ngờ sau này.
"Anh thấy hụt hẫng khi em đi học, ngày ngày không có ai để anh đưa đón, không có ai đi sinh nhật cùng anh, không có ai để anh quan tâm..." - Lần 1
"Anh xin lỗi, anh sẽ không đi cùng cô bé đó nữa.." - Lần 2
"Anh chỉ đưa bé đó đi ăn, bọn anh không có gì, em đừng như thế nữa được không???" - Lần 3
"Thế nhé" - Lần 4
"...." - lần 5
và lần thứ n
n lần cãi nhau chia cho 12 tháng tiếp theo trong quan hệ của tôi và anh, n-5 lần anh im lăng và dập máy. Cho đến lần cuối cùng – cuộc điện thoại cãi nhau cuối cùng, anh gắt: "Em im đi, cô ấy là người yêu anh"
Tôi buông thõng điên thoại, cảm giác ê chề, nhục nhã, mệt mỏi. và không tin vào tai mình.
"Sao anh ta dám trắng trợn như thế"
Tôi gào lên trong tâm trí, tôi không khóc, tôi đã quen với việc anh ta đi cùng cô bé đó,nhưng tôi chưa bao giờ quen với việc anh nói với tôi rằng người khác mới là người yêu anh. Tôi vật vã, chán nản, tôi ném điện thoại vào tường để những ngón tay không chực chờ bấm số của anh nữa.
"Từ bao giờ anh ta trắng trợn và ngang nhiên như thế? Từ bao giờ mọi người lại quan tâm mà báo cáo cho tôi đến thế?" - những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi đầy hoảng loạn.
"Anh hết yêu em thật rồi sao"
"Cô ta có gì hơn em"
"Em sẽ tha thứ cho anh, em sẽ coi như chưa có chuyện gì, chỉ cần anh quay lại là anh như ngày xưa"
Tôi thì thào với chính bản thân mình, lặng lẽ.
Cứ thế, tôi đã có một khoảng thời gian chết đi sống lại, khoảng thời gian ngột ngạt kiếm từng chút ô xi một để thở, khoảng thời gian thấm đẫm ga giường bằng nước mắt, khoảng thời gian lặng lẽ trong sự bao bọc của gia đình và người thân để thoát khỏi cơn ác mộng dài như không bao giờ tỉnh đó.
Giá như có một đôi kính mà khi đeo vào, ta sẽ nhìn thấu được con người mỗi khi họ lừa dối...
Từ đó đến giờ cũng đã 9 năm, trong cái không khí khó chịu ở Hà Nội, tôi quyết định mở facebook của anh và cô bé đó, xem họ còn yêu nhau không.

Bạn hoàn toàn có thể đứng dậy đĩnh đạc và đường hoàng ngay chính tại cái nơi đã nhấn chìm bạn chỉ với một niềm tin, niềm tin mãnh liệt vào khả năng của bản thân. Ngay từ khi còn nhỏ, bạn đ[…]
Truyện Blog

Tôi là ABC. Năm nay tôi 20 tuổi.
Điều gì khiến cho tuổi 20 được ưu ái nhiều đến thế? Như là khi làm chương trình kỉ niệm 20 năm thành lập khoa tôi đang theo học, tôi đã thầm cảm ơn rằng may mà khoa tôi chưa phải 30 năm, bởi[…]
Truyện Blog

mình hãy nằm xuống cạnh nhau đi anh. bọn đàn bà dù có mạnh mẽ cỡ nào, ra đường lộng lẫy kiêu sa, tự tin rạng ngời, cũng chỉ muốn, những phút giây mệt mỏi của cuộc đời, nằm xuống yên bình cạ[…]
Truyện Blog

Ba đi làm về rất muộn, mãi tới hơn 10h tối tiếng xe của ba mới dừng lại ở cổng. Người ra đón ba không phải là đám con chân dài vai rộng của chúng tôi, mà là mẹ tôi. Tôi nghe mẹ trách yêu: […]
Truyện Blog

Này ta không thể trở về thời niên thiếu thời gian
Chỉ có thể đem chuyện cũ ép xuống đáy lòng, tiếp tục đi về phía tương lai, không phải đúng hay sai, đó là cuộc sống. Năm tháng trôi đi như con thuyền trên sông lớn, đôi khi nước êm sóng lặn[…]
Truyện Blog

Hai mươi bảy tuổi, Kim chợt nhận ra: nho hãy còn xanh lắm .... Kim ngồi bật dậy ngay khi chuông đồng hồ réo tiếng đầu tiên. Cô nhìn ra cửa sổ, ngoài kia trời hãy còn tối sẫm. Kim bước xuống[…]
Truyện ngắn

Khi bạn hỏi một người : "Anh có yêu em không?" hoặc là "Anh yêu em hay yêu cô ta", anh ta trả lời rằng : "Em cho anh một chút thời gian". Như vậy anh ta đã trả lời bạn rồi đó. Một cô gái[…]
Truyện Blog

Đức vua đang thủng thỉnh dạo chơi trong vườn thượng uyển, tai lắng nghe chim hót líu lo, mắt ngắm muôn hoa đua nở thì gặp rùa. À rùa, hôm nay đến chơi thăm trẫm đó à? Khỏe không? Dạ cũn[…]
Truyện ngắn
Một ngày đầy nắng và gió...Nắng hừng hực và gió thô ráp từ hướng Tây thổi về... Đôi cánh chò nâu xoay xoay trong gió nắng lặng lẽ...Tôi lại nghĩ về anh với một nỗi nhớ da diết...Chẳng phải[…]
Tâm Sự