Đương nhiên rồi, mình à!
Bình chọn: 291
Bình chọn: 291
Phàm còn nghèo, còn lầm than, mới mong kiếm bạc vạn.
Phàm có kém cỏi, mới mong ra chỗ đông vong vía đặng tiếng khoe khôn mới có người nghe.
Còn tìm, là bởi còn thiếu.
Hôm nọ ghé thăm em, nó chiếu lên màn hình trảng cỏ xanh như ngọc, mấy ngôi gia hiền như nấm, lúp xúp cụm vô nhau, nó bảo là vẽ cho tôi coi trước cuộc sum vầy về sau. Nói rồi hai anh em hắn nhấm nháp bánh, vừa bàn chuyện bứng ổ lên đồi, nơi tôi nắn nót cho Nhã Khuê những bản Method Rose lành như ca dao đồng ấu, trong khi Tồ và Jack cung quăng trửng giỡn.
Bản thân tôi cũng đã vài bận cuống quýt hồi hôn, tháo chạy trước ngày cưới dăm tháng, dăm tuần và dăm hôm, tháo chạy khỏi những người đàn ông biết bọc giấy kiếng quanh cả thế giới mà mang tặng một đàn bà.
Rồi tôi gặp người con trai biết ngồi cẩn thận bóc bỏ lớp giấy kiếng màu mè, nhổ từng múi gai trên thân hoa hồng rồi tặng tôi.
Trước mắt cả hai bây giờ, còn là bể đam mê, sự nghiệp, thênh thang ngụp lặn. Tôi còn say sưa lòng chiều chuộng cưng quý của đồng nghiệp hay thân chủ, tôi còn chưa thỏa thuê những cơn say chữ mê man, chưa hưởng đủ những đêm đô thị đèn vàng sặc mùi Sài-gòn, tiếng cười giỡn bạn bè tứ xứ, chưa hả những cơn hiếu thắng và cả những đòn hiếu sát say máu chiến hung hăng.
Nhưng trong suốt những tháng năm tới đây, cả hai sẽ luôn biết đến một mảnh đất gọi là nhà, nơi tôi nặn bánh, nấu cơm, thong thả viết, nơi tôi thêu nốt bức thêu, đọc đi đọc lại cuốn Jane Eyre vào những chiều thật lạnh. Nơi đó, tôi sẽ lại chơi chi chi chành chành với lũ mèo, và người chơi keng với chó.
Biết đâu, nhờ ân phước, sẽ có đôi ba nít nhỏ thật lành, biết rung động trước những điều ngộ nghĩnh, biết chăm hoa nuôi thỏ, biết khiêm cung lễ phép, biết trông trăng phá cỗ với bánh nướng bánh dẻo nặn hình heo.
Tôi đã để vuột tay rất nhiều ân phước trong đời, nhưng ngày lễ thánh Valentine năm 2012 ấy, tôi đã chìa chỉ một ngón tay áp út thôi, với phước phần thiêng liêng nhất trong đời.
Nếu người có cầu hôn với tôi 100 lần chẵn trong đời, rồi sẽ vẫn thế, câu trả lời tôi nhớ mình đã thốt bằng tim "Đương nhiên rồi, mình à, hẳn phải là như vậy!"

Yêu bao nhiêu người thì được gọi là lăng nhăng? Cả đời chỉ yêu một người có được gọi là chung thủy? 1. Nửa đêm qua, rời đài phát thanh sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện với bạn nghe đài, tô[…]
Truyện Blog

Điều con người cần nhất chính là con người
Tôi thoáng thấy mẹ làm một việc rất lạ nữa – rút "giắc" cắm điện thoại. Rồi mẹ lại cùng bố con tôi xem phim. Đó là đêm cháy chợ Đồng Xuân. Bạn hàng hốt hoảng báo cho mẹ biết là lửa đã cháy đ[…]
Truyện Blog

Đàn ông có hay đi café không? Một phần đời của nhiều đàn ông trôi trong những quán café. Có nhiều đàn ông, trước khi lên giường phải café như một phần tất yếu của cuộc sống...lên giường rồi,[…]
Truyện Blog

Và ta bóc đi của nhau lớp áo quần, những danh tiếng bề nổi, những sứ mệnh đạo đức, những mối quan hệ xã hội phiền phức. Để đi thẳng tới cốt lõi của một mối quan hệ đàn ông với đàn bà là tình[…]
Truyện Blog

Những điều (ngay cả) Harvard cũng không dạy bạn
Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!" Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở Cộng hòa Nhân dân Trung[…]
Truyện Blog

Những lúc nào bạn muốn về nhà thăm cha mẹ nhất? Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: "Khi nào về hả con?" Tôi đều trả lời: "Tuần sau ạ!"; "Đợi công việc đỡ bận đã ạ"; "Ít hôm nữa". Nhưng thực[…]
Truyện Blog

Em 20, em chưa hẳn đã là đàn bà với ngọt ngào và quyến rũ của những khóe mắt miên man hay những bờ môi khao khát. Em 20, em chưa hết là trẻ con nhắng nhít, hồn nhiên với những trò chơi không[…]
Truyện Blog

Mẹ chồng Thủy đã khóc rất nhiều, rất lâu sau đó, dù có mớ tóc con dâu cho làm tóc mướn, trẻ lại đôi phần, thỉnh thoảng bà vẫn khóc. Chiều đã tắt nắng. Từ công sở về, Thủy ngả lưng dưới hàng[…]
Truyện ngắn
Mười giờ ba phút sáng thứ bảy hôm ấy cả nhóm bạn thân ngày xưa đã tụ họp đầy đủ tại đồi Dẻ phía sau trường trung học Chung Miêng cũ. Những cái ôm, những giọt nước mắt, những im lặng ngẹn ng[…]
Truyện ngắn